Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Có lẽ hắn đang chuyên tâm tu hành! Đạt đến cảnh giới như hắn thì bế quan vài năm cũng không kỳ lạ, thực ta nếu là yêu tộc thông thường thì một lần bế quan mấy chục năm cũng có. Ngươi đừng suy nghĩ quá nhiều, chuyên tâm tu hành hơn đi!”
Dạ Lưu Tô an ủi Dạ Lưu Ba nhưng ánh mắt cũng hơi xao động, thứ quý giá nhất trong tu hành là thời gian, mà thứ không đáng giá nhất cũng là thời gian.
“Cái gì! Mấy chục năm ư! Ta sẽ chết mất!”
Dạ Lưu Ba líu lưỡi, uể oải nằm nhoài lên trên bàn gỗ tròn, rên rỉ một trận.
“Bên nhau thì ít, chia xa thì nhiều. Lưu Ba, ngươi còn chưa nhìn thấu sao?”
Dạ Lưu Tô vuốt nhẹ mái tóc Dạ Lưu Ba, nhẹ nhàng nói.
Với thiên tư của hắn thì trở thành yêu vương một phương là điều chắc chắn, khi đó tuổi thọ sẽ hơn vạn năm. Tuy đám Dạ Du Nhân các nàng thọ lâu hơn tu hành giả nhân loại một chút nhưng cũng kém xa yêu tộc, gần như chắc chắn chết trước hắn. Mà đây còn không phải chuyện tàn khốc nhất, vì hắn có thể tiến bước nhanh và cao hơn, phi thăng tới thế giới cao xa hơn, khi đó thì không còn là sự cách trở thời gian mà là cách trở về không gian.
“Ta mặc kệ! Ta mặc kệ! Ta muốn theo chủ nhân cả đời, ta còn chưa sinh con cho hắn đâu!”
Dạ Lưu Ba la to tựa như hài tử chơi xấu.
Dạ Lưu Tô thở dài, đang muốn nói gì đó thì cảnh tượng trước mắt chợt biến ảo, một giọng nói truyền đến từ phía sau:
“Chỉ cần thử thêm vài lần thì sẽ có hài tử!”
Nàng nhìn lại thì chỉ thấy một hài tử mười hai mười ba tuổi đứng ở trên đài sen cách đó vài bước, hắn đang mỉm cười nhìn các nàng mà giọng nói kia được thốt ra từ chính miệng hắn.
“Ngươi là...chủ nhân?!”
Dạ Lưu Ba liếc mắt một cái đã nhận ra mái tóc đỏ và mắt đỏ kia.
“Nếu không thì còn ai!”
Lý Thanh Sơn còn chưa dứt lời thì Dạ Lưu Ba đột nhiên nhào lên, ôm chặt lấy hắn rồi lẩm bẩm:
“Chủ nhân, ngươi biến thành nhỏ quá!”
Dạ Lưu Tô cũng hỏi:
“Đã có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Các ngươi không biết sao? Việc này mà kể ra thì rất dài dòng!”
Lý Thanh Sơn kể qua chuyện đã xảy ra:
“...Đại khái là như vậy, hiện tại đang trong quá trình khôi phục nên thân hình ta mới trở nên nhỏ như vậy, chỉ là chẳng mấy chốc sẽ trở lại bình thường!”
Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba đều trợn to hai mắt, nói không ra lời. Giết chết Mặc Vũ và một đám yêu soái! Bị Long Vương Mặc Hải truy sát! Mỗi một chuyện này đều vượt quá sức tưởng tượng của các nàng, tuy hắn nói rất ung dung nhưng các nàng đều cảm nhận được sự chấn động lòng người ở trong đó, rõ ràng việc hắn còn sống là chuyện rất không dễ dàng!
…
Sau khi trò chuyện một phen thì Lý Thanh Sơn dặn dò các nàng hãy chuyên tâm tu hành, đừng lười biếng.
