Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1512. Không Ổn Rồi Đại Vương Ơi

Bên ngoài Vụ Đô thành, trong Ưng Lang vệ.

Một người hầu vội vã chạy tới phía sau núi, đứng trước một cây đại thụ che trời. Cái cây kia cao hơn ba trăm trượng, ở trong rừng cũng không quá nổi bật, nhưng người hầu kia lại cung kính thi lễ một cái với cây đại thụ đó.

“Thống lĩnh, Nam Hải quận truyền âm lại đây!”

“Chuyện gì!”

Đại thụ bỗng mở đôi mắt, yêu bài kim ưng trên ngọn cây cao cao bỗng sáng lấp lánh.

“Nam Hải quận đưa tin rằng, Bạch Lang thống lĩnh Hoàng Tư Tần cấu kết tu sĩ ma đạo, hiện đã bị Lý Thanh Sơn giết chết, những người khác còn đang trong quá trình điều tra, yêu cầu thăng chức Bạch Ưng thống lĩnh!”

“Há, xem ra hắn rất thích hợp với Nam Cương!”

Nếu như đặt ở Thanh Châu, Bạch Lang thống lĩnh giết chết Bạch Ưng thống lĩnh thì chắc chắn sẽ gây ra chấn động rất lớn, thậm chí có thể bị bắt tới tổng bộ Ưng Lang vệ ở Long Châu để điều tra.

Nhưng mà nơi này là Vụ Châu, Nam Hải quận ở phía nam nhất của Vụ Châu, hỗn loạn tưng bừng. Hoàng Tư Tần cũng không phải Bạch Ưng thống lĩnh trung thành tuyệt đối với Ưng Lang vệ, nói hắn cấu kết với ma tu thì cũng không cần điều tra. Đây là bí mật mà mọi người ở Nam Cương đều biết. Việc này đặt ở Thanh Châu cũng là tội lớn, nhưng ở Vụ Châu thì lại chẳng đáng kể chút nào.

“Đồng ý yêu cầu của hắn!”

Kết quả là, Lý Thanh Sơn được thăng cấp với tốc độ kinh người, trở thành Bạch Ưng thống lĩnh mới của Nam Hải quận.

“Ha, muốn làm quan thì giết người phóng hỏa được chiêu hàng!”

Lý Thanh Sơn cười nói với Tiểu An. Hiện tại hắn đã thay trang phục Bạch Ưng thống lĩnh, tiêu sái thẳng thớm, bên hông cũng đeo một con ưng bạc nho nhỏ.

Sau đó sẽ chờ lực lượng các bên đánh tới, chuẩn bị hưởng thụ sự nhiệt tình của thổ dân Nam Hải.

Nhưng hắn chờ mãi mà chẳng thấy cái bóng của kẻ địch đâu, ngay cả sự phụ của tên Bạch Lang vệ bị hắn giết chết cũng không tới đây báo thù rửa hận giúp đồ đệ, ngày tháng còn yên bình hơn cả khi ở Thanh Châu.

Lý Thanh Sơn thấy rất khó hiểu, đây vẫn là Nam Cương được coi là cực kỳ hung hiểm sao? Cảm giác sai sai ở đâu rồi, thế là hắn lại đến quý phủ của Trừng Hải Hầu.

“Chúc mừng thống lĩnh trở thành Bạch Ưng thống lĩnh. Không biết hôm nay đại giá quang lâm đến đây để làm gì?”

Trừng Hải Hầu mang theo ba phần cẩn thận mà hỏi.

“Quận trưởng, ngươi nói tại sao không có ai đến giết ta?”

Lý Thanh Sơn ngồi xuống không khách khí, cau mày hỏi.

Trừng Hải Hầu sửng sốt, đây là câu hỏi gì thế này? Trông dáng vẻ hắn còn rất khổ não, thế là Trừng Hải Hầu cẩn thận từng li từng tí hỏi:

“Tại sao có người muốn đến giết ngươi?”

“Ngươi xem, ta xuất thân từ danh môn chính phái, ngày đó còn nói muốn càn quét quần ma, trừ ma vệ đạo, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, chắc những câu nói này đều được truyền đi rồi! Những đám ma đạo ma tu kia không đến giết ta mà còn đang chờ cái gì vậy?”

"Ngươi muốn họ tới giết ngươi sao?”

Trừng Hải Hầu không thể tưởng tượng nổi mà nói.

“Đương nhiên, nếu không phải vậy thì ta nói những câu kia làm gì? Ha ha, xấu hổ quá!”

“Vì sao chứ?”

Ánh mắt Trừng Hải Hầu nhìn Lý Thanh Sơn như đang nhìn quái vật, hóa ra tên này cố ý nói mấy câu kia là để châm biếm ma tu Nam Hải quận, muốn gây thù chuốc oán để mọi người đến giết hắn.

Đây là tật xấu gì thế này?

“Ta muốn giết người! Cũng không cần là người, cái gì cũng được.”

Lý Thanh Sơn thản nhiên nói, chuyện đã đến nước này thì hắn cũng không muốn che giấu mục đích chân chính của mình nữa. Hắn đến Nam Hải quận chỉ với mục đích được đánh sảng khoái! Để thỏa mãn hết dục vọng giết chóc của Hổ Ma.

“Chẳng lẽ giới thứ nhất của Phật môn không phải là sát giới hay sao?”

Trừng Hải Hầu sửng sốt hồi lâu.

Lý Thanh Sơn cười hì hì:

“Trừ ma vệ đạo, trừ ma vệ đạo!”

Trừng Hải Hầu rất muốn nói rằng ngươi không cần giải thích nữa, chắc hẳn ngươi ở Thiên Long thiền viện đã nhịn gần chết đúng không! Nam Cương được người khác coi là nơi cực kỳ hung hiểm lại là nơi hắn tìm đến để xả!

Thế là Trừng Hải Hầu thở dài một tiếng:

“Chỉ e tạm thời sẽ không có ai đến giết ngươi!”

“Tại sao? Ta nghe nói không phải Hoàng Tư Tần có rất nhiều bằng hữu hay sao? Lẽ nào không một ai nghĩa khí?”

Trừng Hải Hầu ho khan hai tiếng, vì hắn cũng được coi như một trong số “bằng hữu” của Hoàng Tư Tần. Sau khi trải qua một phen nói bóng gió thì cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng hiểu rõ vì sao không ai đến gây chuyện với hắn rồi.

Đầu tiên là vì lúc hắn giết Hoàng Tư Tần thì đã để lộ thực lực cường đại, đủ để khiến đa số ma tu kinh sợ. Tất nhiên Hoàng Tư Tần có một mạng lưới liên lạc nhưng người chết như đèn tắt, nơi này là Nam Cương, không có ai lại ra sức vì một kẻ đã chết cả.

Mà lời nói hành vi được Lý Thanh Sơn tự cho là có thể lôi kéo thù hận thì lại mang đến tác dụng ngược lại hoàn toàn. Ngông cuồng bá đạo, giết người không chớp mắt như vậy rõ ràng là một ma đầu, ngay cả công pháp tu hành cũng tràn đầy ma khí, cho dù là đệ tử danh môn chính phái thì cũng là đồng loại ngầm.

Còn cường giả ma đạo và thế lực ma tu có thể uy hiếp đến Lý Thanh Sơn thì ngược lại cảm thấy có thể lôi kéo kết giao một hồi.

“Cái này cũng được!”

Lý Thanh Sơn kinh ngạc nói.