Trong mắt Doãn Tiêu Sầu cũng tràn ngập vẻ không cam lòng, thất bại quá đột ngột, tràn ngập cảm giác không chân thật, sau khi hiểu được, hắn lập tức rơi từ đỉnh cao thành công xuống.

Trong khoảnh khắc kiếm phong giao nhau, hắn cảm thấy vô cùng khiếp sợ, rõ ràng đối phương không phải kiếm tu, thế nhưng lại có kiếm ý không hề thua kém hắn.

Mặc dù nhờ vào sự sắc bén của Đoạn Thuỷ Kiếm mà chặt đứt thanh kiếm của Lý Thanh Sơn, dừng lại trên người Lý Thanh Sơn, nhưng lại không thể găm vào sâu hơn nữa.

Tay phải Lý Thanh Sơn hiện ra trạng thái ma hóa, năm ngón tay sắc bén như đao, giữ chặt lấy Đoạn Thuỷ Kiếm, ma khí bốc lên giữa năm ngón tay. Hắn cũng không mượn ngưu ma đại lực mà chỉ dựa vào lực ma soái, đã có thể dễ dàng ngăn chặn Đoạn Thuỷ Kiếm vào lúc nó suy yếu.

"Nếu hắn đổi một thanh kiếm tốt hơn một chút, dù cho chỉ là một món pháp khí tạp phẩm, tình huống cũng sẽ không như bây giờ! Hơn nữa hắn mới chỉ để lộ một phần nhỏ của Trấn Ma Đồ Lục mà thôi.”

Doãn Tiêu Sầu thầm nghĩ, trong lòng lại dâng lên nỗi không phục, ngay cả thực lực thực sự của đối thủ cũng không nhìn thấy mà đã bắt buộc phải nhận thua, loại cảm giác này không dễ chịu chút nào. Nhưng nếu không chấp nhận được việc thất bại, vậy thì không đủ tư cách làm chủ nhân của Đoạn Thuỷ Kiếm.

Thế nhưng với việc Doãn Tiêu Sầu quyết đoán nhận thua, Lý Thanh Sơn cũng có chút bất ngờ, vốn tưởng hắn sẽ còn giãy dụa một chút! Vừa hay để hắn biểu hiện một chút lực lượng của Trấn Ma Đồ Lục, tuyên bố mình vượt qua thiên kiếp lần thứ hai. Đợi đến khi truyền đến tai Tự Khánh, là có thể tiến hành bước tiếp theo!

Lý Thanh Sơn buông Đoạn Thuỷ Kiếm ra, từng bước dụ dỗ nói:

"Ta cảm thấy ngươi có thể thử thêm chút nữa, dù sao ta cũng chưa đả thương ngươi!”

"Không cần đâu, ta không phải là đối thủ của ngươi, cho dù thử thêm một ngàn một vạn lần cũng vẫn như thế! Đạo hữu là danh sư cao đồ, quả là danh bất hư truyền!”

Doãn Tiêu Sầu lui bước, thu kiếm vào vỏ, chắp tay hành lễ.

Đoạn Thuỷ Kiếm không giống với Thanh Khư kiếm, vừa không thể chế tạo ra Thanh Khư huyễn cảnh. Cũng không thể để cho kiếm chủ hóa thành linh quang, vào thế bất khả chiến bại.

Kiếm ý của Đoạn Thuỷ Kiếm đơn giản lại quả quyết, một kiếm vung ra, bất luận kẻ trước mặt chính là người hay là quỷ, là yêu hay ma đều sẽ bị chém lìa.

Mặc dù nó chỉ là một kiếm nhưng hắn cũng đã dốc hết toàn tâm toàn lực. Hiện tại kiếm ý đã chịu bại trận, tiếp tục chiến đấu, chẳng qua cũng chỉ rước thêm nhục vào thân. Chỉ là hắn thực sự muốn biết thực lực của Lý Thanh Sơn mạnh đến nhường nào!