“Ta đâu có thiên phú như tỷ tỷ, dù có tu hành một trăm năm cũng chẳng vượt qua được thiên kiếp thứ hai, chẳng bằng ở lại đây, bên nhau nhiều hơn, chung quy cũng tốt hơn hẳn so với việc sống ở trong cái hộp nhỏ đó, khó chịu muốn chết!”
Lâu ngày gặp lại, sao Dạ Lưu Ba chịu rời đi như thế, nên là ngốc nghếch ôm lấy Lý Thanh Sơn quấn quýt một hồi.
“Không gian trong đó cũng không nhỏ, vậy mà còn không chứa nổi ngươi?”
Lý Thanh Sơn cười vỗ nhẹ lên mông nàng một cái:
“Thực lực bây giờ không đủ, ngay cả ta cũng phải nhẫn nại, nhưng sau này chắc chắn có ngày thiên hạ Cửu Châu này mặc ta đi, cũng mặc các ngươi dạo!”
“Vậy chúng ta sẽ ngóng trông ngày đó mau tới, Lưu Ba, chúng ta đi thôi!”
Dạ Lưu Tô nói.
“Được rồi!”
Dạ Lưu Ba bất đắc dĩ nói.
Các nàng vừa trở lại Tu La tràng thì bỗng có một bóng đen đen kịt xuất hiện ở trong phòng. Bóng đen kia hóa thành thực thể, đó là một nữ Dạ Du Nhân có dung mạo khá giống Dạ Lưu Tô nhưng thành thục hơn và dáng người yểu điệu hơn, đó chính là Dạ Minh Châu.
“Mẫu thân!”
Dạ Lưu Tô nói, Dạ Lưu Ba cũng bất đắc dĩ thi lễ một cái.
“Lưu Tô, có chuyện gì xảy ra vậy?”
Dạ Minh Châu nhíu mày nói. Sau khi vượt qua thiên kiếp thứ hai, tiếp nhận quyền chấp chưởng Dạ Du Nhân thì khí chất của nàng cũng trở nên cao quý hơn so với lúc trước, lời nói và hành động đều mang theo uy thế, cũng càng lẳng lơ hơn.
Dạ Lưu Tô kể sơ qua về chuyện đã xảy ra.
“Thì ra là như vậy!”
Trong lòng Dạ Minh Châu dâng lên sự hối hận sâu sắc, hóa ra mấy năm qua hắn bị thương nặng, mất đi sự khống chế đối với Tu La tràng, chẳng trách luôn không có tin tức gì. Sớm biết như vậy thì nàng đã thử luyện hóa Tu La tràng từ bên trong, chẳng những có thể có được một món pháp bảo mà thậm chí còn tiến thêm được một bước, hoàn toàn thoát khỏi sự khống chế của Bắc Nguyệt. Với tu vi của nàng thì chắc chắn sẽ làm được, chỉ là hiện tại hối hận thì cũng chậm rồi, thế là nàng lại dò hỏi:
“Chắc hiện tại Bắc Nguyệt đại nhân đã khỏe hẳn rồi nhỉ!”
“Còn cần chút thời gian để khôi phục, mẫu thân đừng cảm thấy bị vây ở đây, hắn đã nói rồi, thế nào cũng sẽ có ngày chúng ta có thể cất bước tùy ý trong thiên hạ Cửu Châu này!”
Dạ Lưu Tô tràn ngập tự tin an ủi mẫu thân, nàng loáng thoáng cảm thấy sự thay đổi tâm trạng của mẫu thân, chắc chắn là không cam lòng cứ mãi ở trong Tu La tràng nho nhỏ này.
“Tin chắc sẽ có một ngày như vậy!”
Dạ Minh Châu nở nụ cười mừng rỡ, nhưng trong lòng chẳng tin chút nào, kết tử thù với Long Vương Mặc Hải thì rõ ràng là mãi mãi không có ngày vươn mình, chỉ có thể trốn chui trốn lủi như con chuột thế thôi.