“Không sai!”
Trừng Hải Hầu nói một cách lạnh lùng. Hắn vốn đang ở chỗ cao trong Thụ Thành xem trò vui, có người có thể khiến Hoàng Tư Tần ăn quả đắng thì trong lòng hắn cũng thấy sảng khoái. Nhưng khi nghe Lý Thanh Sơn ăn nói ngông cuồng tự đại thì lại cau mày, hiện tại thấy thái độ người này vô lễ như vậy thì càng không vui.
Hắn không đơn giản chỉ là kẻ thống trị Nam Hải quận trên danh nghĩa, mà cũng nắm giữ nền móng thực lực tương đương nên mới ngồi vững được vị trí này. Mấy ngàn năm trước, thánh tổ Hoàng đế chọn ra cường giả có thể trấn giữ cục diện để phân đất phong làm thiên hạ vương hầu. Sau khi trải qua truyền thừa kéo dài mấy ngàn năm thì họ đều là thế gia hùng bá một phương.
Là chủ nhân của một mảnh lãnh địa, không một ai lại cho phép những dã thú khác rít gào ở trước mặt mình. Nhưng Trừng Hải Hầu cũng không để Lý Thanh Sơn ở trong mắt, thiên tài cũng chỉ là một tiểu tử không biết trời cao đất dày, chẳng trách lại bị giáng tới nơi này.
Ngược lại Tiểu An trầm mặc không nói ở bên cạnh lại càng khiến hắn để bụng hơn một chút, quả thực hắn chưa từng nghe đến giai nhân tuyệt sắc này, thiên phú tu vi thì càng khỏi phải bàn. Nếu lấy được nữ tử này về làm thê thì chắc chắn có thể gia tăng thanh thế cho gia tộc, đúng là phải nghĩ cách rồi.
“Ngươi không cần lo lắng, ta xong nhanh thôi, ngươi đứng một bên nhìn là được rồi.”
Mặt nạ hình cung trên mặt Lý Thanh Sơn biến ảo ra khuôn mặt tươi cười, lúc lắc như đuổi con ruồi.
“Ngươi!”
Trừng Hải Hầu tức giận đến mức ngẩn người, bắt đầu nghi ngờ liệu có phải đầu óc kẻ này có vấn đề hay không.
“Hầu gia, chúng ta bắt tay tiêu diệt cái tên mất trí này đi!”
Hoàng Tư Tần chỉ mong có thể lôi Trừng Hải Hầu xuống nước, mặc dù tràn ngập tự tin đối với sức mạnh của mình nhưng lấy một địch hai thì vẫn phiền phức.
“Rắc rối giữa hai người các ngươi là chuyện nhà của Ưng Lang vệ, ta cũng không thể phán xét. Các ngươi cứ đến chỗ khác mà đánh, bất luận người nào cũng không được xen vào!”
Trừng Hải Hầu đâu ngốc đến mức giúp Hoàng Tư Tần gánh vác trách nhiệm, nhưng nể tình quan hệ ngày thường nên cũng giúp hắn một tay. Ngoài mặt thì ra vẻ công bằng không cho bất cứ ai xen vào, nhưng loáng thoáng ngăn cản Tiểu An ở ngoài, khiến Lý Thanh Sơn mất đi một viện trợ cường đại.
Hoàng Tư Tần mừng rỡ, không uổng công ngày thường hắn bỏ ra nhiều tâm tư như vậy để kết giao. Chỉ tiếc kẻ này đến quá nhanh, tấn công quá mãnh liệt nên không kịp triệu tập viện trợ, bằng không nhất định hắn có thể dọa Lý Thanh Sơn tiểu ra quần.
“Ngươi đường đường là Trừng Hải Hầu mà cũng dám cấu kết với ma đạo? Đây là tội chết đó!”
Lý Thanh Sơn quay đầu lại và nói với vẻ ngạc nhiên, sát cơ lặng lẽ làn tràn dày đặc.
Trừng Hải Hầu trợn mắt ngoác miệng, đây kẻ kẻ nào mà nói chuyện không thèm để lại đường lui vậy. Vừa mở miệng đã trực tiếp uy hiếp, không, đây không còn là uy hiếp nữa mà là hỏi một cách trần trụi “ngươi muốn chết sao?”.
Chờ đến khi hắn phục hồi tinh thần thì cảm thấy vô cùng phẫn nộ, bao nhiêu năm rồi không có ai dám nói lời như vậy với hắn chứ!
“Người giết tên kia, ta giết tên này.”
Tiểu An bình tĩnh lên tiếng, đầu tiên chỉ Hoàng Tư Tần rồi chỉ sang Trừng Hải Hầu. Tựa như đây không phải hai đại nhân vật danh chấn Nam Hải quận, mà là hai con chó con mèo có thể tiện tay bóp chết vậy!
Trừng Hải Hầu giận điên lên, sát khí không ngừng tăng cao, một giây sau như muốn phát động thế tiến công tựa như sóng to gió lớn.
“Không cần, ta đang muốn dùng họ để tôi luyện kiếm đạo!”
Mấy ngày qua, Lý Thanh Sơn đã lĩnh hội rất nhiều về thẻ ngọc mà Doãn Tiêu Sầu giao cho hắn, tăng thêm vài phần tâm đắc đối với kiếm pháp nhưng đang thiếu thực chiến đây!
Câu nói này tựa như một thùng nước đá dội lên đầu Trừng Hải Hầu, dập tắt lửa giận của hắn, cũng nhờ đó mà tỉnh táo lại.
Không ngờ Lý Thanh Sơn lại từ chối đồng bạn, muốn lấy một địch hai mà đối đầu với bọn hắn. Hoặc Lý Thanh Sơn thực sự là một ngốc điên cuồng, hoặc do Lý Thanh Sơn tự tin tuyệt đối về thực lực của mình. Mà dựa vào việc Lý Thanh Sơn có thể tu đến cảnh giới này ở độ tuổi này thì hiển nhiên tính khả thi của vế sau lớn hơn một chút.
“Ta không thù không oán bọn hắn, cần gì xen vào vũng nước đục này! Cho dù giết họ thì cũng chỉ rước lấy một đống rắc rối cho mình mà thôi!”
Thế là Trừng Hải Hầu thu liễm khí thế toàn thân:
“Đạo hữu nói bậy rồi, ta nhận lệnh triều đình, đời đời kiếp kiếp trấn thủ Nam Hải, sao lại cấu kết với ma đạo được chứ?’
Dường như tất cả sát cơ lúc nãy đều là giả vậy, tỏ rõ lập trường sẽ không ra tay.
Lý Thanh Sơn tiếc nuối mà chẹp miệng một cái, Hoàng Tư Tần cũng cảm thấy không đúng, chửi Trừng Hải Hầu ầm ĩ ở trong lòng, ngoài miệng thì lại thở dài một tiếng:
“Hay cho tên Lý Thanh Sơn nhà ngươi, ta thấy ngươi tuổi nhỏ kiến thức nông cạn nên không chấp nhặt với ngươi, ta coi như chưa từng nghe thấy mấy câu lúc nãy. Chúng ta đều là người trong Ưng Lang vệ, vẫn nên hòa giải mâu thuẫn, hợp tác chân thành, ngươi là…”
Lý Thanh Sơn chợt ngắt lời:
“Vậy có muốn ta nói lại lần nữa không hả lão hầu ma đạo nhà ngươi! Bớt nói nhảm, hôm nay ngươi chết thì chết mà không chết cũng phải chết! Ra tay đi!”