“Vậy thì đành thôi!”

Lý Thanh Sơn thở dài, sớm biết vậy thì đã nương tay một chút, ít nhất cũng phải đại chiến ba trăm hiệp gì đó!

Nhớ lúc trước, Phó Thanh Khâm có thể ép "Bắc Nguyệt" vào tuyệt cảnh, mà hiện tại một Doãn Tiêu Sầu mạnh hơn cả Phó Thanh Khâm lại không thể khiến cho "Lý Thanh Sơn" toàn lực ra tay, quả nhiên là cao thủ thì cô độc mà, thế nhưng ta còn phải cố gắng trở nên cô độc hơn chút nữa!

“Xin hỏi đạo hữu, hiện giờ thuộc cảnh giới gì?”

Doãn Tiêu Sầu không khỏi lên tiếng hỏi, hắn thật không nghĩ ra, trên người đối phương không có lấy một kiện pháp khí, vậy mà có thể chiến thắng hắn cầm Đoạn Thuỷ Kiếm trong tay, lĩnh ngộ kiếm đạo cũng không kém hắn là bao, Trấn Ma Đồ Lục tuy mạnh, nhưng vì sao thứ hắn tu hành lạikhông phải là bí pháp kiếm quyết của Tàng Kiếm cung.

“Tiểu tử rất thức thời nha!”

Lý Thanh Sơn thầm khen một tiếng, ý vị thâm trường nói:

"Ngươi cũng đừng quá nản lòng, ta đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, cảnh giới cao ngươi một bậc, nếu không trận chiến này, cũng chưa biết là ai thắng ai bại đâu!”

"Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"

Doãn Tiêu Sầu chấn kinh, đối với tu hành giả, mỗi một thiên kiếp đều là một lưu vực cực lớn, đáp án đơn giản như vậy, hắn tuyệt không ngờ tới, đơn giản là vì chuyện này quá khó tin, với tuổi đối phương, sao có thể vượt qua thiên kiếp lần thứ hai cho được!

Cho dù là thiên tài các đời của Tàng Kiếm Cung, cũng cực kỳ hiếm thấy. Ở một địa phương nhỏ như Thanh Hà phủ đây, một kẻ không sư môn không gia tộc như hắn sao có thể làm được chứ!

"Bế quan lâu quá nên không nhớ nữa, chắc là chưa tới ba mươi tuổi đâu! Xem như đã hoàn thành mục tiêu ban đầu, không để cho người trong thiên hạ nhạo báng ta chém gió, hahaha!”

Doãn Tiêu Sầu không nói nên lời, dường như còn chịu đả kích nặng hơn khi bại dưới tay Lý Thanh Sơn, hắn khiêu chiến nhân vật thiên tài các phủ Thanh Châu, tự kiêu bản thân là thiên tài trong thiên tài. Mà hiện tại, một người kém hắn ở mọi mặt, lại bỏ xa hắn, bước lên cảnh giới cao hơn.

Mà ở xung quanh, ngoại trừ Hoa Thừa Tán biết thân phận khác của Lý Thanh Sơn ra, những người khác đều trợn mắt há hốc mồm. Vượt qua thiên kiếp thứ hai có nghĩa gì, tất cả mọi người đều biết, khai tông lập phái uy chấn một phương cũng chỉ là chuyện thường, không nói có thể đi khắp thiên hạ Cửu Châu này thì cũng có tuỳ tiện muốn đi đâu là đế nơi đó, sự tồn tại mang tính uy hiếp như vậy vô cùng hiếm có.

Mà vượt qua hai lần thiên kiếp trước ba mươi tuổi có nghĩa gì thì rất khó nói, có nghĩa là khả năng có thể vượt qua ba lần thiên kiếp là cực lớn, thực sự có thể trở thành một trong những người thống trị thiên hạ Cửu Châu này.