“Ngươi là Lý Thanh Sơn!”
Mấy hòa thượng kia kinh hãi, mặc dù đã nghe qua danh tiếng của hắn từ lâu rồi, nào ngờ thực lực của hắn lại mạnh như vậy, chém giết ma tướng giống như giết chó vậy, vội vàng đi tới hướng hắn cảm tạ.
“Sư huynh, là sư phụ bảo ngươi tới cứu chúng ta sao?”
Đa Cát hỏi.
“Chỉ là thuận đường mà thôi, ta muốn đến tầng thứ tám, ta đi trước một bước đây.”
Lý Thanh Sơn xoay người muốn rời đi.
“Tầng thứ tám! Ngươi có biết có bao nhiêu Ma soái ở đó không?”
Các hoà thượng kinh hãi hỏi.
“Đi xem thử thì biết thôi!”
Lý Thanh Sơn cười nói.
“Nhất Đăng sư huynh cũng chỉ mới thí luyện ở tầng thứ bảy mà thôi! Ngươi lại dám xông lên tầng thứ tám, không muốn sống nữa sao?”
“Nhất Đăng sư huynh là vị nào?”
“Ngay cả Nhất Đăng sư huynh mà ngươi cũng chưa từng nghe qua, hắn chính là đệ tử mạnh nhất của Thiên Long thiền viện bọn ta...có thể nói là vậy!”
Hòa thượng kia liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn, lời nói liền trở nên có chút không chắc chắn, danh tiếng có lớn đến đâu nhưng so ra thì vẫn kém lực trùng kích mình tận mắt nhìn thấy.
Lý Thanh Sơn suy nghĩ, thời gian rèn luyện của đám hòa thượng này trong Trấn Ma điện có thể không ngắn, còn chưa nghe nói chuyện của Tiểu An và mình. Trái lại là Nhất Đăng sư huynh kia, hơn bốn mươi tuổi đã vượt qua Thiên Kiếp thứ hai, có thể nói là nổi bật nhất trong đám đệ tử Thiên Long thiền viện.
“Không biết so với Nhất Ý thì thế nào?”
“Thiên tư của Nhất Ý sư muội đương nhiên tuyệt diễm, nhưng dù sao tuổi vẫn còn trẻ, chỉ vượt qua một lần Thiên Kiếp, còn chưa từng ngưng kết Xá Lợi, muốn so với Nhất Đăng sư huynh thì còn xa mới đủ!”
Một hòa thượng bên cạnh nói:
“Nếu là Nhất Ý sư muội, thật sự có thể phá sinh tử quan, vượt qua Thiên Kiếp thứ hai, ngưng kết ra Xá Lợi, vậy thì lợi hại rồi!”
Lại có một hòa thượng lắc đầu nói:
“Ngưng kết Xá Lợi đâu có đơn giản như vậy, hơn nữa Nhất Đăng sư huynh khổ tu “Đại Quang Minh Kinh” nhiều năm, lại có Phật Bảo trong tay, là người mạnh nhất trong số các đệ tử trẻ tuổi, ở Thanh Châu cũng có danh tiếng lớn, dù Nhất Ý sư muội ngưng kết ra Xá Lợi cũng không phải đối thủ của hắn!”
“Nói không chừng rất nhanh liền có thể nhìn thấy vị Nhất Đăng sư huynh kia, ha ha. Đa Cát, lấy một chuỗi tràng hạt cho ta mượn dùng đi! Không cần keo kiệt, sư huynh còn có thể chiếm tiện nghi của ngươi hay sao, chờ quay về ta sẽ trả lại cho ngươi!”
Lý Thanh Sơn đưa tay kéo xuống một chuỗi tràng hạt khá nổi bật trên cổ Đa Cát, đặt vào chuôi Phản Ma kiếm, quả nhiên dung hợp vào.
“Sư huynh, ngươi nhất định phải trở về đấy!”
