"Cũng đã muộn rồi, ngươi cứ tiếp tục khiêu chiến đi! Đan Thanh, ngươi vẽ thế nào rồi?”

Lý Thanh Sơn cao giọng chào hỏi.

“Được rồi!”

Chử Đan Thanh dừng bút nói.

Lý Thanh Sơn đi qua nhìn, phía trên vẽ hai bóng người, tuy rằng thân hình mơ hồ, ngay cả ngũ quan cũng không có, nhưng lại có thể bộc lộ rõ rệt khí chất hoàn toàn khác biệt của hai người, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể phân biệt được Lý Thanh Sơn cùng Doãn Tiêu Sầu, mà bức vẽ hai thanh kiếm lại càng sắc nét tinh tế, như muốn hoá thành thật.

Tên của bức tranh cũng đã đặt xong, theo lời của lý Thanh Sơn, gọi là "Thủy kiếm đại phá Đoạn Thuỷ Kiếm", nhưng vấn đề là, cảnh mà Chử Đan Thanh vẽ lại chính là cảnh Doãn Tiêu Sầu một kiếm chém đứt Thủy kiếm.

"Này, ngươi thật đúng là nắm bắt thời cơ nha! Thế này là muốn cho những người không biết trận chiến này nhìn thấy sẽ chê cười ta sao!”

Chử Đan Thanh nói:

"Trận chiến này đã nổi danh khắp thiên hạ, ai mà không biết!”

“Nói cũng đúng!”

Lý Thanh Sơn gật đầu, mục đích ban đầu của hắn cũng là như vậy.

Lúc này, phía sau truyền đến tiếng của Doãn Tiêu Sầu:

"Kính mong Hoa đạo hữu đấu với ta một trận!”

Lý Thanh Sơn cũng không ngờ hắn còn có thể tiếp tục khiêu chiến, thầm nói:

"Vừa mới trải qua một hồi đại bại, có thể lập tức phấn chấn trở lại, tâm tính của người này quả là cương nghị quả quyết, đệ tử được bồi dưỡng bởi Tàng Kiếm cung, truyền nhân của Thập Danh Kiếm cũng không phải hư danh, cũng không biết Tử kiếm thế nào, chút nữa phải hỏi qua mới được!”

Sau đó, Doãn Tiêu Sầu khiêu chiến từng người ở đây, chẳng những đánh bại tất cả mọi người, hơn nữa đều là một kiếm tất thắng, nếu không có Lý Thanh Sơn thì chiến tích đêm nay của hắn sẽ càng thêm rực rỡ, lại một lần nữa danh truyền Thanh Châu.

Nhưng mà hiện tại, ngay cả người bị khiêu chiến cũng có vẻ mất tập trung, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Lý Thanh Sơn, tựa như đang nhìn một con quái vật chưa từng thấy, ánh mắt tràn ngập vẻ ngạc nhiên cùng kính sợ.

Trận quần anh hội này nhanh chóng chấm dứt, khi mọi người rời đi, tin tức Lý Thanh Sơn vượt qua thiên kiếp lần thứ hai cũng nhanh chóng truyền ra. Doãn Tiêu Sầu mau chóng bẩm báo cho Tàng Kiếm cung, Tàng Kiếm cung cung chủ cũng thở dài nói:

"Thiên Long thiền viện có một đệ tử xuất chúng, nhân vật thiên tư trác tuyệt như thế đúng là trăm năm khó gặp!”

Đúng lúc này, Thiên Cơ trưởng lão vội tiến vào, chắp tay nói:

"Cung chủ, vừa mới nhận được tin tức, đệ tử Thiên Long thiền viện Nhất Ý phá sinh tử quan, độ kiếp thành công, trở thành thủ toạ trẻ tuổi nhất trong lịch sử Thiên Long thiền viện, thậm chí tuổi còn nhỏ hơn Lý Thanh Sơn một chút!”

---

Thanh Hà phủ thành, đen đuốc sáng choang, tuy đã canh một nhưng dòng người vẫn qua lại nơi đầu phố, náo nhiệt ồn ào. Từng tòa lầu đèn sáng chói mắt, những hí đài náo nhiệt...hoàn toàn hấp dẫn dòng người lưu luyến dừng chân, tựa như là ngày lễ long trọng gì nhưng hôm nay lại không phải lễ hội gì cả.

Bách tính bình dân cũng không biết mình ăn mừng vì cái gì, chỉ biết tri phủ đại nhân ra tay hào phóng, toàn bộ phủ thành đều trở nên náo nhiệt, cũng loáng thoáng biết là vì Xích Ưng thống lĩnh Lý Thanh Sơn.

Nhưng mà toàn bộ tu hành đạo ở Như Ý quận đều chấn động vì chuyện này, tên tuổi của Lý Thanh Sơn lại càng vang vọng khắp Thanh Châu, còn truyền đến cả các châu khác.

Trên Vân Vũ lâu đèn đuốc huy hoàng, có một yến hội long trọng đang được tổ chức ở đây. Những luồng linh quang bay tới không ngừng và được mời vào trong lâu, nhưng ít nhất phải là tu sĩ Trúc Cơ đã vượt qua thiên kiếp thứ nhất thì mới có tư cách bước lên đài cao trên tầng cao nhất, hơn nữa lời nói cũng phải cẩn thận hơn nhiều.

Một góc trên đài cao, Cố Nhạn Ảnh đang nói gì đó với Hàn An Quân, chỉ thấy Hàn An Quân luôn luôn nghiêm túc cũng lộ ra chút ý cười. Như Ý Hầu ở bên cạnh cùng nghe, bên phía trái phải của họ đều là các tu sĩ Kim Đan đã vượt qua thiên kiếp thứ hai.

Tuy bởi vì kiếp nạn Cửu Phủ Diễn Võ mà số lượng tu sĩ Kim Đan đã ít đi, hơn nữa tạm thời mọi người đều thu liễm khí tức, nhưng khí thế tỏa ra vẫn khiến những người khác cảm thấy hơi ngột ngạt.

“Đến rồi!”

Cố Nhạn Ảnh bỗng ngoái đầu nhìn lại phía chân trời.

Dưới cái nhìn chằm chằm của muôn người, Lý Thanh Sơn và Hàn Quỳnh Chi từ trên trời hạ xuống.

Lý Thanh Sơn mặc một bộ trang phục màu xanh đen, khí chất sừng sững như núi. Hàn Quỳnh Chi cũng mặc một bộ trang phục lộng lẫy, cung trang đỏ rực phác họa dáng người yểu điệu hấp dẫn của nàng. Quả là trai tài gái sắc, tựa như trời xanh tác hợp.

Lúc trước còn có người không thể hiểu nổi về việc một tiểu tử nông thôn chủ động theo đuổi quý nữ Hàn gia.

Nghe đồn bị Hàn An Quân phản đối kịch liệt, bởi vì chuyện này mà Hàn Quỳnh Chi gần như ầm ĩ trở mặt với Hàn gia, cuối cùng hai người như hình với bóng trong tình huống không hề có danh phận.

Tuy tu hành đạo không coi trọng lễ nghi xuất thân như trần thế phàn tục, nhưng chuyện này vẫn gần như trở thành một trò cười trong giới thế gia ở Như Ý quận, thậm chí là khắp Thanh Hà Phủ. Mọi người đều nói Hàn Quỳnh Chi điên tình rồi, chỉ là Hàn Quỳnh Chi cũng không quá để ý đến mấy lời đồn đại nhảm nhí này, Lý Thanh Sơn cũng không có thời gian nghe những chuyện phiếm như này.