“Chẳng phải vi phu đang cho ngươi mặt mũi hay sao?”
Lý Thanh Sơn mỉm cười, truyền âm nói.
“Hừ, ta thấy người là vì niềm vui của chính mình thì có!”
Hàn Quỳnh Chi nói, bỗng nhiên bế quan mấy năm thì cũng thôi, sau khi xuất quan lại còn đi tìm Hoa Thừa Lộ đầu tiên, nàng lại còn biết tin hắn xuất quan sau khi kinh nhân thông báo.
Lý Thanh Sơn biết nàng đang tức việc gì. Hắn dựa theo nguyên tắc “sư tử vồ thỏ cũng dốc toàn lực” mà làm, trước hết là giao nửa cuốn Thảo Tự Kiếm Thư mà hắn chiếm được từ chỗ Mặc Vũ cho Chử Đan Thanh sau khi đã luyện hóa hoàn toàn, lại lĩnh ngộ kiếm ý trong đó, hai ngày đều vùi mặt vào chuyện này, thời gian gấp rút nên chưa kịp đi tìm nàng.
Hàn Quỳnh Chi tức giận nên chẳng thèm đến xem trận quyết đấu giữa hắn và Doãn Tiêu Sầu. Đương nhiên cũng là vì nàng biết hắn đã vượt qua thiên kiếp thứ hai từ lâu, không thể nào thua được chứ đừng nói là nguy hiểm đến tính mạng.
Lý Thanh Sơn cũng tự biết mình làm không đúng lắm, nên xoa dịu nàng:
“Chi nhi, là vi phu không đúng, dừng tức giận nữa. Tối nay nhất định vi phu sẽ bồi thường tốt, để giải tỏa nỗi khổ tương tư mấy năm qua của nương tử!”
“Ta không thèm, ngươi tự đi tìm những nữ nhân khác mà mua vui!”
Ngoài miệng thì Hàn Quỳnh Chi từ chối nhưng trái tim đã mềm nhũn rồi, nàng rất tò mò không biết phải thế nào thì nàng mới không tha thứ cho nam nhân tùy ý làm bậy này. Chỉ cần hắn lại nói vài câu lời ngon tiếng ngọt thì mọi nỗi tức giận của nàng đều tan biến hết.
“Nữ nhân nào sánh bằng Chi nhi nhà ta chứ!’
Lý Thanh Sơn cười nói, đáp xuống Vân Vũ lâu mà cũng không tận lực thu liễm, cũng chẳng có ý phóng thích. Hắn chắp tay với bốn phía, nói một câu khách sáo rồi vào chỗ ngồi, lại chúc rượu với từng tu sĩ Kim Đan kia.
Tất nhiên người đầu tiên là Hàn An Quân, lão chẳng nói gì, chỉ uống một hơi cạn sạch rượu trong chén.
Sau đó là cấp trên Cố Nhạn Ảnh, Cố thống lĩnh nói một câu “chúc mừng” rồi lại nói:
“Ngày mai đến Thính Phong thủy ta của ta ngồi một lát!”
Lý Thanh Sơn đáp ngay:
“Ta cũng đang có ý đó!”
Sau đó Lý Thanh Sơn thoải mái chè chén, chủ và khách chật đầy lầu trên lầu dưới đều vui vẻ.
Tiền Dung Chỉ thu hồi tầm mắt, bắt đầu tuần tra trong Vân Vũ lâu, đây là trách nhiệm của Bạch Lang Vệ nàng.
Bỗng nhiên có một giọng nói truyền tới:
“Xin hỏi đó là Tiền Dung Chỉ tiền bối sao?”
Tiền Dung Chỉ quay đầu lại, chỉ thấy một thanh niên tuấn mỹ đứng ở đó, nói rằng:
“Tại hạ là Lâm Huyền, cũng xuất thân từ Bách Gia kinh viện Thanh Hà phủ, hiện tại đang tu hành ở Đạo gia, đã nghe qua đại danh của tiền bối từ lâu!”
Tiền Dung Chỉ từng nghe thấy cái tên này rồi, đó là nhân tài mới xuất hiện trong Bách Gia kinh viện Thanh Hà phủ, những năm gần đây cũng được coi là thanh danh vang dội. Chẳng qua cuộc đời nàng thấy quá nhiều nhân tài rồi, đừng nói là Lý Thanh Sơn và Tiểu An, ngay cả nàng hiện tại cũng bị gắn với cái mác thiên tài. Nàng cũng từng nhận được chiến thư của Doãn Tiêu Sầu, chỉ là không để ý đến thôi.
Vì thế Tiền Dung Chỉ không cho rằng một Luyện Khí sĩ nho nhỏ như này có cái gì đáng để để ý, chỉ là nàng cảm thấy ánh mắt của hắn chân thành, khí chất ôn hòa, vô tình gợi lên chút ký ức xa xôi mà thôi.
“Có chuyện gì không?”
…
Sáng sớm ngày thứ hai, Thính Phong thủy tạ, hoa sen bạt ngàn, hương thơm lan tỏa.
Lý Thanh Sơn và Cố Nhạn Ảnh ngồi đối diện với nhau uống trà, rất là nhàn nhã.
Cố Nhạn Ảnh đặt chén trà xuống:
“Nói như vậy là ngươi quyết định muốn đến Vụ Châu!”
Lý Thanh Sơn cười đáp:
“Thế sự đưa đẩy, với tu vi của ta thì cũng không thể làm Xích Ưng thống lĩnh tiếp. Hơn nữa, theo ta được biết thì Thanh Châu cũng không thừa vị trí nào cho ta!”
Cố Nhạn Ảnh nói:
“Mà hiện tại, với tên tuổi của ngươi thì bất kể là triều đình hay Ưng Lang vệ cũng không thể thả ngươi rời đi, cho dù là Thiên Long thiền viện thì cũng không thể làm gì!”
Tên tuổi vang dội vừa là một chuyện tốt, mà cũng là một việc xấu. Kỳ tài vượt qua thiên kiếp lần thứ hai trước ba mươi tuổi, ngay cả triều đình cũng không thể không coi trọng, phải giữ lại bên mình. Tuy Thiên Long thiền viện uy chấn Thanh Châu, nhưng cũng không thể chống lại Ưng Lang vệ hay thậm chí là vương triều Đại Hạ.
“À đúng rồi, ngươi nên trở về Thiên Long thiền viện mà xem xem!”
“Chuyện này thì không vội.”
Lý Thanh Sơn định suy diễn bảy tầng đầu của Trấn Ma đồ lục đến đỉnh phong, sau đó lại xông pha Trấn Ma điện tầng thứ tám.
“Tiểu nữ hài kia của ngươi xuất quan rồi!”
Lý Thanh Sơn hơi sững sờ, mừng rỡ nói:
“Tiểu An xuất quan rồi!?”
…
Cố Nhạn Ảnh nói:
“Vừa nhận được tin tức xong!”
“Thực sự là quá tốt rồi!”
Lý Thanh Sơn đứng dậy, hận không thể lập tức chạy tới Thiên Long thiền viện, thế nhưng đi một vòng rồi lại ngồi xuống.
Vẫn phải phân rõ chủ thứ trước sau, đúng là Tiểu An đã vượt qua thiên kiếp thứ hai, nhưng e rằng phải trở thành thủ tọa, luyện đến Thiên Long Thiện Xướng thì mới có thể gặp lại hắn. Hiện tại mà chạy tới thì chỉ sợ cũng bị sập cửa vào mặt, vẫn nên làm theo kế hoạch ban đầu thôi.