Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1496. Gia Tăng Thực Lực

Hai người nằm xuống ôm nhau, Lý Thanh Sơn nói một vài chuyện xảy ra sau khi tách ra, phần lớn thời gian Tiểu An đều chỉ yên lặng lắng nghe.

Ánh trăng chếch đi, cuối cùng biến mất, đổi thành ánh sáng mặt trời, cứ thế lặp lại, mặt trăng mặt trời luân phiên với nhau.

Mãi đến khi Hàn Quỳnh Chi tìm đến.

Hàn Quỳnh Chi đứng trước cửa động phủ, nhìn mây mù trôi nổi ở giữa Liên Nhạc Sơn, âm thầm suy nghĩ:

“Động phủ của Như Tâm cách nơi này không xa, nhưng nàng đã bế quan mấy năm, không biết hiện tại như thế nào rồi!”

Cửa đá ở sau lưng mở ra, nàng xoay người sang chỗ khác, chỉ thấy Lý Thanh Sơn bước đến, nhưng ánh mắt nàng không khống chế được rời đi, dừng lại ở trên người Tiểu An, không khỏi ngẩn người, cho dù nàng là nữ tử nhưng vẫn có cảm giác hoa mắt say mê.

Chu nhan bạch cốt, chuyển hóa sinh tử, cho dù có được ý vị tất cả đều biến thành trống không, nhưng cũng đã lộ rõ sắc đẹp cực hạn trên đời này, theo tu vi tăng cao và tuổi dần trưởng thành, nhan sắc của nàng càng trở nên xinh đẹp, không phải mị thuật mà còn hơn mị thuật. Nếu thật sự có thể phát huy đến mức tận cùng thì miêu tả “quốc sắc thiên hương tướng’ của Vân Vũ Môn cũng xứng để hình dung, đó chính là yêu nữ tiên nữ siêu thoát khỏi thế giới này.

“Ngươi là...Tiểu An!”

Hàn Quỳnh Chi gian nan lấy lại tinh thần.

“Sao nào, không nhận ra sao?”

Lý Thanh Sơn cười nói.

“Sao lại như thế được, chỉ cần gặp qua một lần, ai có thể quên được chứ!”

Hàn Quỳnh Chi cười nói, tâm trạng lại có chút phức tạp, nàng vốn là người hào sảng phóng khoáng, cũng không hề ghen tị trước thiên phú của Tiểu An, càng sẽ không bị sắc đẹp tuyệt thế của nàng chấn nhiếp.

Hơn nữa nàng dựa vào trực giác của mình mà tin rằng giữa hai người họ không có tình yêu nam nữ gì, nếu không thì cho dù nàng không ghen thì Thiên Long Thiền Viện cũng sẽ không thể chịu đựng được.

Nhưng mà họ chỉ đơn thuần đứng ở đằng đó lại có cảm giác hài hòa không nói nên lời, khí chất và gương mặt hoàn toàn khác nhau, lại liên kết chặt chẽ với nhau, đến cả chính nàng cũng không thể nào chen chân vào được.

Thầm nghĩ:

“Chắc đây chính là đạo lữ mà phụ thân nói!”

Từ phương diện nào đó mà nói, nàng thà là Lý Thanh Sơn đi hái hoa ngắt cỏ còn hơn, lắc đầu vứt suy nghĩ này ra sau đầu, nói với Tiểu An:

“Nghe nói ngươi đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, chúc mừng!”

Tiểu An hơi gật đầu, bình tĩnh không gợn sóng nhìn Hàn Quỳnh Chi, giống như đang nhìn một cục đá cành cây. Nếu không có gì cần thiết thì nàng luôn không thích mở miệng nói chuyện, quy tắc lễ nghi gì đó lại càng miễn bàn, chỉ có những lúc cần thiết mới mở miệng đối phó một chút.

Nhớ lại trước đây, Hàn Quỳnh Chi cũng từng tức giận vì loại thái độ này, Lý Thanh Sơn lập tức trở mặt, vì nàng, hắn chỉ mới là một tên Luyện Khí sĩ nho nhỏ, vậy mà đã không thèm kiêng dè trở thành kẻ thù với Thu Hải Đường.

Hiện tại Hàn Quỳnh Chi đã biết khi nàng đối mặt với bất cứ ai cũng đều có thái độ như thế, cũng không phải là có ý kiến gì với nàng.

“Người vừa về đã chui vào trong động phủ không ra ngoài, ta còn tưởng rằng ngươi muốn bế quan!”

“Lần trước có chút ngoài ý muốn, nếu thật sự muốn bế quan trong thời gian dài thì chắc chắn sẽ nói cho ngươi, nhưng mà mấy ngày gần đây ta cũng có ý định này!”

Lý Thanh Sơn và Tiểu An nhìn nhau, đây là chuyện mà họ đã thương lượng ngay từ đầu. Sau khi Lý Thanh Sơn lĩnh ngộ được Trấn Ma Đồ Lục tầng thứ tám xong, hắn cần một thời gian nhất định để lắng đọng lại, lại một lần nữa tăng cao tu vi. Dựa vào mấy chục viên ma tâm mà Đa Cát đưa cho hắn, hắn lại càng có cơ hội luyện thanh phản ma kiếm thành một món ma bảo chân chính, còn có thể làm cho sức mạnh yêu thân khôi phục lại đến cực hạn.

Tiểu An cũng giống như thế, sau khi vượt qua thiên kiếp lần thứ hai xong đã có thể tu hành Chu Nhan Bạch Cốt Đạo sâu hơn, các khí cụ như khô cốt tràng hạt, Thí Phật kiếm, huyết hải kỳ đều cần phải luyện chế thêm một lần nữa, Lý Thanh Sơn đã chuẩn bị cho nàng hết tất cả những tài nguyên cần thiết, mấy năm nay chiến đấu, hắn đã cất chứa được không ít thi thể.

Nhất là trong trận chiến ở tầng thứ tám Trấn Ma Điện, mấy vạn ma dân, còn có một đống ma tướng ma soái vô cùng động đảo, đủ để làm cho tu vi của nàng lại tăng cao thêm một bước.

Cứ như thế, hai người họ hợp tác với nhau, không nói đến mức thần chắn giết thần, phật chắn giết phật, nhưng họ có thể thong dong ứng phó khi đi đến bất cứ nơi nguy hiểm nào trong Nam Hải Quận, cho dù đối mặt với một ít người đã vượt qua thiên kiếp lần thứ ba thì cũng không cần sợ.

“Còn bế quan nữa hả!”

Hàn Quỳnh Chi thật sự không biết phải nói cái gì nữa, đối với người tu hành mà nói, bế quan chắc chắn không phải là một chuyện xấu, nhưng nếu không phải đến giai đoạn tu hành quan trọng, cần phải tập trung tinh thần để đột phá bình cảnh thì cũng không cần thiết phải bế quan, chỉ cần duy trì tu hành bình thường là đủ rồi.

Nhưng Lý Thanh Sơn lại bế quan quá thường xuyên, hơn nữa mối lần hắn bế quan thì tu vi đều sẽ tăng lên nhanh chóng, thật sự làm người ta có chút chết lặng.