Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Thanh Sơn đứng dậy, thân thể run run.

Răng rắc!

Trên áo giáp màu đỏ tươi xuất hiện một vết nứt, nó nhanh chóng lan ra thành một mảnh vết rạn. Bộ giáp vốn lóe sáng dữ tợn bỗng như nham thạch bị gió thổi khô, đầy rầy vết nứt, nát tan bay ra.

Tựa như phá tan vỏ trứng, hiện ra dáng dấp mới tinh, thân hình hắn nhỏ đi nhiều, chỉ cao lớn hơn ngươi bình thường một chút. Trông vẫn giống như mặc bộ giáp kia, chỉ là có thêm màu xanh u ám mà thôi. Ngay cả khuôn mặt của hắn cũng bị bao trùm bởi giáp diện hình cung mỏng nhẹ trơn nhẵn hệt như nước chảy mây trôi, không thấy mặt mày, lại có sóng nước dập dờn, như sóng lớn ào ạt, như thủy triều chập trùng, những chỗ khớp xương đều có hoa văn như vòng xoáy, trông có một loại mỹ cảm tuyệt đẹp.

Sau khi Thương Hải Châu hoàn toàn tan biến thì cuối cùng cũng từ một cái xác không biến thành thực thể, bày ra tư thái Ma soái chân chính chỉ thuộc về Lý Thanh Sơn!

“Vốn cho là ngươi có thể khiến ta ra tay, thực sự là làm người ta thất vọng mà!

Giáp diện mở ra, để lộ dung mạo hoàn toàn xa lạ với Dạ Minh Châu, giống không mặt ban đầu của Lý Thanh Sơn đến bảy tám phần, chỉ là không góc cạnh rõ ràng như trong quá khứ, mà có vẻ mềm mại hơn một chút. Nhưng trên hai bên gò má lại có những đạo thú văn, lúc nói chuyện cũng lộ ra răng nanh sắc bén.

“Chủ nhân, cầu xin ngươi nể mặt Lưu Tô mà tha cho thiếp thân một mạng, thiếp thân sẽ cố gắng hầu hạ ngài! Nếu không ta sẽ tự bạo Dạ Ma đan, lúc đó ngài sẽ chẳng chiếm được gì!”

“Nếu ta nói chỉ cần ngươi giao Dạ Ma đan ra thì sẽ tạm tha cho ngươi một mạng, ngươi sẽ làm sao?”

Dạ Minh Châu hơi xoắn xuýt, nếu giao Dạ Ma đan ra thì nàng sẽ mất đi tấm thẻ đánh cược cuối cùng, nhưng nếu không giao ra thì chắc chắn bị giết, nghĩ đi nghĩ lại:

“Chỉ cần ngài thề…”

Lời còn chưa dứt thì ánh kiếm chợt lóe lên rồi vụt tắt, chỉ thấy cái đầu còn tràn ngập vẻ kinh ngạc của Dạ Minh Châu lăn lông lốc xuống đất.

“Nếu ngươi chỉ muốn chạy trốn mà không phải nhân cơ hội ám sát ta thì nói không chừng ta sẽ tha cho ngươi một mạng! Đã đến bước này rồi mà còn muốn uy hiếp ta, đúng là tự tìm đường chết!”

Lý Thanh Sơn thu hồi Phản Ma kiếm, trong tay cầm một viên hạt châu màu đen, hình như trong đó có một bóng đen quanh quẩn, hình thành nên mặt quỷ biến ảo chập chờn, đó chính là Dạ Ma đan. Tiếp theo hắn cất thi thể Dạ Minh Châu vào trong túi Bách Bảo rồi lại khôi phục dáng dấp hài tử, sau đó phất tay triệu Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba ra, nói:

“Dạ Minh Châu muốn giết ta, hiện tại đã bị ta giết chết!”

“Cái gì!”

Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba đều lộ ra vẻ khiếp sợ.

“Nàng nói có chuyện quan trọng muốn cầu kiến, hơn nữa nhất định phải ở bên ngoài Tu la tràng. Sau khi gặp mặt thì thấy sức mạnh của ta chưa khôi phục hoàn toàn nên nảy sinh tâm tư làm loạn!”

Dạ Lưu Ba oán hận nói:

“Ban ngày ta đã nhận ra biểu hiện của nàng không đúng, hóa ra là đang thăm dò sức mạnh của chủ nhân!”

“Mẫu thân!”

Dạ Lưu Tô lẩm bẩm, lộ ra vẻ bi thương, cũng không nghi ngờ lời giải thích của hắn. Nếu không muốn nàng biết thì chỉ cần nói Dạ Minh Châu chạy trốn là được, hắn chẳng cần nói với bọn nàng làm gì, mà làm như thế này cũng ăn khớp với tính tình của Dạ Minh Châu.

Trong lòng nàng trào dâng sự hối hận sâu sắc, đều do ta sai, do ta nói quá nhiều với nàng! Với sự cẩn thận của Dạ Minh Châu, nếu không nói tin tức hắn đang suy yếu cho nàng biết thì nàng tuyệt đối sẽ không ra tay. Hơn nữa, hiển nhiên tin tức này còn không đúng.

“Ta tự nhận mình đối xử với Dạ Du Nhân tộc không thẹn với lương tâm, cuối cùng lại được báo đáp thế này, thật sự khiến người ta thất vọng. Đợi khi thời cơ chín muồi thì ta sẽ chuyển Dạ Du Nhân tộc ra ngoài!”

“Chủ nhân muốn vứt bỏ chúng ta sao?”

Dạ Lưu Tô thất thanh nói, Dạ Lưu Ba cũng hoàn toàn biến sắc. Lẽ nào bởi vì việc của Dạ Minh Châu mà hắn nảy sinh sự hoài nghi với tất cả Dạ Du Nhân?

“Không phải các ngươi mà là tất cả mọi người ra ngoài. Ta chỉ để ý hai người các ngươi trong số Dạ Du Nhân mà thôi, chuyện sống chết của những người khác không liên quan gì đến ta, ta cũng lười áp bức họ. Mang ra làm niềm vui như Chu Hậu La Ti thì chẳng bằng đường ai nấy đi còn hơn!”

Dạ Lưu Ba yên lòng, Dạ Lưu Tô thì quỳ xuống nói:

“Xin chủ nhân thù hồi lời nói!”

Điểm khác biệt lớn nhất giữa nàng và Dạ Minh Châu chính là suy nghĩ, Dạ Minh Châu chỉ suy xét đến cái lợi và hại được và mất của bản thân, đến lúc then chốt thì ngay cả nữ nhi cũng bị quăng ra sau đầu, hoàn toàn không nghĩ việc mình chạy trốn sẽ gây ra ảnh hưởng thế nào.

Mà Dạ Lưu Tô thì lại cân nhắc đến sự phát triển của toàn tộc Dạ Du Nhân, vốn dĩ tất cả cũng rất thuận lợi, chỉ chờ một ngày hắn trở thành yêu vương một phương thì tự nhiên Dạ Du Nhân tộc đi theo hắn cũng có thể đứng sừng sững giữa đất trời.

Không thể không nói sự tin tưởng vô điều kiện này cũng là do tình cảm sâu nặng mà nàng dành cho hắn, tình cảm cá nhân và lý tưởng đan xen với nhau, tất cả đều tụ lại trên người hắn. Hiện tại lại suýt chút nữa bị cắt đứt, điều này càng khủng bố hơn việc mất đi Dạ Minh Châu!