“Trao đổi cái gì?”
Lý Thanh Sơn ngắm nghía ngọc thạch, tò mò hỏi. Cái thứ mà có thể làm cho Kim Thiền Linh Vương nghiêm túc xem như là quà tặng thì chắc chắn không phải thứ tầm thường gì, nói không chừng nó còn quý giá hơn cả lông của phượng hoàng! Nhưng mà nếu đã nói là trao đổi, vậy cũng có nghĩa là hắn phải trả giá thứ gì đó, mà thứ đó nhất định cũng có giá trị tương ứng.
Một cọng lông phượng hoàng đổi lấy Thiên Long Thiền Xướng, không thể nói rõ là ai lời ai lỗ, chỉ coi như theo nhu cầu của đôi bên, nhưng có một thứ có thể khẳng định là giá trị của hai thứ này đại khái là tương đương nhau.
“Đến lúc đó ngươi tự sẽ biết!”
Kim Thiền Linh Vương giữ kín như bưng.
“Vậy có thể ứng trước quà tặng giống như linh vũ phượng hoàng không. Ta sắp sửa phải trải qua không ít cửa ải khó khăn đây!”
Lý Thanh Sơn bắt đầu suy nghĩ, sau khi trải qua một lần giao dịch, đôi bên cũng coi như đã hình thành độ tin tưởng cơ bản nhân, có thể thêm một phần sức mạnh cũng tốt.
“Cái này không được, phải đợi đến lúc đó mới có thể đưa cho ngươi, cũng không phải là không tin tưởng ngươi!”
“Ta lại càng thêm tò mò!”
“Ta bảo đảm giá trị của thứ này chắc chắn sẽ không thua pháp bảo, nếu như biết cách sử dụng nó thì chỉ sợ còn sẽ tốt hơn!”
“Vậy được rồi! Ta đây chúc đạo hữu sớm ngày vượt qua thiên kiếp lần thứ tư, nhảy ra khỏi cái giếng nhỏ này, đi đến một thế giới khác!”
Chấm dứt một đoạn nhân quả, lại kết thành nhân quả mới, Lý Thanh Sơn và Tiểu An quay trở về mặt đất.
Lúc này đã là giữa đêm, trời đầy sao sáng.
Trong lúc nhất thời, Lý Thanh Sơn không biết phải đi đâu, vừa mới trải qua một lần tu hành dài dòng, sau đó lại ăn một bữa tiệc thịnh soạn trong lâu, lại chiến đấu kịch liệt trong Trấn Ma Điện
Tuy rằng chưa đến mức chán ghét, nhưng cũng muốn hơi nghỉ ngơi một chút, ở chung với người thân thiết nhất mà lâu lắm rồi hắn mới được gặp lại, cho nên cười nói:
“Thời gian trôi qua nhanh thật! trong bất tri bất giác, ngươi đã trưởng thành rồi, lúc đó còn bé xíu!”
“Vậy đừng sờ đầu của ta nữa.”
Tiểu An giơ đôi tay trắng nõn túm lấy bàn tay to của hắn, nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.
“Tiểu nha đầu trưởng thành thật rồi, lúc trước ngoan ngoãn đến cỡ nào, hiện tại đến cả sờ đầu cũng không được, nếu biết trước như thế, thật sự không nên đưa ngươi đến Thiên Long Thiền Viện, đều bị đám lừa trọc kia dạy hư rồi!”
Lý Thanh Sơn thở ngắn than dài, vô cùng đau đớn nói.
Tiểu An cắn môi, lại đặt tay hắn lên đầu mình.
“Vậy mới ngoan chứ!”
Lý Thanh Sơn cười ha ha, ôm nàng vào trong lòng, mùi đàn hương thoang thoảng đôi đầy trong lòng, tinh thần yên lặng bình yên, dịu dàng nói:
“Ngươi suy nghĩ cái gì đấy, muốn làm cái gì trước, ta đều chiều ý ngươi!”
“Ta muốn về nhà.”
Tiểu An ngẩng đầu.
