Thi thể Hoàng Tư Tần rơi trên mặt đất, Lý Thanh Sơn lập tức tiến lên tìm ra một cái túi Bách Bảo, cũng lấy một viên Kim Đan kỳ dị từ trong cơ thể hắn ra. Viên Kim Đan kia có màu trắng như sương, hình bầu dục như là trứng trùng, ẩn chứa sức mạnh to lớn. Nói vậy là Nam Cương nhờ vào Vu Cổ thuật mà ngưng luyện ra một loại Kim Đan đặc biệt rồi!

Cuối cùng Lý Thanh Sơn cất thi thể Hoàng Tư Tần vào trong nhẫn Tu Di, vị Bạch Ưng thống lĩnh ngông cuồng tự đại ở Nam Cương cứ như thế biến mất khỏi thế gian. Đáng tiếc là hắn có rất nhiều thủ đoạn chưa kịp thi triển mà cứ thế đi đời nhà ma, quả nhiên là chết không nhắm mắt.

Trong lúc nhất thời, trên nhánh cây khổng lồ này yên tĩnh không một tiếng động, tất cả Bạch Lang vệ đều sửng sốt. Mà những tu hành giả có tư cách ở lại trong tán cây, để ý trận chiến này cũng đều ngưng thở theo bản năng.

Bên dưới truyền đến tiếng ồn ào náo động, mọi người ngửa đầu quan sát suy đoán, không biết đến cùng nơi này xảy ra chuyện gì.

Tâm thần Trừng Hải Hầu cũng run rẩy, hắn hiểu rõ Hoàng Tư Tần mạnh như thế nào, hắn cũng không có tự tin mình lại thắng được Hoàng Tư Tần. Vậy mà hiện tại Hoàng Tư Tần lại bị giết chết một cách tùy ý như thế, đừng nói là chạy trốn, ngay cả phản ứng lại cũng không kịp.

Bỗng nhiên hắn ý thức được rằng, mình vừa đi một chuyến đến bờ vực của cái chết, nếu vừa nãy nếu hắn thật sự kích động mà ra tay thì e rằng cũng phải nhận kết cục này. Lý Thanh Sơn vừa mới đến mà dám giết cả thượng cấp, huống chi Trừng Hải Hầu là hắn này. Lý Thanh Sơn không hề điên cuồng, mà là cố chấp!

Không vào hang cọp thì không bắt được cọp con!

Lý Thanh Sơn khụ hai tiếng không khác nào hai tiếng sấm sét, khiến tất cả mọi người chấn động.

“Hoàng Tư Tần này cấu kết ma đạo, làm hại Nam Hải quận ta nhiều năm, vẫn không một ai tiêu diệt được. Nhờ có đạo hữu ngươi, như thần binh giáng lâm chủ trì chính nghĩa, giúp đỡ chính đạo, quả thực là rất tốt!”

Trừng Hải Hầu thành khẩn nói.

“Ha ha, trừ ma vệ đạo là bổn phận của chúng ta, quận trưởng đại nhân quá khen rồi.”

“Gì mà quận trưởng, nếu đạo hữu không chê thì cứ gọi tên ta là được rồi, ta tên…”

“Vậy thì không cần.”

Lý Thanh Sơn cười cắt ngang, ý tứ rất rõ ràng: ta đâu có muốn biết tên ngươi.

Trừng Hải Hầu ngượng ngùng nói:

“Cũng được, cũng được! Mời thống lĩnh đến phủ ngồi, để ta làm tiệc đón gió tẩy trần cho thống lĩnh, dốc hết lễ nghĩa chủ nhà!”

“Được!”

Lý Thanh Sơn quay đầu lại, nói với đám Bạch Lang vệ:

“Nơi này có chỗ để liên lạc với bên trên không?”

“Có ạ, có một phòng truyền âm vạn dặm!”

“Vậy thì truyền âm đi giúp ta, Bạch Ưng thống lĩnh Hoàng Tư Tần cấu kết ma đạo, hiện đã bị Bạch Lang thống lĩnh Lý Thanh Sơn giết chết, những người khác có cấu kết với ma đạo hay không thì vẫn đang trong quá trình điều tra.”

Lý Thanh Sơn vừa nói xong thì liếc nhìn một vòng, đám Bạch Lang vệ không rét mà run, sau đó lại nói tiếp:

“Đừng quên, xin đại thống lĩnh thăng ta làm Bạch Ưng thống lĩnh.”

Khóe mắt Trừng Hải Hầu co giật, ý trong lời này quá rõ ràng rồi!

Trừng Hải Hầu mời Lý Thanh Sơn và Tiểu An lên lầu gác được kết thành từ các cành cây, nằm ở trên ngọn của cây khổng lồ. Từ nơi này có thể quan sát rừng cây, gió thổi vi vu, chim hót từng trận, phong cảnh vô cùng đẹp.

Lý Thanh Sơn vừa thưởng thức rượu ngon sơn hào hải vị, vừa thưởng thức múa hát phong tình, tất cả đều tràn ngập vẻ đặc sắc của Nam Cương và phong tình dị vực.

Trừng Hải Hầu ngồi trên chiếu lại bồi tội với Lý Thanh Sơn lần nữa. Lý Thanh Sơn cũng rộng lượng tha thứ cho hắn, tỏ ý trông dáng vẻ hắn không giống như cấu kết với ma tu!

Trừng Hải Hầu cười làm lành, cẩn thận tìm hiểu căn nguyên của Lý Thanh Sơn. Thực ra điều hắn muốn hỏi nhất chính là, long ảnh lóe lên một cái rồi biến mất lúc nãy có phải là một món pháp bảo hay không. Thế nhưng sau khi suy nghĩ một lát thì hắn lại không hỏi ra miệng, vừa do sợ đắc tội Lý Thanh Sơn, vừa do đã có đáp án. Nếu như không có pháp bảo thì sao Lý Thanh Sơn có thể xuyên qua phòng ngự của Hoàng Tư Tần dễ như ăn cháo như thế!

“Không hổ là thiên tài xuất thân từ đại tông môn của Thanh Châu, thậm chí có cả pháp bảo. Ta là Trừng Hải Hầu mà trong tay cũng chỉ có Sơn Hà ấn là có chút dáng vẻ của pháp bảo, nếu lan truyền tin tức này thì chắc chắn hắn sẽ trở thành mục tiêu công kích, người người đều muốn cướp đoạt.”

Thế nhưng Trừng Hải Hầu lại suy ngẫm một lát, quyết định vẫn câm miệng. Nếu như đối mặt với người thường thì chỉ cần không thừa nhận là được, chung quy sẽ không trở mặt ra tay với hắn chỉ vì nghi ngờ. Nhưng sợ rằng cái tên hung đồ Lý Thanh Sơn ngang ngược không biết lý lẽ này sẽ không nghe hắn giải thích, chỉ cần có chút nghi ngờ, ví dụ như nói một câu “dung mạo ngươi rất giống dáng vẻ cấu kết với ma đạo” thì Lý Thanh Sơn cũng dám hạ đòn sát thủ với hắn ngay!

Nói chung, người này quá sắc bén, y cảm thấy vẫn nên tránh mũi nhọn trước, chờ một ngày hắn tự tìm đường chết!