Doãn Tiêu Sầu chậm rãi đứng dậy, từ từ rút Đoạn Thủy Kiếm ra khỏi vỏ.
Trong phút chốc, một luồng ánh sáng tuyệt diễm xuất hiện, trăng sáng vì đó cũng trở nên nhạt nhòa hơn.
Cùng biến sắc còn có đám người được mời tới, những thiên tài của các tông môn không tự chủ được mà nín thở.
Tất cả ánh sáng hội tụ lại trên người Doãn Tiêu Sầu đang cầm kiếm đứng, vạt áo bay bổng, dường như tách biệt với thế gian, muốn bay theo gió.
Tuy nhiên thứ hấp dẫn hơn vẫn là Đoạn Thủy Kiếm. Thân kiếm uốn lượn thon dài, tựa như một vòng câu nguyệt, từng vòng ánh sáng khiến người ta choáng váng.
Ánh mắt Lý Thanh Sơn cũng bị hấp dẫn nhưng vẫn rất hững hờ, dường như hoàn toàn không cảm nhận được uy hiếp đến từ Đoạn Thủy Kiếm, điều này không thể nghi ngờ càng khiến Doãn Tiêu sầu không vui hơn so với bị chửi bới, đi khắp hai mươi mốt phủ chưa bao giờ hắn ta bị đối xử như thế.
Thế là hắn ta không nói thêm gì nữa, vung kiếm ra.
Không ai có thể hình dung sự được sự kinh diễm của một kiếm này!
Chém ánh trăng, chặt dòng nước, ở giữa ngăn chặn tất cả phiền não ưu sầu của thế gian!
Chử Đan Thanh theo bản năng muốn vẽ phong thái một kiếm này, nhưng xúc động trong lòng lại không cách nào thay đổi bút pháp.
Hàn Thiết Y theo bản năng tưởng tượng nếu hắn ta đối mặt với nhát kiếm này nên làm thế nào cho phải, lại bất đắc dĩ phải thừa nhận rằng hắn ta không biết nên ngăn cản nó như thế nào. Bảo sao rất nhiều thiên tài mạnh mẽ của các phủ khác khi đối mặt với Doãn Tiêu Sầu đều bị thất bại chỉ với một nhát kiếm, mà người đứng xem thường thường sẽ mất đi dũng khí quyết đấu, trực tiếp lựa chọn nhận thua.
Nhưng mà hắn ta không biết nhát kiếm này là nhát kiếm mạnh nhất mà Doãn Tiêu Sầu xuất ra kể từ khi hắn ta rời Tàng Kiếm Cung đến nay. Bởi vì hắn ta muốn rèn luyện kiếm tâm của mình, trong những trận chiến đấu trước đây chưa bao giờ sử dụng sức mạnh của Đoạn Thủy Kiếm, chỉ coi nó như là một thanh bảo kiếm sắc bén để sử dụng. Điều này không thể nghi ngờ chẳng khác nào buộc chặt tay chân mình trong chiến đấu.
Nhưng vào khoảnh khắc này, Doãn Tiêu Sầu phá vỡ tất cả trói buộc, nhân kiếm hợp nhất, mượn thế thắng liên tiếp sử dụng toàn bộ cả sức mạnh lẫn tín niệm dung hòa vào trong nhát kiếm này!
"Đoạn thủy!"
Lý Thanh Sơn cũng thu hồi nụ cười bên khóe môi, vung thủy kiếm trong tay lên.
Giống như Kinh Long ra biển lớn!
"Có rồi!"
Ánh mắt Chử Đan Thanh bỗng nhiên sáng lên, bắt đầu vẽ những nét như rồng bay phượng múa.
Đêm qua, Lý Thanh Sơn giao hai quyển Tam Tuyệt thư cho Chử Đan Thanh, mời hắn hoàn thành việc bổ sung cuối cùng, để quyển thư pháp tuyệt thế, tranh vẽ, kiếm phổ này lại xuất hiện trong nhân gian.
