Bên dưới bức tượng Trấn Ma, cánh cửa đi thông lên tầng thứ chín đột nhiên mở ra, bên trong đen ngòm lại truyền đến một lực hút cực mạnh, gió to rít gào, cuốn Nhất Đăng hòa thượng bay vào bên trong cánh cửa. Hắn lại cứ ngơ ngác không biết phản kháng, đâm đầu vào bên trong cánh cửa kia, sắp sửa rơi vào tầng thứ chín.
Thân hình đột nhiên khựng lại, một đầu Trấn Ma Tỏa đột nhiên cuốn lấy hai chân của Nhất Đăng hòa thượng, một đầu khác của Trấn Ma Tỏa nằm trên tay Lý Thanh Sơn, hắn cười nói:
“Rùa con, ngươi đừng hòng mà thực hiện được!”
Giọng nói kia lại phát ra tiếng rống giận:
“Nếu ngươi còn không chịu buông tay thì cứ việc kéo hắn rách ra làm hai đi!”
Nếu như đổi thành người khác thì có lẽ sẽ có chút do dự, không dám dùng lực kéo mạnh. Nhưng Lý Thanh Sơn là loại người gì chứ, đổi từ một tay kéo thành hai tay, hơi nghiêng người ra sau giống như đang kéo co.
“Tới luôn, coi ai sợ ai, ông đây cứ thích chơi với ngươi đó!”
Yên lặng bóp nát chuỗi tràng hạt cứu mạng mà Bất Nộ Tăng tặng cho hắn, thật sự không ngờ mọi chuyện sẽ tiến triển đến nông nỗi như thế này, cũng may là còn có linh quy dự cảm, hắn vẫn luôn đề phòng. Nếu như không cẩn thận bị kéo vào tầng thứ chính, chỉ sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Cái tên đang bị nhốt ở tầng thứ chín chắc chắn không phải dạng vừa gì.
“Xoẹt”, tăng bào của Nhất Đăng hòa thượng bị rách ngay phần eo, sau đó da thịt của vòng eo cũng bắt đầu kéo căng rách ra, máu tuôn ra như suối, bị gió lớn cuốn vào bên trong cánh cửa.
“Xin lỗi Nhất Đăng sư huynh, nhưng mà thân là đệ tử Phật môn, ta không vào địa ngục thì ai vào địa ngục, dù có chết cũng không thể rơi vào trong tay ma đạo được, ngươi nói coi có đúng hay không!”
Lý Thanh Sơn thở dài, sức kéo trên tay lại không hề yếu đi chút nào, nếu Nhất Đăng hòa thượng rơi vào tầng thứ chín thì cũng không có cơ hội sống sót, còn có khả năng sẽ bị làm con tin để áp chế Thiên Long Thiền Viện.
Còn không bằng đánh cược một lần, hi vọng Bất Nộ Tăng có thể chạy đến cứu viện kịp lúc, nhưng mà xem ra cũng phải suy nghĩ xem nếu như ông ta đến không kịp thì phải giải thích với Bất Nộ Tăng như thế nào, hay là nói:
“Sư phụ, ta cứu được một nửa Nhất Đăng sư huynh, không cần cảm ơn!:
Lúc này Trấn Ma Tỏa đột nhiên buông lỏng!
..
“Không xong, đã xảy ra chuyện rồi!”
Trên Đại Phật Sơn, Bất Nộ Tăng đang nói chuyện với Vô Úy Tăng, đột nhiên giật thót lên, sắc mặt thay đổi kịch liệt, vội vàng chạy về phía sau núi, đi vào tầng thứ tám của Trấn Ma Điên.
“Thanh Sơn, chuyện gì thế này! Tại sao cây đèn này lại ở trong tay ngươi!”
Lý Thanh Sơn khoanh chân ngồi trong góc của đại điện, đang thưởng thức cây đèn của Nhất Đăng hòa thượng, ngọn đèn dầu kia đã tắt ngúm!
