“Đa Cát, chúng ta đến Trấn Ma điện để rèn luyện, nếu không nguy hiểm một chút thì còn gọi gì là rèn luyện?”

Một giọng nói không cho là đúng vang lên.

“Hóa ra là tiểu tử Đa Cát kia, hiện tại lại làm công việc dẫn đường có tiền đồ này ư! Ừm, tính cả Đa Cát thì tổng cộng có sáu người, đều là cao thủ vượt qua thiên kiếp thứ nhất, ngược lại cũng miễn cưỡng xông vào tầng thứ sáu!”

Lý Thanh Sơn không muốn gặp đám hòa thượng này, thế là chờ họ đi xuống trước, sau đó lại cảm ứng trung tâm tầng thứ sáu trước rồi tiêu diệt ma tướng chiếm giữ ở đó là được, cũng coi như giảm bớt nguy hiểm cho họ!

Quả nhiên sau một lúc tranh chấp thì họ vẫn chọn đi tới tầng thứ sáu. Mặc dù Đa Cát là đệ tử của Bất Nộ tăng, tu vi cũng không yếu nhưng tuổi vẫn còn trẻ, dùng thân phận ma tộc để giải thích với đệ tử chính thức của Thiên Long thiền viện thì có vẻ hơi yếu thế.

Lý Thanh Sơn tiến vào Trấn Ma điện tầng thứ sáu, quả nhiên không thấy đám người Đa Cát. Mà hắn cũng không để trong lòng, đi thẳng đến chỗ pho tượng trấn ma thứ sáu.

Ầm!

Lý Thanh Sơn tung một cước đá văng cửa lớn mạ vàng, một đám ma tướng dồn dập nhìn lại, tỏ thái độ đề phòng.

Họ còn chưa thấy rõ dáng vẻ của Lý Thanh Sơn thì vô số xiềng xích trấn ma đã phá không mà đến, trực tiếp xuyên qua cắn xé thân thể họ, lúc bay trở lại bên người Lý Thanh Sơn thi đã cuốn lấy những viên ma tâm có màu sắc khác nhau.

Lý Thanh Sơn lấy Phản Ma kiếm ra, ma tâm làm con ngươi trong đó đã trở nên vô cùng yếu ớt, không dùng được mấy lần nữa. Thế là hắn tách nó ra, đổi thành ma tâm của ma tướng trong số lúc nãy, nhưng thử mấy viên mà Phản Ma kiếm đều không chịu tiếp nhận.

Vậy nên Lý Thanh Sơn mới dạy dỗ:

“Thanh kiếm nát nhà ngươi còn kén chọn, được rồi, chờ ta giết vài ma soái cho ngươi!”

Hắn đang định bước vào tầng thứ bảy thì bỗng cái tai hơi lay động, có tiếng kêu khóc rút gào truyền đến từ ngoài cửa lớn mạ vàng, chính là mấy hòa thượng kia.

Hắn không muốn để ý tới nhưng nghĩ dù sao cũng là đồng môn, nếu để Bất Nộ tăng biết thì cũng xấu hổ. Hơn nữa còn có tiểu sư đệ Đa Cát, chung quy cũng phải chăm sóc một chút, thế là thân hình hắn lóe lên, chạy như bay ra.

Nói ra thì mấy đệ tử nào đúng là xui xẻo, bị dịch chuyển tức thời đến một gian phòng rộng lớn trong tầng thứ sáu, vừa hay lại có một đám ma tướng tụ ở đó, vừa thấy họ thì thực sự là kẻ thù gặp nhau vô cùng đỏ mắt, lập tức ma hóa cả đám, dốc toàn lực ra tay, một người đã chết trận tại chỗ!

Họ đành kết thành tận thế chống lại những đòn công kích cuồn cuộn không ngớt, không còn hăng hái như lúc nãy mà trong lòng đều thấy hối hận, lẽ ra nên nghe Đa Cát khuyên, không tới Trấn Ma điện tầng thứ sáu. Thường ngày hay nói “cắt thịt cho chim ưng, xả thân nuôi hổ” mà họ chỉ cho rằng là bình thường, thật sự đến lượt mình thì mới cái gì gọi là “nghìn đời khổ nhất vẫn là chết!”

Sau khi ma hóa thì những ma tướng kia càng ngày càng dữ tợn, kẻ mọc ra bảy tám cánh tay, người mọc ra năm sáu con mắt. Thân hình bành trướng lên gấp mười mấy lần, há mấy chục cái miệng to như chậu máu chứa đầy răng nanh, bày ra các loại dáng vẻ quái dị vặn vẹo, điên cuồng tiến công, trong chốc lát mà trận thế đã lung lay muốn ngã.

“Mọi người cố gắng chống chịu, Bất Nộ đại sư đang ở phía trên nhìn, chẳng mấy chốc sẽ đến cứu chúng ta thôi!”

“Đây là thí luyện của Trấn Ma điện, tuyệt đối không có người tới cứu, chúng ta hợp lực giết ra ngoài!”

Đây là chuyện mà họ đã nói rõ trước khi vào Trấn Ma điện, nếu để cho đệ tử biết luôn có một vị trưởng bối cường đại hộ giá hộ tống thì sao còn có cảm giác nguy hiểm, thí luyện cũng chẳng có chút ý nghĩa nào.

Trên thực tế, để Đa Cát hiểu rõ tình hình trong Trấn Ma điện dẫn đường đã là sự đảm bảo an toàn to lớn nhất.

Đa Cát cũng kêu khổ trong lòng, đám sư huynh đến Trấn Ma điện thí luyện chẳng có mấy ai dễ ở chung, dù sao cũng có khối người nhìn hắn không vừa mắt, xưa nay sự phụ cũng không làm chỗ dựa hả giận giúp hắn. Những năm gần đây, cũng không phải lần đầu hắn gặp tình huống thế này.

Đa Cát sờ ma tâm niệm châu trên cổ, chỉ cần ăn một viên thì giết những ma tướng này cũng không phải việc khó. Kết quả là hắn đã làm như vậy một lần, cắn nuốt tất cả vật còn sống ở trước mắt, hơn nữa tâm thần bị mất khống chế, còn nổi khùng dữ dội. Bất Nộ tăng phải tự mình ra tay trấn áp ma lực của hắn thì mới khôi phục bình thường.

“Tuy thái độ của các sư huynh không tốt nhưng đều không có ác ý gì với ta. Ta không muốn ăn họ, tùy rằng chất thịt của họ mềm mại, mùi vị cũng không tệ lắm! Không, sao ta lại nghĩ như vậy! Nếu ta ma hóa hoàn toàn thì có thể sẽ mất khống chế triệt để, biến thành ma thú!”

Đúng vào lúc này có kiếm khí và lệ khí cuồn cuộn gào thét mà đến, thổi khắp cả căn phòng.

Trong phút chốc, tất cả ma tướng đều cứng đờ không nhúc nhích, sau đó sụp đổ, hóa thành những thi thể vỡ vụn dưới ánh mắt kinh ngạc của các hòa thượng.

“Đám đầu trọc các ngươi mà nghe người ta khuyên thì ăn cơm no* rồi, hiểu chưa hả?”

*Người khiêm tốn tiếp thu ý kiến thì có thể nhận được lợi ích thiết thực cho mình.

Lý Thanh Sơn vác Phản Ma kiếm mà bước vào trong phòng.

“Ngươi là ai!?”

Đa Cát vui mừng nói:

“Đại sư huynh!”

“Gọi sư huynh là được rồi, không cần thêm chữ đại đâu!”

“Tại sao?”

“Cảm giác kiểu như rất không may mắn!”