Nhất Đăng hòa thượng cầm một cây đèn trong tay, sau đầu có một vầng sáng, trông giống hệt như cao tăng đắc đạo, sau đó trên mặt lại lộ ra vẻ tức giận, nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn không thể làm gì hơn lắc đầu, không nói nhảm thêm nữa. Nếu như nói mấy câu là có thể đánh thức hắn thì cũng đã không phải là tâm ma rồi. Nếu đã là người có mối quan hệ cực kỳ thân thiết với Nhất Đăng hòa thượng thì có lẽ còn có một chút khả năng, nhưng họ chỉ mới quen biết được mấy canh giờ, còn bị Nhất Đăng hòa thượng xem là đối tượng để so đấu, có nói cái gì thì cũng chỉ lãng phí nước bọt mà thôi.

Nhất Đăng hòa thượng trừng mắt liếc nhìn Lý Thanh Sơn, xoay người đi lên tầng thứ chín của Trấn Ma Điện.

“Người nhu nhược!”

Lý Thanh Sơn nói.

Nhất Đăng hòa thượng hơi dừng chân lại.

“Đồ vô dụng!”

Lý Thanh Sơn khoanh tay đứng đó, tiếp tục nói.

Nhất Đăng hòa thượng đột nhiên quay đầu nói:

“Ngươi nói cái gì?”

“Ta nói ngươi không phải là đối thủ của ta, sợ ta, cho nên mới định chạy trốn, là một tên vô dụng nhu nhược!”

Lý Thanh Sơn cười nói.

Nhất Đăng hòa thượng có pháp bảo, tu vi của bản thân lại cực mạnh, nếu muốn cản không cho hắn lên tầng thứ chín thì nhất định phải sử dụng sức mạnh của yêu tu mới được, như vậy so ra thì sỉ nhúc hắn sẽ dễ dàng hơn.

Nếu như là Nhất Đăng hòa thượng bình thường thì dù có chửi ầm lên cũng chưa chắc có thể làm hắn nhíu mày, nhưng hiện tại tâm chí hắn đã loạn, trở nên cực kỳ nhạy cảm.

“Đại quang minh thương!”

Nhất Đăng hòa thượng gầm lên giận dữ, ánh sáng bạch kim biến thành từng thanh thương dài, mang theo khí thế vừa nhanh vừa mạnh tấn công về phía Lý Thanh Sơn.

Nếu như có thể sử dụng Kính hoa thủy nguyệt thì nhất định hắn phải làm cho tên hoàng thượng này nếm thử xem cái gì gọi là “gậy ông đập lưng ông”, Lý Thanh Sơn quơ ma kiếm, kiếm quang đan chéo tạo thành một mảnh kiếm võng, cắt nát chặt đứt từng vệt sáng một.

Nhưng mà ánh sáng trên người Nhất Đăng hòa thượng lại càng ngày càng sáng, Đại quang minh thương càng ngày càng nhiều, càng lúc càng dày đặc, giống như mưa rền gió dữ ập đến.

Tuy rằng kiếm pháp của Lý Thanh Sơn rất mạnh thì cũng dần dần không duy trì được nữa, một kiếm thất bại, Đại quang minh thường xuyên thấu qua cơ thể, chỉ trong phút chốc đã bị vô số vệt sáng đánh trúng, bay ra ngoài.

Ở phía sau mặt nạ, Lý Thanh Sơn lại vô cùng bình tĩnh:

“Quả nhiên kẻ địch đã mất đi bình tĩnh thì sẽ càng dễ đối phó hơn, ngươi chẳng qua chỉ mới điều tức khôi phục lại, có thể giữ được thế tấn công điên cuồng này trong bao lâu chứ!”

Dù không có Thần Ma Cửu Biến, chỉ dựa vào cơ thể ma soái cũng đã đủ để chịu đựng được loại tấn công này, chỉ có món Phật bảo kia mới có thể tạo thành uy hiếp cho hắn, chỉ cần chờ Nhất Đăng hòa thượng hao hết sức lực, phản kích lại một lần là có thể chế phục ngay, sau đó lập tức mang hắn lên tầng trên của Trấn Ma Điện, chờ Bất Nộ Tăng quay về là được.

Lý Thanh Sơn đang âm thầm chuẩn bị, một cổ ý chí vô cùng mạnh mẽ bạo ngược xâm nhập vào bên trong đầu hắn, có một giọng nói gào rống to:

“Đi chịu chết đi!”

Giống như có sấm sét nổ tung trong óc, Lý Thanh Sơn choáng váng xây xẩm mặt mày, gần như không thể khống chế được thân thể của hắn.

Cao thủ đấu tranh chỉ trong chớp mắt, dù Nhất Đăng hòa thượng đang bị tâm ma khống chế thì cũng sẽ không bỏ qua cơ hội như thế, đọc nhanh Phật hiệu.

“Đại quang minh luân!”

Một quầng sáng bay trên đỉnh đầu Nhất Đăng hòa thượng, đánh mạnh vào ngực Lý Thanh Sơn, giáp trụ lập tức bị đánh nát ngay trong nháy mắt.

“Chiêu thức này buồn cười thật đấy, nhưng mà khi nó đánh lên người mình thì đã không còn buồn cười nữa rồi. Khoan đã, cái chiêu này có phải là Hỏa tiễn đầu chùy nổi tiếng khắp thiên hạ không vậy?”

Lý Thanh Sơn bị đâm bay ra ngoài, cắm ngược ma kiếm xuống đất mới có thể dừng lại được, cúi đầu cười dữ tợn:

“Cái con rùa con này đừng có gấp, sớm muộn gì ông đây cũng chặt ngươi ra thành tám khúc!”

Hình như hắn đang tự mắng bản thân, nhưng mà cũng không khác gì mấy.

“Linh quy trấn hải!”

Lý Thanh Sơn khống chế lại được cơ thể, trước mắt đột nhiên chói lòa, Nhất Đăng hòa thượng kéo theo một vệt sáng tông mạnh đến.

“Còn chưa hết hay sao! Trấn Ma Tháp!”

Lý Thanh Sơn thôi động ma tâm, một cái Trấn Ma Tháp cực lớn nhốt hắn lại!

Đùng! Trấn Ma Tháp hơi lắc lư, Nhất Đăng hòa thượng bị bắn ngược trở về, vầng sáng kia cũng đã bị đụng nát, đầu trọc chảy đầy máu tươi.

Lý Thanh Sơn âm thầm bật cười, dựa vào ma lực hùng hậu này, nếu hắn dùng Trấn Ma Tháp để phòng ngự thì có thể nói là kiên cố không gì có thể phá vỡ được.

Nhất Đăng hòa thượng càng tức giận hơn, lắc đầu còn định tiếp tục tái chiến Trong đầu lại đột nhiên vang lên tiếng cổ Phật, thúc giục hắn nhanh chóng đi lên tầng thứ chín của Trấn Ma Điện.

Có lẽ là lần va chạm này đã phát huy tác dụng, hắn cũng dần dần cảm giác được có gì đó sai sai, nhìn Trấn Ma Tháp ở trước mặt, lại quay đầu nhìn về phía bức tượng Trấn Ma ở phía sau, đột nhiên có chút chần chờ.