Trước người hắn còn có một cái Trấn Ma Tháp!
“Sư phụ, cuối cùng ngươi cũng về rồi, ta đã cứu Nhất Đăng sư huynh về, cứu nguyên cả người!”
Lý Thanh Sơn nhấn mạnh, vung tay lên thu hồi Trấn Ma Tháp về, Nhất Đăng hòa thượng đang nằm ở bên trong hôn mê bất tỉnh, trông không bị thương gì, chỉ là vòng eo bị kéo ra trở nên cực kỳ thon dài.
Cuối cùng trong nháy mắt đó, trản đèn dầu trên người Nhất Đăng hòa thượng đột nhiên tỏa ra ánh sáng cực chói mắt, Lý Thanh Sơn cảm giác sức mạnh ở đầu bên kia cánh cửa vì ánh sáng này mà buông lỏng, cho nên thuận thế kéo Nhất Đăng hòa thượng về.
Lại nhìn cái đèn kia, dầu thắp đã bị đốt hết. Không biết là bị cơn đau của Nhất Đăng hòa thượng đánh thức, hay là Phật bảo có linh, tự động bảo vệ chủ nhân nữa!
“Xảy ra chuyện gì!”
Lúc này Vô Úy Tăng và Tiểu An cũng đã chạy đến nơi.
Lý Thanh Sơn lập tức nói ra những gì hắn trải qua, thở dài nói:
“Nếu không có ta thì Thiên Long Thiền Viện đã bị tổn thất mất một đệ tử thiên tài và một món pháp bảo, nếu phương trượng còn không muốn thả người nữa, vậy thì không có nghĩa khí quá rồi!”
Tiểu An nói:
“Thanh Sơn, phương trượng đã đồng ý rồi, ta sẽ đi đến Nam Hải Quận cùng với ngươi!”
“Tốt quá!”
Lý Thanh Sơn vô cùng vui vẻ, cười nói:
“Phương trượng hiểu rõ đại nghĩa, mấy đệ tử hậu bối chúng ta cảm thấy tràn đầy sức lực!”
Vô Úy Tăng trừng mắt nhìn hắn, vung tay áo, một mảnh kim quang rơi xuống.
Nhất Đăng hòa thượng từ từ tỉnh táo lại, hai mắt còn có chút ngơ ngác.
Bất Nộ Tăng đột nhiên vỗ lên đỉnh đầu hắn, cảnh tỉnh!
Cơ thể Nhất Đăng hòa thượng run lên, hai mắt tỉnh táo trở lại, nhìn trái nhìn phải, nhớ lại hết tất cả những chuyện đã xảy ra, trong lòng vừa xấu hổ lại vừa thẹn, cực kỳ muốn đâm đầu vào cây cột trong điện chết đi cho xong, quỳ rạp xuống đất:
“Phương trượng... ta... sư đệ... Đều là vì tâm trí của đệ tử không kiên định cho nên mới bị yêu ma áp chế, xin phương trượng trách phạt!”
Bất Nộ Tăng nói:
“Ngươi không cần quá áy náy, bên dưới đó đang trấn áp Phi Thiên Hoàng Vương, một trong bảy mươi hai lộ Yêu Vương năm xưa, tu vi của hắn hơn xa ngươi, đến cả ta cũng không phải là đối thủ của hắn. Từ lúc ngươi còn nhỏ đã tu hành ở trong Thiên Long Thiền Viện, tâm tư thuần khiết, đây là điểm mạnh của ngươi, cũng là điểm yếu của ngươi, cũng giống như câu nói người trong sáng dễ bị dụ dỗ, tên đệ tử này của ta lại là cục đá ở trong hầm cầu, vừa xấu lại vừa lì cho nên mới không cần lo lắng như thế, không ngờ lại còn làm ngươi nảy sinh ra lòng hiếu thắng muốn so đấu!”
“Sư phụ ngài quá khen rồi!”
Lý Thanh Sơn cười, cũng không thấy phật lòng.