Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Ngươi biết không? Có vài người, người khác càng chèn ép làm nhục nàng, coi nàng như nô lệ thì càng nghe lời. Ngược lại, nếu có người đối tốt, cho nàng sức mạnh thì nàng lại càng dã tâm bừng bừng, chưa bao giờ suy xét đến tình cảm hoặc ân nghĩa, chỉ nghĩ đến cái lợi và hại, được và mất. Minh Châu ngươi là người như vậy sao?”
Lý Thanh Sơn cúi người xuống, cái trán gần như sắp đụng phải Dạ Minh Châu, đôi mắt đỏ nhìn nàng thật sâu.
“Đương nhiên không phải!”
Dạ Minh Châu căng thẳng, lẽ nào hắn đoán được suy nghĩ của ta?
Nếu lần này nàng đã đi ra thì không có ý định trở lại Tu La tràng nữa, chỉ cần hòa vào trong bóng cây ở rừng rậm Vụ Châu quanh năm không thấy mặt trời này thì đố ai tìm được nàng. Sau đó thiên hạ rộng lớn, với tu vi của nàng thì đi đâu cũng được. Thế nhưng sau khi nàng ra khỏi Tu La tràng lại không lập tức xoay người bỏ trốn là vì nàng muốn thử một chuyện, đó là ám sát Bắc Nguyệt!
Nếu đã quyết định phản bội thì không phải không thể ra tay, độ nguy hiểm vẫn thế. Một khi thành công thì có thể tiếp nhận mọi thứ của hắn, cho dù ám sát thất bại thì cũng trốn xa ngàn dặm được, nàng tự tin dù không thắng thì việc bỏ trốn cũng không thành vấn đề với nàng.
Đến lúc đó chỉ cần lan truyền tin hắn còn sống ra bên ngoài thì hắn khó mà thoát khỏi kết cục bị Long Vương Mặc Hải truy sát đến chết. Đây chính là cơ hội trời cho mà nàng nhìn ra, thắng thì có được tất cả, thua thì cũng không mất gì, đương nhiên nàng muốn liều một phen rồi!
“Vậy là tốt nhất!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ.
Dạ Minh Châu thả lỏng, thầm nghĩ:
“Xem ra hắn cũng chỉ cảnh giác quá độ mà thôi, nên mới cố ý cảnh cáo ta như vậy, nếu không thì đã trực tiếp ra tay rồi. Mà việc này còn chứng minh hiện tại hắn đang yếu, nếu là lúc trước thì hắn sẽ không phí lời thế này, một khi dám phản bội thì trực tiếp giết là được rồi.”
Trước đây hắn tùy ý giao Nguyên Linh Đan cho nàng không phải là vì tin tưởng nàng, mà lại không sợ nàng sẽ làm gì. Hiện tại hắn sợ rồi, cho nên nàng càng tràn ngập tự tin về kế hoạch của mình.
Nàng cần làm vài chuyện để hắn hoàn toàn buông bỏ sự cảnh giác. Là một nữ nhân nên đương nhiên nàng phải lợi dụng một trong những vũ khí có lợi nhất của mình rồi:
“Ta đồng ý làm bất cứ chuyện gì vì chủ nhân!”
“Thế thì tốt quá!”
Lý Thanh Sơn cũng không khách khí nữa, mạnh mẽ nhấc nàng lên đặt trên đài sen, xé rách y giáp của nàng không chút thương hương tiếc ngọc, ngắm nghía bộ ngực mềm mại căng mẩy trước ngực nàng một cách trắng trợn.
Dạ Minh Châu phát ra tiếng rên rỉ rung động linh hồn, trong lòng thì cười khẩy:
“Cuối cùng cũng mắc câu, có điều với dáng vẻ hiện tại của ngươi thì e rằng cũng chỉ có thể sờ sờ mó mó thôi!”
Hình như cảm ứng được suy nghĩ của nàng nên thân hình Lý Thanh Sơn bỗng lớn lên, ma tâm tỏa ra hào quang óng ánh, trong nháy mắt đã từ một hài đồng tuấn tú biến thành một tráng hán có khuôn mặt dữ tợn, còn cười đắc ý.
Những cánh sen nở rộ trên đài sen, bao bọc trọn họ ở bên trong.
Ánh mặt trời hơi lệch rồi từ từ trở nên u tối, cho đến khi hoàn toàn biến mất, bên trong cung điện không có đèn đuốc, chỉ nguyên một vẻ tối tăm như nước.
“Sắc trời đã muộn, sao còn chưa ra tay?”
Lý Thanh Sơn xoa xoa sống lưng bóng loáng của Dạ Minh Châu, cười nói.
“Chủ nhân, ngươi đang nói cái gì vậy!”
Dạ Minh Châu lười biếng nói.
“Ta đang đùa giỡn ngươi thôi!”
Lý Thanh Sơn bật cười ha hả.
Dạ Minh Châu cũng cười khanh khách theo, tiếng cười còn chưa ngừng thì tay phải của nàng đã hóa thành một thanh chủy thủ đen kịt như cái bóng và xuyên thẳng vào trái tim Lý Thanh Sơn!
…
Ầm!
Trái tim đỏ như máu ngừng đập, độc tố màu đen lan tràn, trong nháy mắt trái tim đã bị ăn mòn thành màu đen kịt.
“Hahaha!”
Lý Thanh Sơn bật cười liên tục, vẻ mặt cũng chẳng biến hóa chút nào, thậm chí ngay cả động tác trên tay cũng vẫn dịu dàng:
“Từng có người bán hành tung của ta cho Phó Thanh Khâm của Tru Yêu minh, chính là ngươi làm đúng không!”
“Đúng thì lại làm sao?”
Dạ Minh Châu hóa thành bóng đen hòa vào trong bóng tối, giọng nói lơ lửng không cố định vang vọng trong cung điện:
“Trái tim không chỉ không phải chỗ hiểm, mà còn chẳng thể khiến hắn bị trọng thương sao? Sớm biết như vậy thì ta đã trực tiếp tấn công đại não thức hải rồi!”
“Trước đây ta không thèm để ý đến ngươi, sau khi trải qua chuyện này thì mới phát hiện thực sự không nên để một mầm họa ở lại trong Tu La tràng!”
Lý Thanh Sơn ngồi dậy, mái tóc dài buông xuống che khuất khuôn mặt hắn, hai tay chống lên đầu gối, cố sức lắc lắc đầu, như đang cảm thán sự sơ ý trong quá khứ.
“Đáng tiếc ngươi hiểu ra quá muộn, nếu đợi khi ngươi hoàn toàn khôi phục sức mạnh thì sao ta dám ra tay với ngươi?”
“Không phải hiểu ra, mà là nếu ngươi không ra tay thì sao ta có thể giết ngươi danh chính ngôn thuận đây?”
“Haha, Bắc Nguyệt à, ta còn tưởng ngươi là một nhân tài, hóa ra lại rụt tay không dám làm, cho ta cơ hội giết ngươi vì lý do buồn cười như thế. Ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, ngươi làm gì được ta chắc?”
Dạ Minh Châu lạnh cả tim, nhưng lại không cho là đúng. Hắn đâu biết sự lợi hại hiện tại của nàng, chỉ cần không bị vây trong không gian giới hạn như Tu La tràng thì nàng có thể ẩn giấu toàn bộ khí tức, xuyên qua bất kỳ trở ngại gì, bất kể là sắt thép hay là trận pháp thì đều coi như không.