Trong tiếng gọi của Đa Cát tràn ngập lo lắng và không nỡ, Lý Thanh Sơn sải bước rời đi, đi tới tầng thứ bảy của Trấn Ma điện, dựa vào phong thái Ma soái, không tốn bao nhiêu công phu đã chạy tới trung tâm tầng thứ bảy. Dọc theo đường đi cũng chưa từng nhìn thấy người gọi là Nhất Đăng sư huynh kia, hắn cũng không để ở trong lòng, đẩy đại môn Lưu Kim ra.
Giữa khe cửa xuất hiện hào quang chói mắt, va chạm kịch liệt với ma khí hộ thể của Lý Thanh Sơn.
Đại môn Lưu Kim hoàn toàn mở ra, một hòa thượng đang khoanh chân ngồi trước pho tượng Trấn Ma, tướng mạo hắn xấu xí, mũi sụp xuống, môi lật, hai lỗ tai to vểnh lên, chỉ nhìn dung mạo, Lý Thanh Sơn không hề cảm thấy kỳ lạ vì sao hắn lại xuất gia.
Nhưng đôi mắt của hắn lại có tinh quang bốn phía, cả người tựa như liệt hỏa hừng hực thiêu đốt, ánh sáng chói mắt đủ để cho người ta bỏ qua dung mạo.
Hòa thượng chắp hai tay lại, trên đầu gối trái đặt một ngọn đèn dầu, so sánh với ánh sáng phát ra từ người hắn, đó chẳng qua chỉ là một ngọn đèn còn sót lại như hạt đậu, nhưng ánh đèn nho nhỏ lại giống như ánh sáng duy nhất của màn đêm đen kịt, ẩn chứa ánh sáng vô tận khiến người ta khó có thể bỏ qua.
Xung quanh pho tượng Trấn Ma, ma tâm rải rác khắp nơi, lại không thấy một cái thi thể hay một vết máu nào!
“A Di Đà Phật, tiễn ngươi quy về Tây Phương cực lạc!”
Hai tay hòa thượng đẩy về phía trước, ánh sáng rực rỡ chói mắt đủ để chọc mù mắt người, tràn ngập toàn bộ điện đường, trong đó ẩn chứa sức mạnh, khắp mọi nơi, bất kỳ chỗ nào.
Lý Thanh Sơn liền biết thi thể của những ma tộc này đi đâu rồi, cũng bị khơi dậy lòng hiếu thắng, muốn nhìn xem “Nhất Đăng sư huynh” này có cái gì tốt.
Phản Ma kiếm mới có được đôi mắt vung ra, kiếm khí gào thét tung hoành, một luồng ngấn kiếm u ám chia quang hỏa trùng trùng điệp điệp làm hai, ép thẳng tới trước mắt Nhất Đăng hòa thượng.
Nhất Đăng hòa thượng khẽ “ồ” một tiếng, thực lực mạnh mẽ của đối phương có chút ngoài dự liệu của hắn, kiếm ý sắc bén cao diệu như thế chỉ có ở trên người mấy đệ tử ưu tú nhất thậm chí trưởng lão của Tàng Kiếm cung cũng đã từng được chứng kiến.
Hắn vươn ngón trỏ ra, nhẹ nhàng điểm lên ngọn đèn dầu, thoáng chốc, một tia lửa bay ra, chặn lấy kiếm khí của Lý Thanh Sơn, đánh ngược mà đến.
“Cũng thú vị đấy!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười, Phản Ma kiếm chỉ làm nghiêng một ngọn đèn, nhẹ nhàng nhảy múa.
Giống như sinh ra trăm ngàn cánh tay, trong mỗi một tay đều cầm một thanh Phản Ma kiếm, tầng tầng lớp lớp kiếm quang xếp chồng lên nhau không dứt tựa như một mặt tường thành rất dày, đẩy tới ngọn đèn của Nhất Đăng hòa thượng!
Một tia lửa kia thoạt nhìn vô cùng suy yếu, gần như chỉ cần một trận gió lớn là có thể thổi tắt, nhưng nó vẫn cứng rắn xuyên qua tường thành đan xen vào kiếm quang, phản chiếu trong hai mắt Lý Thanh Sơn.
Nhưng cũng đã là nỏ mạnh cuối cùng, bị một kiếm chém đứt.