Trước đó, Lý Thanh Sơn đã luyện hóa để phân biệt bọn chúng, lĩnh ngộ kiếm ý trong đó, lại cùng kiếm ý truyền thừa trong Phi Long Kiếm chứng thực lẫn nhau, cuối cùng quy về lòng tin của hắn, hội tụ Vô Song Kiếm Ý độc nhất vô nhị thuộc về hắn!
Long Đằng tứ hải, tung hoành thiên hạ, biển rộng cuồn cuồn, mênh mông không bờ!
Hai mũi kiếm đụng vào nhau, Đoạn Thủy Kiếm lướt qua trên Thủy Kiếm, chém vào trên người Lý Thanh Sơn.
Lý Thanh Sơn giơ thanh kiếm gãy trong tay lên nhìn, thở dài nói:
"Kiếm tùy tiện ngưng kết bằng nước rốt cuộc vẫn không cách nào có thể so sánh với pháp bảo chân chính!"
Đoạn Thủy kiếm đâu chỉ là một kiện pháp bảo thôi đâu, pháp bảo kiếm của Tàng Kiếm Cung có không ít, danh kiếm lại chỉ có mười thanh, truyền thừa ý niệm của các đời kiếm chủ nghìn đời, sử dụng dựa trên bí pháp kiếm quyết của Tàng Kiếm cung để, sức mạnh căn bản không phải pháp bảo bình thường nào cũng có khả năng so sánh.
Mà chỉ cần là một trong Thập Danh Kiếm, Đoạn Thủy Kiếm cũng nổi tiếng với lực phá hoại có thể chặt đứt tất cả!
Người đứng xem đều cảm thấy Lý Thanh Sơn tùy tiện ngưng kết nước thành một thanh kiếm đã muốn đối đầu chính diện với Doãn Tiêu Sầu thật sự quá khinh thường người qua rồi. Nhưng mà một khi đến bước này mới lấy điều đó làm cái cớ thì cũng không có ý nghĩa gì cả.
Hàn Thiết Y hơi nhíu mày, dường như đây không phải tính cách của hắn, con người của hắn thoạt nhìn hào sảng, nhưng trên thực tế là một người suy nghĩ chu toàn nhất, đặc biệt là thời điểm chiến đấu với người khác, quả thực là thông minh tuyệt đỉnh. Nhất định hắn sẽ không thua chỉ vì khinh thường đối thủ, mà biểu hiện của Doãn Tiêu Sầu với tư cách là người chiến thắng cũng có chút kỳ quái.
"Đại ca!"
Hoa Thừa Lộ thất thanh hét lên, chỉ sợ sẽ nhìn thấy cảnh tượng đáng sợ, hắn bị một kiếm chém thành hai phần.
Hoa Thừa Tán thấp giọng nói:
"Đừng lo lắng, không sao đâu!"
Lý Thanh Sơn cười cười với Hoa Thừa Lộ, bỏ thanh kiếm gãy đi, ở giữa không trung hóa thành hơi nước, trở về hư không, lại hỏi Doãn Tiêu Sầu nói:
"Thế nào?"
Doãn Tiêu Sầu mở mắt nhìn Lý Thanh Sơn, dường như gặp phải chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi, đôi môi mấp máy, có phần chật vật nói ra:
"Ta thua!"
…Chung quanh xôn xao thậm chí còn tỏ vẻ khó hiểu, rõ ràng Doãn Tiêu Sầu một kiếm chặt đứt kiếm của Lý Thanh Sơn, cũng chém lên người hắn, cho dù nương tay không phải một kích tất sát, nhưng với thần binh lợi khí như thế, chỉ cần hơi dùng sức, Lý Thanh Sơn chỉ còn đường chết, sao lại là Doãn Tiêu Sầu nhận thua cơ chứ?