Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Con đường chiến đấu và sinh tồn của Dạ Du Nhân chính là con đường làm thích khách, lấy yếu thắng mạnh chỉ là bình thường. Bất kể kẻ địch có lực phòng ngự mạnh hơn nữa thì cũng có thể bị giết trong một đòn, dù cho thất bại thì họ cũng có thể trốn xa ngàn dặm.

“Ý kiến của Lưu Tô có lẽ chỉ là lý do buồn cười đối với ngươi, nhưng đối với ta thì không. Còn việc ta là loại người thế nào thì chưa tới lượt ngươi đánh giá đâu. Còn ở đây nói linh tinh làm gì, sao chưa ra tay, hay là sợ sao? Vậy thì ta nhường ngươi ba chiêu là được!”

“Nhường ta ba chiêu? Là vì Lưu Tô sao? Đúng là con rể tốt nhỉ!”

“Không, là vì lúc nãy nhạc mẫu đại nhân ngươi hầu hạ cũng không tệ lắm!”

Khóe miệng Lý Thanh Sơn hiện ra ý cười, lời còn chưa dứt thì một đoạn mũi kiếm màu đen đã xuyên qua từ mi tâm, rồi một u ảnh xuất hiện phía sau Lý Thanh Sơn. Coi thường da trâu cứng cỏi và xương hổ rắn chắc, một đòn xuyên qua đầu hắn.

“Chiêu thứ hai.”

Lý Thanh Sơn không nhúc nhích, mặc kệ u ảnh ở phía sau.

Dạ Minh Châu ngơ ngác, đến cùng chỗ hiểm của hắn ở đâu? Nếu đòn tấn công được cho là trí mạng mà không có tác dụng trong lúc giao đấu, khả năng cao sẽ ảnh hưởng đến thắng bại sinh tử! Nghe xong lời của hắn thì nàng cười khẩy, nếu ngươi đã bất cẩn như vậy thì đừng trách ta lòng dạ độc ác!

“Bách Quỷ Dạ Du!”

Những bóng người lần lượt đi ta từ trong bóng tối, bóng dáng mỏng mong tựa như yếu ớt, có cái thân thể sưng vù, có cái tứ chi cao to. Hơn nữa chúng còn không ngừng vặn vẹo biến hóa, áp sát về Lý Thanh Sơn ở trên đài sen hệt như ma quỷ.

Lý Thanh Sơn vẫn an tọa bất động, vững như thái sơn. Quỷ ảnh nhào lên loạn xạ, chỉ thấy đầu lâu kia bỗng nứt ra, biến thành chiếc miệng rộng với những chiếc răng nhọn đan xen, hung ác cắn xé lôi kéo Lý Thanh Sơn.

Trái tim Dạ Minh Châu nặng trĩu, lẽ nào trên người hắn không có chỗ hiểm sao?

“Chiêu thứ ba, chỉ với sức mạnh của ngươi, dù ta có nhường ngươi một trăm chiêu thì ngươi cũng chẳng làm được gì?”

Lý Thanh Sơn thờ ơ nói, ma khí trên người tuôn ra như từng đợt thủy triều, quét sạch sành sanh tất cả quỷ ảnh. Thân hình hắn bành trướng to lớn cho đến tận khi cao hơn một trượng, ma hóa hoàn toàn!

Áo giáp dữ tợn màu đỏ tươi bao bọc từng tấc da thịt của hắn, chỉ để lại một đôi con ngươi có màu đỏ xanh giao hòa tương tự như ma tâm đang nhìn chằm chằm vào bóng tối vô biên.

Phản Ma Kiếm hiện ra, nằm ngang trước gối, độc nhãn chuyển độc, ma quang lưu chuyển.

Dạ Minh Châu mở to hai mắt:

“Hắn giấu diếm thực lực, khí tức mạnh quá, đây không phải yêu khí!”

Lúc này nàng mới phát hiện tuy mình biết hắn đã lâu, lại từng giao hoan một hồi nhưng không biết nổi một điểm yếu của hắn, đúng là muốn giết hắn chẳng dễ dàng chút nào!

Nàng lập tức lẻn ra ngoài điện không chút do dự, giết không được thì không giết, dù sao Long Vương Mặc Hải cũng sẽ giết giúp nàng!

“Còn muốn chạy?”

Lý Thanh Sơn vuốt nhẹ Phản Ma Kiếm, cảm nhận nguồn sức mạnh mới lưu chuyển trong cơ thể nhưng không ra tay!

Dạ Minh Châu đã xuyên qua vách tường ngoài điện, mắt thấy từ đây trời cao mặc cho chim bay, biển rộng mặc cho cá nhảy thì đầu nàng chợt va phải một vách tường màu đen, chợt bị bắn trở lại.

“Đây là cái gì?”

Chẳng biết từ lúc nào mà một tòa tháp nguy nga đen kịt đã đứng sừng sững trên ngọn núi cô độc này, bao phủ toàn bộ đại điện ở bên trong.

Dạ Minh Châu lẻn xuống phía dưới nhưng lại gặp thứ chất liệu màu đen giống bên trên, lúc này nàng lao loạn cả lên ở trong tháp tựa như con ruồi không đầu, nhưng không tìm được cửa mà ra.

“Là ma niệm trong lòng ngươi, cũng là ma niệm trong lòng ta! Công pháp tu hành của Dạ Du Nhân tộc các ngươi tên là Dạ Ma Kinh nhỉ, đúng là rất nhanh nhẹn!”

Ào ào ào! Vô số sợi dây đen kịt như kéo dài ra từ trong hư không, nhằng nhịt khắp nơi.

Dạ Minh Châu hóa thành u ảnh, tự cho là ẩn giấu rất tốt nhưng chớp mắt một cái đã bị vô số xiềng xích trấn ma ập tới như thoi đưa, nhắm thẳng về vị trí của nàng. Dạ Minh Châu khiếp sợ, bay vút đi khắp nơi nhưng xiềng xích trấn ma lại đuổi theo nàng gắt gao, tựa như ruồi bâu lấy mật.

Dù tốc độ của nàng có nhanh hơn nữa, nhưng phải tránh né sự truy đuổi của xiềng xích ở trong không gian chật hẹp như này thì cũng hơi vất vả. Đột nhiên, xiềng xích ở một phía đan dệt thành một cái lưới lớn và trùm về phía nàng.

Nàng không dám thử xem cái lưới này có thể chạm tới thân thể nàng hay không, chỉ thấy u ảnh là nàng vặn vẹo rồi chợt trở nên cực kỳ nhỏ, sau đó xuyên qua mắt lưới. Nhưng nàng chợt cảm thấy eo bị siết chặt, tấm lưới lớn cũng theo đó mà thu lại, vô số xiềng xích trấn ma quấn quanh đến, bất kể làm gì cũng không thể thoát thân.

Từ đầu đến cuối, Lý Thanh Sơn vẫn luôn ngồi ngay ngắn trên đài sen, chỉ thấy xiềng xích đan dệt như một quả cầu ở trước mặt hắn, trong đó còn có một bóng đen đang va đập loạn xạ.

“Còn không hiện nguyên hình?”

Lý Thanh Sơn phất tay loại bỏ Trấn Ma tháp.

“Chủ nhân tha mạng, Minh Châu sẽ không dám nữa!”

Dạ Minh Châu hiện hình, kinh hoảng xin tha. Lúc này nàng mới biết, hóa ra tất cả đều nằm trong kế hoạch của hắn, từ ban đầu đã chẳng có cái gọi là cơ hội giết hắn hay cơ hội chạy trốn tồn tại!