“Ta không thể nào có được tài năng như Thanh Sơn sư đệ, ân cứu mạng không có cái gì báo đáp, xin nhận của Nhất Đăng một bái!”

Nhất Đăng hòa thượng cúi người bái lạy Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn thản nhiên nhận lấy, cười nói:

“Ngươi không trách ta suýt chút nữa kéo ngươi đứt ra làm đôi là được.”

“Một khi rơi vào trong tay yêu ma thì chắc chắn sẽ sống không được, muốn chết không xong, cho dù không may chết đi cũng phải cảm tạ sư đệ đã giúp đỡ!”

Vỗ Úy Tăng cảm thấy tiếc nuối, nghe Bất Nộ Tăng nói, thì ra mấy năm nay Lý Thanh Sơn đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai từ lâu rồi, thiên phú như thế này, tâm chí như thế đều là kỳ tài trăm năm khó gặp, chắc chắn không thua gì Nhất Ý, nếu có thể trở thành đệ tử chính thức của Thiên Long Thiền Viện, chắc chắn có thể trở thành một trụ cột vững vàng.

Nhưng hắn có cứng đầu, không thể ép buộc được, may mà được Bất Nộ Tăng thu nhận vào môn hạ, kết thành nhân quả với Thiên Long Thiền Viện, sau này cũng không sợ hắn sẽ không ra tay giúp đỡ.

...

Trở lại bên ngoài Trấn Ma Điện, ánh chiều tà chiếu vào bên trong sơn cốc, làm cho xung quanh nhuốm màu đỏ rực.

Nhất Đăng hòa thượng hít thở sâu, có cảm giác như được trở về trên trần gian, Vô Úy Tăng bảo hắn quay về nghỉ ngơi, Nhất Đăng hòa thượng lại cảm ơn Lý Thanh Sơn một lần nữa, cong người đi về Đại Phật Sơn, bước chân càng trở nên kiên định hơn.

Đợi đến khi sắp sửa bước vào đại trận thủ sơn của Thiên Long Thiền Viện, một cái trứng sâu nhỏ như hạt giống rau cải, mắt thường khó có thể phát hiện ra được chui từ trong lỗ chân lông ở sau gáy hắn ra, rơi xuống bụi cỏ, Nhất Đăng hòa thượng hoàn toàn không hề hay biết gì.

Trứng sâu nhanh chóng nở ra, biến thành một con châu chấu lớn cỡ chừng ngón tay út, bay tới bay lui trong bụi cỏ, nhanh chóng chạy ra xa khỏi Đại Phật Sơn, bay thẳng ra ngoài trăm dặm mới dừng xuống một chạc cây đại thụ, điên cuồng gặm lá cây ăn.

Châu chấu nhanh chóng lớn lên, bắt đầu phun ra nuốt vào linh khí thiên địa, chỉ trong chốc lát đã lớn lên bằng một nắm đấm, nó đập cánh, lại bay ra xa hơn.

...

Vô Úy Tăng nói:

“Nhất Ý, ngươi đã kiên quyết muốn đi thì ta cũng sẽ không giữ ngươi lại. Vụ Châu nguy hiểm hơn Thanh Châu, Nam Hải quận rất nhiều, còn cách nhau hơn mười vạn dặm, nếu có nguy hiểm gì thì đến cả ta cũng không thể đến cứu viện kịp lúc, chỉ có thể dựa vào ngươi.”

“Đệ tử đã hiểu!”

Tiểu An nói.

Bất Nộ Tăng bù lại viên tràng hạt mà Lý Thanh Sơn vừa mới bóp nát lúc nãy, lại nói:

“Thanh Sơn, ngươi giữ nó làm vật kỷ niệm đi! Nam Hải Quận xa quá, cho dù ngươi có bóp nát viên tràng hạt này thì vi sư cũng sẽ không chạy qua đó đâu! Cầu người không bằng cầu mình, ngươi tự mà lo thân mình đi!”

