“Không gạt gì sự phụ lão nhân gia ngài, từ mấy năm trước ta đã ngưng tụ Thương Hải Châu, cũng chính là cái gọi là Kim Đan. Chỉ là sợ bị Tự Khánh trả thù nên ta vẫn luôn giấu!”
“Thì ra là như vậy, ta nên nghĩ ra từ sớm mới đúng!”
Bất Nộ tăng lắc đầu cười khổ, vượt qua thiên kiếp thứ hai trước ba mươi tuổi đã là kinh người, ai mà ngờ hắn đã ẩn giấu tin tức này mấy năm trời, thiên tư tuyệt đối không hề kém Tiểu An. Tiểu An ở trong Thiên Long thiền viện còn được đám đại sư Vô Úy tăng dạy dỗ, hắn thì lại đi lên hoàn toàn bằng sức mình, tốc độ tu hành như vậy thực sự là khiến thế tục khiếp sợ.
Thiên Long thiền viện nhận được hai đệ tử này cũng là nhờ Phật tổ phù hộ, phúc phận không cạn!
“Hiện tại ngươi không sợ Tự Khánh trả thù sao?”
“Ta đã chuẩn bị sẵn sàng, muốn đến Nam Hải quận rèn luyện một phen!”
“Nếu đều nằm trong kế hoạch của ngươi thì ta không nói thêm gì nữa!”
Bất Nộ Tăng nói, đệ tử này mang đến cho hắn quá nhiều kinh ngạc, hơn nữa trước giờ vẫn luôn suy nghĩ chu đáo, luôn tính sẵn từ trước. Mặc dù Nam Hải quận là một nơi hung hiểm nhưng hắn cũng không quá lo lắng, chỉ cần không gặp cường giả thiên kiếp thứ ba thì sẽ không có nguy hiểm gì.
“Ta muốn mang Tiểu An cùng đi đến Vụ Châu!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Đó là chuyện không thể nào, chắc chắn sư huynh sẽ không thả người!”
Bất Nộ tăng quả quyết nói:
“Ngươi cũng biết Vụ Châu tiềm ẩn bao nhiêu ma tu, thậm chí không hề ít hơn đại tông môn như Thiên Long thiền viện. Một thủ tọa của Thiên Long thiền viện mà tới đó thì sẽ nhận phải bao nhiêu công kích?”
“Cũng là vì nguy hiểm nên mới muốn cùng đi!”
Lý Thanh Sơn nói, chỉ cần cho hắn thêm chút thời gian để khôi phục thực lực hoàn toàn, dù gặp phải cường giả thiên kiếp thứ ba thì có làm sao! Hơn nữa hắn tin tưởng, với thực lực hiện tại của Tiểu An thì tuyệt đối có thể giúp hắn một tay.
Hắn đang cần một hoàn cảnh tràn ngập nguy cơ như vậy để đột phá Hổ Ma tầng thứ năm trong tình huống liên tục chiến đấu, để Tiểu An có càng nhiều thi thể để tu luyện Chu Nhan Bạch Cốt Đạo!
“Tuy ta vẫn chưa thông hiểu Thiên Long Thiện Xướng nhưng đã nhớ kỹ, không cần ở lại trong chùa cũng có thể tu hành, ta sẽ đi nói chuyện với Vô Úy phương trượng!”
Tiểu An vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, trong con ngươi thoáng hiện lên quyết ý không cho phép thay đổi! Lần chia ly này thật sự quá lâu, lần này, bất kể làm gì nàng cũng phải ở cạnh hắn!
Bất Nộ tăng nói:
“Vậy cũng tốt!”
Nói rồi hắn chuyển đề tài:
“Thanh Sơn, chuẩn bi tốt để vào trong Trấn Ma điện thăm dò chưa?”
“Ta cũng đang có ý đó!”
…
Tay áo rộng của Bất Nộ tăng vung lên, cửa lớn Trấn Ma điện ầm ầm mở ra tựa như một chiếc miệng rộng đen ngòm, dẫn dụ cuồng phong tụ lại, khuấy động y phục của Lý Thanh Sơn, khiến cho mái tóc dài của hắn tung bay.
“Đối với ngươi thì Trấn Ma điện tầng thứ tám vẫn rất nhiều nguy hiểm, tuyệt đối không thể bất cẩn! Vả lại bất kể ngươi tự tin về sức mạnh của mình cỡ nào thì cũng tuyệt đối không được tiến vào tầng thứ chín, nơi đó có thứ trấn áp, không phải cái mà ngươi ứng phó được!”
Bất Nộ tăng thu lại vẻ vui cười ngày thường, nghiêm nghị nói.
Lý Thanh Sơn đáp:
“Đệ tử cũng không phải người không biết nặng nhẹ!”
Bất Nộ tăng nói tiếp:
“Hiện tại ta đi tìm sư huynh của Nhất ý để nói chuyện, kết quả ra sao thì cũng chỉ đành nghe theo thiên mệnh!”
Lý Thanh Sơn cười nói:
“Tu hành giả chúng ta mà do thiên mệnh làm chủ thì đã sa vào trần thế phàm tục từ lâu, sau môt trăm tuổi thì hóa thành một nắm đất vàng.”
Tiểu An cũng nói:
“Chắc chắn phương trượng sẽ đồng ý!”
Bất Nộ tăng lắc đầu một cái, cũng chỉ có kỳ tài tuổi như họ thì mới có nhuệ khí như vậy! Nếu thật sự muốn bàn luận thì tu hành đạo này cũng chỉ là phàm tục trần thế hơi đặc biệt mà thôi.
Lý Thanh Sơn chia tay với Tiểu An rồi tung người đi vào trong Trấn Ma điện, cửa lớn ầm ầm đóng lại.
Cung điện vàng son lộng lẫy lại hiện ra trước mắt lần nữa.
Lý Thanh Sơn loáng thoáng có một suy đoán, nói không chừng Trấn Ma điện này cũng giống Tu La tràng, là một dị bảo không gian có thể mở ra. Với tư cách là người đầu tiên tu thành Trấn Ma đồ lục trong trăm ngàn năm qua, sư phụ Bất Nộ tăng lại có thực lực thiên kiếp thứ ba cường đại, không biết ngài có thể luyện hóa được hay không.
Lý Thanh Sơn ôm ấp suy nghĩ xa xôi này mà bay về trung tâm tầng thứ nhất, trong nháy mắt đã tới trước cửa lớn màu vàng kia.
Cánh cửa mở ra, pho tượng trấn ma nguy nga đứng vững trong điện, xung quanh tàn đầy thi thể của ma tộc phơi thây.
“Có đệ tử tiến vào rèn luyện sao?”
Lý Thanh Sơn tiến thẳng về phía trước, trên đường cũng gặp phải ma tộc chặn đường. Vì chẳng muốn lãng phí thời gian nên hắn trực tiếp hóa thành dáng vẻ ma soái, khiến đám ma tộc sợ hãi chạy tứ phía.
Nhưng ma tộc ở chỗ pho tượng trấn ma trong trung tâm mỗi tầng đều bị thanh lý một lần.
Lý Thanh Sơn trực tiếp đi tới tầng thứ năm, loáng thoáng có tiếng nói chuyện truyền đến từ chỗ cửa lớn màu vàng.
“Mấy vị sư huynh, không thể đi xuống tiếp, bên dưới rất nguy hiểm!”
Giọng nói khá quen tai, Lý Thanh Sơn bỏ tay đẩy cửa xuống, lắng nghe xem họ đang nói gì.