“Về nha? Ngươi là nói Thanh Tiểu động phủ sao, không lẽ bế quan tốt như thế sao, còn chưa thấy buồn à?”
Lý Thanh Sơn lắc đầu.
“Ngươi nói đều sẽ chiều theo ý của ta.”
Tiểu An nghiêm túc nói.
“Vậy được rồi!”
Lý Thanh Sơn bất đắc dĩ nói.
...
Bên trong Thanh Tiểu động phủ, một cột sáng ánh trăng màu xám trắng từ trên đỉnh chiếu vào.
Lý Thanh Sơn nằm ở dưới ánh trăng, nhìn lên bầu trời đầy sao. Tiểu An yên lặng nằm trong lòng ngực hắn, nhìn chằm chằm hắn không chớp mắt.
Mái tóc dài gợn sóng bồng bềnh như thác nước, trải đầy trên bệ đá, rũ xuống bên cạnh.
Một lúc sau, Lý Thanh Sơn cúi đầu hỏi:
“Rồi làm gì nữa!”
“Không làm gì nữa.”
“Vậy thôi sao!”
“Như vậy là được rồi.”
Tiểu An lại ôm chặt hắn hơn.
“Vậy được rồi! Ngươi cũng dễ chiều thật.”
Lý Thanh Sơn cười than, cũng cảm thấy cảm giác này cũng không tệ lắm.
“Vậy ở lại đây một trăm năm!”
Hai mắt Tiểu An sáng lấp lạnh, còn lộng lẫy hơn ngôi sao sáng nhất trên bầu trời
“Hả? Một trăm năm, ở đây đó hả?”
“Đúng vậy? Khó chiều hơn chưa?”
Trên mặt Tiểu An hiếm khi mà lộ ra chút tinh nghịch, như vậy mới phù hợp với dáng vẻ thiếu nữ của nàng.
“Ngươi sẽ thấy chán nhanh thôi!”
Lý Thanh Sơn nhéo mặt nàng, coi như đây là lời nói của trẻ con.
“Không chán.”
Tiểu An dừng lại, lặp lại lần nữa:
“Sẽ không chán!”
Thứ mà nàng truy tìm không phải là phương trời xa xôi nào, mà là ở ngay nơi này, nàng cố gắng tu hành chẳng qua là vì muốn lưu giữ thời khắc này lại càng lâu hơn, ở bên trong thế giới không có người ngoài quấy rầy, chỉ có lẫn nhau, đó mới là cực lạc.
Lý Thanh Sơn đột nhiên nảy sinh một loại xúc động muốn nghe theo lời nàng, sống trăm năm ngàn năm như thế này thì lại sao chứ! Nhưng mà xúc động này chỉ chợt lóe rồi biến mất, nếu so sánh với ước mơ của hắn thì nó chỉ giống như một cơn gió nhẹ thổi phất qua, rất khó để lại dấu vết, rồi lại cảm thấy áy náy, có phải là hắn đã muốn quá nhiều rồi không?
Tiểu An đột nhiên cười, xoay người cưỡi lên trên người hắn, giơ tay phải lên cao, chỉ lên trên bầu trời sâu thẳm, lớn tiếng nói:
“Ta muốn đi lên đến cửu thiên!”
Trong nháy mắt đó, nàng tỏa ra ánh sáng rực rỡ, đến cả Lý Thanh Sơn cũng phải hoa mắt vì nàng, lúc này mới bừng tỉnh ý thức được nàng xinh đẹp như thế. Bình thường nàng đều giống như một tờ giấy trắng, một hồ nước trong xanh, trong vắt không tì vết, nhưng mà tại thời khắc này nàng lại nhuộm dần những nhan sắc tươi sáng nhất, có chút xa lạ, lại giống như có chút quen thuộc.
“Lúc nãy không phải còn nói muốn ở lại chỗ này một trăm năm sao?”
“Tuy rằng ta chỉ là một bộ xương trắng nhưng mà ta cũng có trái tim!”
Tiểu An cúi đầu, nhẹ nhàng đặt tay lên ngực hắn nói.