“Đệ tử biết rồi.”

Lý Thanh Sơn bĩu môi, chắp tay nói:

“Vậy chúng ta xin cáo từ trước!”

Đang định rời đi, một giọng nói bé xíu vang lên:

“Sư huynh!”

“Đa Cát à! Ồ, suýt chút nữa đã quên mất. Nè, đây là sư huynh trả cho ngươi, mượn một viên trả hai viên, đừng có nói là sư huynh không có nghĩa khí.”

Lý Thanh Sơn lấy ra hai viên ma tâm của ma soái đưa cho Đa Cát.

“Không không không, ta không có ý này!”

Đa Cát nhét một đống ma tâm vào trong tay Lý Thanh Sơn.

“Gì đây?”

Lý Thanh Sơn có hơi kinh ngạc, mới phát hiện ra tràng hạt mà Đa Cát đeo trên cổ đã ngắn đi rất nhiều, đống ma tâm trong tay hắn chừng ba bốn mươi viên, cái nào cũng trong suốt lộng lẫy, phẩm chất rất tốt.

“Nghe nói Nam Hải rất nguy hiểm, tặng cho ngươi, bây giờ ta có giữ chúng nó thì cũng không có tác dụng gì!”

Đa Cát ngượng ngùng nói.

Lý Thanh Sơn cực kỳ cảm động, ôm chặt lấy hắn:

“Tiểu tử, sư huynh nhớ kỹ nhân tình này, sau này sẽ trả lại cho ngươi gấp đôi!”

Sau đó lại khinh bỉ liếc nhìn Vô Úy Tăng và Bất Nộ Tăng, Phật môn cao tăng gì chứ, còn không biết điều bằng một thằng nhóc ma tộc!

Hai vị cao tăng đương nhiên là mặt không đỏ tim không đập nhanh, Vô Úy Tăng đúng là đã từng muốn ban cho Tiểu An một món Phật bảo, nhưng nghĩ tới nghĩ lui rồi lại thôi, tuy rằng có thể dồn tài nguyên cho đệ tử ưu tú, nhưng ông là phương trượng của Thiên Long Thiền Viện, phải giữ được sự công bằng cơ bản nhất.

Chuyện liên quan đến Phật bảo rất quan trọng, Nhất Ý vừa mới gia nhập vào Thiên Long Thiền Viện không được bao lâu nhưng cũng đã được quá nhiều ưu đãi rồi, nàng lại chưa từng lập công lao gì, lần này lại cứ khăng khăng nhất định phải rời núi, nếu lại ban Phật bảo cho nàng, chắc chắn sẽ làm cho những đệ tử khác khó chịu.

Bất Nộ Tăng cười ha hả, giống như đã đoán trước được Đa Cát sẽ làm như thế, cực kỳ vừa lòng. Trong tay ông cũng có một món pháp bảo chuẩn bị đưa cho Lý Thanh Sơn, không phải Phật bảo, mà là ma bảo, nhưng mà hiện tại vẫn chưa phải là thời cơ.

Có thể nói, đã có hai món pháp bảo đang chờ đợi bọn họ, dựa vào thiên phú và tu vi của hai người thì cũng đã đủ tư cách, chẳng qua là còn thiếu một chút kinh nghiệm mà thôi.

Như thế này lại càng bộc lộ ra được ưu điểm của Tàng Kiếm Cung, chỉ cần vừa trở thành đệ tử chính thức là đã có cơ hội có được một thanh kiếm nổi tiếng cấp pháp bảo, chỉ cần được kiếm đồng ý thì không có ai được phép nói ra nói vào cái gì. Nhưng mà điểm yếu chính là cho dù Tàng Kiếm Cung sắp diệt vong thì cung chủ cũng không thể ban kiếm cho đệ tử nào đó sử dụng, chỉ có thể chờ chủ nhân của thanh kiếm xuất hiện!

Lý Thanh Sơn và Tiểu An cưỡi mây rời đi, biến mất ở phía chân trời.

...