“Ngươi đừng ép người quá đáng!”
Hoàng Tư Tần ngửa mặt lên trời mà hét điên cuồng, hắn định lùi một bước là trời cao biển rộng, chờ khi tập hợp được viện trợ thì lại xuống tay tàn nhẫn. Nhưng Lý Thanh Sơn không cho hắn cơ hội này, ngày hôm nay nhất định phải giết ngươi mới được, ta còn nóng lòng muốn làm Bạch Ưng thống lĩnh đây!
Trong lúc vô tình, sự tự tin của Hoàng Tư Tần không còn sót lại chút nào, không có bất kỳ niềm tin tất thắng gì, thậm chí còn có ý định lui một bước trước. Hắn còn chưa ra tay mà đã bị Lý Thanh Sơn áp đảo hoàn toàn về mặt khí thế rồi.
Lý Thanh Sơn bấm kiếm quyết, vươn tay ra chỉ, Phản Ma kiếm lập tức hóa thành một ánh kiếm tựa như dài lụa gào thét mà đến.
Hoàng Tư Tần cũng lấy một thanh đại đao xanh biếc sáng loáng ra, trên chuôi đao được khắc một cái đầu quỷ dữ tợn, đao vừa vung xuống đã chém hung ác lên ánh kiếm.
Keng! Một tiếng vang cực kỳ sắc bén vang lên, Phản Ma kiếm xoay tròn rồi bay ngược trở lại, khi ở giữa không trung thì từ một biến thành ba rồi lại bắn nhanh về, dưới thần niệm thôi thúc của Lý Thanh Sơn, nó không ngừng chém về phía Hoàng Tư Tần.
Keng keng keng keng!
Hoàng Tư Tần múa đại đao đầu quỷ thành một vòng đao cương, không ngừng đánh bay Phản Ma kiếm, khiến nó không thể tới gần mình, trong lòng hơi thả lỏng:
“Tuy khẩu khí tên tiểu tử này lớn nhưng hóa ra thực lực cũng chỉ đến thế, suýt chút nữa đã bị tên này dọa rồi.
Lý Thanh Sơn tập trung tinh thần, không ngừng thôi thúc kiếm quyết, khi thì Phản Ma kiếm hóa thành ánh kiếm bay khắp nơi, khi thì phun ra nuốt vào kiếm khí, cũng không hề yếu thế.
Trừng Hải Hầu đứng ngoài quan sát cũng thở phào nhẹ nhõm:
“Đúng là thủ đoạn điều khiển kiếm rất tốt, lĩnh ngộ về kiếm đạo cũng khá tỉ mỉ, đối với tuổi của hắn thì đã được coi là thiên tài. Nhưng đáng tiếc kiếm chỉ được coi là một món pháp khí, lật đi lật lại cũng chỉ có mấy loại kiếm quyết kia, dựa vào thủ đoạn ấy mà đã muốn giết Hoàng Tư Tần thì quả thực là người si nói mộng.”
“Tiểu tử, nộp mạng đi!”
Hoàng Tư Tần vững tin bản lĩnh của Lý Thanh Sơn chỉ đến thế, hắn vung một đao đẩy Phản Ma kiếm ra rồi tung người nhảy một cái, biến ảo ra một con quỷ khổng lồ cầm đao cương xanh biếc dài mười trượng, sau đó chém về phía Lý Thanh Sơn.
Đao này không chỉ mạnh mẽ vô song, chặn hết mọi đường tránh né của Lý Thanh Sơn, mà đồng thời cự quỷ còn phát ra tiếng gào thét làm chấn động tâm hồn!
Lý Thanh Sơn mất kiếm, trong chốc lát cũng như bị ảnh hưởng, dáng vẻ khá ngỡ ngàng.
Mắt thấy đao này sắp bổ xuống đầu Lý Thanh Sơn thì Hoàng Tư Tần lại chợt do dự, ngược lại cũng không phải đột nhiên lương tâm trỗi dậy, mà là lo lắng. Tuy thế lực của Thiên Long thiền viện không tới được Nam Hải, nhưng nếu có Tăng vương quyết định ra tay tiến hành truy sát hắn, dù hắn có sống sót thì mọi thứ hắn gầy dựng ở Vụ Châu cũng sẽ sụp đổ.
“Vốn còn định giữ ngươi lại đùa giỡn một lúc, ngay cả quyết tâm đích thân giết ta cũng không có sao? Đối thủ mềm yếu như vậy thật làm người khác mất hứng, chết đi cho ta!”
Lý Thanh Sơn bấm kiếm quyết, ngón tay chỉ một cái, tiếng rồng ngâm nổi lên lấn át tiếng quỷ gào.
…
Một con long ảnh quấn quanh dọc theo cánh tay phải của Lý Thanh Sơn mà lên, kéo dài tới tận đầu ngón tay, gào thét mà tới. Ngoài tiếng rồng ngâm cuồn cuộn kia ra, chẳng mấy ai thấy được rõ dáng vẻ của nó.
Cùng lúc đó, Phản Ma kiếm bị đánh bay xoay tròn trên không trung, ma nhãn nơi chuôi kiếm nhìn chòng chọc vào Hoàng Tư Tần, dường như muốn nhìn thấu cả người hắn, tỏa ra từng vòng ma quang.
Tim Hoàng Tư Tần nhảy tới cổ, cảm giác chết chóc bao phủ lên hắn. Bỗng hắn điên cuồng hét lên, từng sợi lông trắng trên người cũng dựng đứng, dựng lên linh quang cuồn cuộn, kết thành bức rào chắn cứng rắn không thể phá vỡ.
Long ảnh lóe lên một cái rồi biến mất, xuyên qua con quỷ khổng lồ, quyên qua linh quang rồi xuyên qua đầu Hoàng Tư Tần, để lại một khuôn mặt còn đọng vẻ kinh ngạc.
Trong chớp mắt kia, kiếm ý cuồn cuộn hoàn toàn phá hủy thức hải, khiến Hoàng Tư Tần thậm chí không kịp thực hiện ý định tự bạo đồng quy vu tận với Lý Thanh Sơn.
Long ảnh trở lại trên tay Lý Thanh Sơn, lặng lẽ quấn quanh ẩn núp ở phía trên.
Đây chính là uy lực của một món pháp bảo, hơn nữa còn là pháp bảo thuần tính công kích. Nhưng Lý Thanh Sơn có thể giết chết Hoàng Tư Tần bằng một chiêu thì cũng không chỉ dựa vào mỗi pháp bảo được…
Tu vi của Hoàng Tư Tần rất cao thâm, chí ít cũng là cảnh giới kim đan trung kỳ hoặc thậm chí là hậu kỳ, không biết trong tay còn ẩn giấu bao nhiêu thủ đoạn, nếu chỉ dựa vào sức mạnh của Trấn Ma đồ lục mà muốn giết hắn thì đúng là không phải chuyện dễ dàng, đạt đến cấp bậc như họ thì vốn là rất khó giết chết được đối thủ.
Nhưng ngay từ ban đầu Hoàng Tư Tần đã mất đi niềm tin tất thắng, giữa chừng lại khôi phục do Lý Thanh Sơn rơi vào thế yếu, đến giây phút cuối cùng lại nảy sinh do dự. Tâm trạng thay đổi không ngừng là một điểm trí mạng, đặc biệt là sự do dự vào phút cuối, quả thực là tự tìm đường chết.
Phản Ma kiếm liếc mắt một cái đã nhìn thấy sơ hở, Ma Long kiếm chém một chiêu giết địch, chẳng qua chỉ là chuyện thuận lý thành chương mà thôi.