Hiện tại không một ai không khâm phục ánh mắt của Hàn Quỳnh Chi, thiên tài cái thế như này đủ để chấn hưng một môn phái lớn, lập ra một thế gia chẳng kém gì Hàn gia cũng là chuyện bình thường!
Hàn An Quân có không coi trọng mối tình này như thế nào đi nữa thì lúc này cũng không khỏi gật đầu, chỉ cần xét từ góc độ tu hành giả mà nói thì cũng không khỏi than thở vì việc này.
Lúc ban đầu hắn rất tán thưởng Lý Thanh Sơn, sở dĩ không chịu nhận Lý Thanh Sơn làm con rể cũng không phải vì ghét bỏ xuất thân quá thấp của Lý Thanh Sơn như lời đồn, mà vừa hay còn ngược lại, là vì hắn lo nữ nhi của mình không đủ sức để chế ngự một nam tử như vậy, mà thực tế thì cũng đúng như vậy. Căn cứ theo những gì hắn thấy cả đời người, e rằng nữ tử duy nhất có tài đức như vậy là Cố Nhạn Ảnh - người đang cầm quạt giấy trong tay, mỉm cười nhẹ ở bên cạnh.
Điều đáng vui mừng là nàng lại dè chừng tình yêu nam nữ, không thể có tâm tư gì với Lý Thanh Sơn, bằng không thì nữ nhi của hắn đúng là lành ít dữ nhiều. Mà Lý Thanh Sơn cũng không phải người không chịu trách nhiệm, hành động lần này của Lý Thanh Sơn đồng nghĩa với việc khẳng định rõ mối quan hệ với Hàn Quỳnh Chi.
Hàn Thiết Y cũng vui mừng thay cho tỷ tỷ, tuy vị tỷ phu này của hắn làm việc hơi tùy ý, cách hai chữ “si tình” mười vạn tám ngàn dặm, cuối cùng cũng coi như không phụ sự thâm tình của tỷ tỷ.
“Nữ nhi, để mà nói thì vẫn là con biết Lý thống lĩnh trước nhỉ, hình như khi đó con còn cứu hắn!”
Trong tiểu hoa viên trên tầng cao nhất, gia chủ Hoa gia nói như thế với Hoa Thừa Lộ, trong lời nói tràn ngập vẻ tiếc nuối.
Dù sau khi Hoa Thừa Lộ trải qua Thể Hồ Quán Đỉnh thì đã trở nên thành thục hơn nhiều, nhưng lúc này cũng không khỏi lườm phụ thân một cái, rồi lại ngửa đầu nhìn.
Khi đó nàng còn là một tiểu nữ hài, lờ mà lờ mờ về chuyện nam nữ, hiện tại nhớ lại đúng là có hơi hối hận. Nếu khi đó nàng ra tay trước, với sức hấp dẫn của nàng thì chắc vị đại ca háo sắc này sẽ không từ chối đâu! Hầy, chuyện gì cũng là đến trước làm chủ...Đột nhiên Hoa Thừa Lộ lắc đầu một cái:
“Mình đang nghĩ gì thế này! Hàn tỷ tỷ đối xử với mình như muội muội ruột, sao mình có thể nghĩ đến việc xấu hổ như vậy!”
Cũng không phải là nàng hâm mộ sự nở mày nở mặt này, mà chỉ là muốn ở bên cạnh hắn một cách danh chính ngôn thuận, tình ý triền miên, khó mà quên được. Quả nhiên nữ tu nặng tình kiếp nhất, bỗng Hoa Thừa Lộ hơi hiểu được ca ca mình. Nếu đã nảy sinh tình cảm nam nữ, có nhìn nam tử khác cũng không có hứng thú gì, còn chẳng bằng đàng hoàng chú tâm tu hành.
Hoa Thừa Lộ hơi thở dài, vậy cũng là một chuyện tốt! Chí ít nàng không cố chấp với một chữ “tình” như Hoa Thừa Tán.
Bởi vì có Cố Nhạn Ảnh nên tối nay Hoa Thừa Tán chưa từng xuất hiện, cho dù có uống ngàn chén Vong Thủy, nhưng một khi gặp lại thì vẫn sẽ yêu từ cái nhìn đầu tiên thôi, đây là chuyện mà hắn hiểu rõ.
Gia chủ Hoa gia lắc đầu một cái, Hàn gia thực sự là kiếm bộn rồi! Chẳng qua hắn cũng hiểu rõ, dù khi đó nữ nhi của hắn bằng lòng thì chưa chắc hắn đã đồng ý, chắc chắn sẽ phản đối kịch liệt hơn Hàn An Quân. Ai mà ngờ một tiểu tử ở nông thôn lại có thể đi đến bước này trong mười mấy năm ngắn ngủi chứ!
Mọi người đều có những tâm tư riêng, ánh mắt nhìn về phía Lý Thanh Sơn cũng khác nhau. Lý Thanh Sơn thì bình thản như không, quan sát bên dưới rồi mỉm cười nhẹ.
Bữa tiệc chúc mừng này là lời đề nghị của Liễu Trường Khanh, nếu theo tính tình của Lý Thanh Sơn thì chưa chắc đã chịu, nhưng vì suy xét đến kế hoạch của mình nên Lý Thanh Sơn vẫn đồng ý.
Chỉ là nếu đã đến rồi thì không cần chú ý khiêm tốn gì hết!
Tối nay, hãy đã cái tên Lý Thanh Sơn truyền khắp thiên hạ, hoàn thành tham vọng của thiếu niên sơn thôn lúc trước!
Trong phút chốc, khí thế của Lý Thanh Sơn hoàn toàn bung ra, ma khí cuồn cuộn, lệ khí xông thẳng lên trời, trăng sao cũng mất đi ánh sáng!
Tất cả mọi người đều cảm thấy áp lực khổng lồ đè xuống đầu, tràn ngập cảm giác ngột ngạt và tính xâm lược, hô hấp cũng không thông thuận. Nếu không phải nguồn sức mạnh này chỉ khuếch tán về bốn phương tám hướng, không có mục đích, mà không nhắm vào bất cứ ai, thì chẳng một ai ở đây chịu nổi nó ngoài những tu sĩ Kim Đan kia.
Mà đám tu sĩ Kim Đan kia thì càng kinh ngạc hơn:
“Không phải hắn vừa mới vượt qua thiên kiếp thứ hai hay sao? Sao lại mạnh đến mức này! Nếu thật sự ra tay thì e rằng chẳng có mấy ai ở đây là đối thủ của hắn!”
Trên một tòa tháp cao ở xa xa, Doãn Tiêu Sầu đeo kiếm mà đứng, yên lặng nhắm mắt cảm nhận luồng khí tức này rồi than thở:
“Đây là Trấn Ma đồ lục sao? Quả nhiên lợi hại, không, không chỉ là công pháp mà có lẽ còn do người này. Trong số lứa đệ tử trẻ tuổi của Tàng Kiếm cung, ngoài trừ đại sư huynh thì không một ai có thể áp đảo hắn! Vẫn còn may hắn không xuất thân từ Huyền Âm tông, bằng không chắc chắn sẽ thành họa lớn.”
“Đừng khoe khoang, mau xuống đi!”
Hàn Quỳnh Chi lặng lẽ véo Lý Thanh Sơn một cái. Lúc đầu, được nhiều người chú ý như vậy thì còn có chút tự hào, dần dần toàn thân chẳng được tự nhiên.