Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi trở lại động phủ thuộc về nàng ở chỗ cao trên đại dung thụ, vẻ mặt Dạ Minh Châu biến ảo một hồi, ánh mắt bỗng sáng ngời rồi trở nên u ám! Có lẽ đây là cơ hội trời cho trước nay chưa từng có, nếu bỏ qua cơ hội này, đợi khi sức mạnh của hắn hoàn toàn khôi phục hoặc thậm chí trở nên mạnh hơn thì nàng không còn bất cứ cơ hội nào nữa.
Nàng đã chịu đủ cuộc sống thế này, bị sai khiến tựa như nô bộc, bị vây trong một không gian nho nhỏ. Nàng không còn là chủ mẫu Chu Ảnh tộc ngày trước mà là người đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, nắm giữ sức mạnh to lớn không thể tưởng tượng nổi!
Dạ Minh Châu cắn răng hạ quyết tâm.
Lý Thanh Sơn đang muốn thu hồi Tu La tràng thì bỗng cảm nhận được một cỗ thần niệm truyền đến từ trong Tu La tràng:
“Chủ nhân, ta có chuyện quan trọng muốn bẩm báo!”
“Chuyện gì?”
“Ta muốn bẩm báo trước mặt chủ nhân!”
Lý Thanh Sơn cau mày suy nghĩ một lát rồi phất tay thả Dạ Minh Châu đi ra khỏi Tu La tràng. Hắn đánh giá nàng một lượt từ trên xuống dưới, nữ nhân đúng là ngày càng làm người ta rung động, sau này có cơ hội thì hắn không ngại hưởng dụng một phen, ngoài miệng lại hỏi:
“Có chuyện gì?”
Dạ Minh Châu vừa thấy dáng vẻ của hắn thì đã bật thốt một tiếng ở trong lòng:
“Quả nhiên!”
Hiển nhiên dáng vẻ này không phải ý của hắn, nếu nhìn từ bên ngoài thì e rằng thực lực hiện tại của hắn chỉ còn năm đến sáu phần, cùng lắm được coi như cảnh giới yêu tướng! Hiện tại ta mới có cơ hội thắng hắn!
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng lại nói đầy chân thành:
“Ta lo lắng cho sự an nguy của chủ nhân, nếu có chỗ nào cần Minh Châu thì xin hãy triệu ta!”
Đúng là Lý Thanh Sơn đang cần trợ lực, nàng đã vượt qua thiên kiếp thứ hai, lại có năng lực ám sát mạnh nên chắc chắn là lựa chọn tốt nhất.
“Ngươi đang nhìn xem ta còn mấy phần sức mạnh phải không!”
Lý Thanh Sơn dùng tay đỡ má, cười nói. Hắn có thể tin tưởng Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba nhưng trước khi có đủ thực lực để tự vệ thì hắn tuyệt đối không triệu Dạ Minh Châu ra khỏi Tu La tràng, nếu không thì sẽ bị hiếp ngược lại. Nếu không muốn bị người ta phản bội thì tốt nhất đừng để người đó có cơ hội này.
“Oan uổng quá chủ nhân!”
Uy thế tích lũy bao năm qua của Lý Thanh Sơn vẫn còn đó, Dạ Minh Châu nghe vậy thì sắc mặt kịch liệt thay đổi, lập tức quỳ gối xuống đất:
“Chủ nhân có ơn lớn với ta, lòng trung thành của ta dành cho chủ nhân được tinh nguyệt chứng giám!”
Ánh mặt trời giữa trưa xuyên qua song cửa sổ được thiết kế tinh xảo mà rơi vào trong cung điện, trông cung điện có vẻ vô cùng sáng ngời. Trên gương mặt xinh đẹp của Dạ Minh Châu không có vẻ ngạo mạn và cao quý ngày thường, chỉ tràn ngập vẻ oan ức và vâng lời.
“Thật sao? Vậy cần gì phải thấy ta mới nói mấy câu kia, ở trong Tu La tràng cũng có thể nói cho ta biết!”
Lý Thanh Sơn tràn đầy hứng thú, đôi mắt đỏ phản xạ ánh mặt trời, phát sáng rạng rỡ, ngón tay nhẹ nhàng khuấy động.
“Không thấy mặt của chủ nhân thì sao ta yên tâm được!”
Dạ Minh Châu nàng chủ muốn nhận dịp trước khi hắn khôi phục sức mạnh thì mau chóng kiếm ra Tu La tràng, không ngờ lại thành công một cách đơn giản như thế. Nàng còn chưa nghĩ ra lời giải thích hợp lí nhưng phản ứng của nàng cũng không chậm, suy tư một xíu rồi nói:
“Thực ra là do ta không chịu được nỗi khổ tương tư, nên mới muốn đến đây gặp mặt chủ nhân!”
“Ồ?”
Lý Thanh Sơn nhíu mày, dường như cũng không ngờ nàng sẽ nói như vậy, nên cười nói:
“Hóa ra sức hấp dẫn của ta lại mạnh như vậy, sao nào, ngươi cũng muốn trở thành nữ nhân của ta sao?”
“Vâng, từ lần đầu tiên nhìn thấy chủ nhân…”
Dạ Minh Châu bắt đầu kể quá trình từ phải lòng cho đến chung tình của mình với Lý Thanh Sơn.
“Được rồi, ta rất cảm động, xem xét sự thâm tình của ngươi nên ta gắng gượng đồng ý với ngươi là được.”
Lý Thanh Sơn nghe một lúc, ban đầu vẫn còn rất thoải mái nhưng một lát sau đã ghê răng không chịu được, tuy hắn không tu “Giải Trĩ biến” nhưng cũng không phải kẻ ngốc nghe vài câu hay ho thì đã say như điếu đổ. Hắn chẳng tin một chữ nào trong phần bày tỏ của Dạ Minh Châu.
“Cảm ơn chủ nhân!”
Dạ Minh Châu vui mừng khôn xiết mà nói.
“Trước hết cứ về Tu La tràng đi, đợi đến khi thích hợp thì ta sẽ triệu ngươi!”
Lý Thanh Sơn phất tay nói, tuy hắn đã khôi phục đến độ tuổi có thể làm vài việc nhưng hắn thực sự không đói khát đến mức đó.
“Ta muốn ở lại với chủ nhân lâu hơn một chút!”
Dạ Minh Châu lơ đãng vuốt ve bộ ngực mềm mại, ánh mắt cũng chợt trở nên quyến rũ.
“Thật sao?”
Ánh mắt Lý Thanh Sơn hơi tụ lại, tựa như phải nhìn xuyên thấu Dạ Minh Châu, khóe môi thì hiện ra nụ cười khó lường, nhưng hình như đây không chỉ là sự vui thích vì mỹ nhân chủ động hiến thân.
Dạ Minh Châu chần chờ một chút rồi gật đầu nói:
“Vâng!”
“Vậy hãy tới đây đi!”
Lý Thanh Sơn vốn không định làm chuyện gì với hình dáng nhi đồng thế này, nhưng giờ lại chợt đổi ý.
Dạ Minh Châu đang muốn đứng lên thì Lý Thanh Sơn lại nói:
“Không cho đứng dậy, cứ thế lại đây!”
“Vâng, chủ nhân!”
Trong con ngươi Dạ Minh Châu chợt xuất hiện một tia u ám, vẫn quỳ đến trước mặt hắn.