Lý Thanh Sơn lắc đầu một cái, quả nhiên tám chín phần mười chuyện trong cuộc sống đều không như ý. Lúc trước, khi hắn muốn khiêm tốn tu hành thì luôn gặp phiền phức, không dễ gì mới đạt được thành công nho nhỏ, còn nơi hoang sơ hung hiểm này thì lại biến thành chỗ yên bình.
Trừng Hải Hầu cũng cảm thấy tiếc nuối, nếu Lý Thanh Sơn tha cho Hoàng Tư Tần một con ngựa, tha cho tên đó về nhà thong thả bố trí thì chắc chắn sẽ có phiền phức tìm đến hoài không hết.
Hoàng Tư Tần tâm cơ thâm sâu giao thiệp phức tạp, âm mưu quỷ kế thì tầng tầng lớp lớp. Đến lúc đó, chỉ cần Lý Thanh Sơn bước vào một cái bẫy thì coi như cứ thế bị giết liên tục, cuối cùng chắc chắn sẽ thành mục tiêu công kích của mọi người, rơi vào kết cục thê lương.
Trông Lý Thanh Sơn thì như là đánh một trận lỗ mãng, nhưng dường như lại đánh vào bảy tấc của rắn độc, giết ra uy danh. Hiện tại ngay cả y cũng phải ứng phó cẩn thận, sợ cái tên cuồng đồ coi trời bằng vung này đột nhiên hạ sát thủ mất.
“Vậy cũng tốt! Thời đại này, dù làm chuyện gì cũng không thể đi đường tắt, phải đi thật từng bước một, muốn giết người thì phải đến nhà người ta mà giết, sao lại hi vọng người ta dâng tới tận cửa chứ?”
Lý Thanh Sơn vỗ đùi bừng tỉnh, trong lòng Trừng Hải Hầu thì lạnh run vì hiện tại đang ở nhà của hắn, bàn tay giấu trong tay áo của hắn đã nắm chặt thành quyền.
“Yên tâm, ta không giết người vô tội lung tung đâu, à, có lẽ thôi!”
Sau khi nói xong lời khiến Trừng Hải Hầu không thể nào yên tâm thì Lý Thanh Sơn đứng dậy rời khỏi hầu phủ.
Trừng Hải Hầu sửng sốt một lúc rồi thở phào một cái, buông nắm đấm ra, trong đó có nắm một con dấu nho nhỏ, đó chính là vũ khí mạnh nhất của hắn - Sơn Hà ấn.
Vẻ ôn hòa điềm đạm gượng gạo trên mặt bỗng biến thành hung ác. Từ bao giờ mà hắn đường đường là một Trừng Hải Hầu lại bị một tiểu tử từ bên ngoài đến bắt nạt thành thế này.
Ngày nào kẻ này còn chưa chết thì hắn mãi mãi không có ngày bình yên, và cảm giác ở cùng một nhân vật như vậy ở lại trên cùng một Thụ Thành quả thực rất tồi tệ.
Nhưng cụ thể làm sao để giết Lý Thanh Sơn thì Trừng Hải Hầu cũng cảm thấy nan giải, những ngày qua hắn vẫn đang suy nghĩ vấn đề này, thế nhưng không nghĩ ra được một sách lược vẹn toàn nào. Ngược lại cũng không phải thật sự không thể nghĩ được cách nào, vấn đề là một khi thất bại, chỉ cần tiết lộ một chút phong thanh thôi thì cái tên cuồng đồ liều lĩnh này chắc chắn sẽ giết hắn.
Thiên kim chi tử, phải cẩn thận! Với thân phận địa vị của hắn, thực sự không cần mạo hiểm như vậy.
Cuối cùng, Trừng Hải Hầu thở dài một tiếng:
“Ta tạm nhẫn nhịn ngươi nghe theo ngươi, xem ngươi có thể càn rỡ tới khi nào!”
…
“Thế đạo này, thật sự là thần quỷ sợ kẻ ác!”
Lý Thanh Sơn cười cảm thán rồi trở lại đầu cảnh ưng bạc sừng sững kia, sau đó ngoái đầu lại liếc nhìn Trừng Hải Hầu phủ cao cao tại thượng một cái, tất nhiên hắn cảm nhận rõ được Trừng Hải Hầu phòng bị và dè chừng mình.
Người hiền bị bắt nạt, ngựa hiền bị người ta cưỡi. Nếu một người quá mềm yếu thì người ở xung quanh sẽ không kiềm chế được mà đến bắt nạt hắn, cho dù không đạt được bất kỳ lợi ích gì, chỉ đơn giản là để thỏa mãn cảm giác ưu việt trong lòng mà thôi. Mà đối mặt với những người vô cùng hung ác, dù cho phải chịu sự khinh bỉ thì họ cũng sẽ chọn nhẫn nại, chỉ nguyền rủa ở trong lòng, ngóng trông vận mệnh đến trừng phạt người này.
Bầu trời mù mịt, khắp nơi đều chìm trong u tối, dường như sắp vào đêm, hơi ẩm trong không khí càng ngày càng nồng nặc. Vụ Châu mưa nhiều, dù cho lúc không mưa thì cũng rất ít khi trời đẹp, chớ nói chi là Nam Cương gần sát Nam Hải.
Rào!
Mưa to như trút nước, rơi xuống ngàn vạn phiến lá xanh biếc, tạo ra một loại ồn ào trong tĩnh mịch. Nước mưa gian nan xuyên qua tán cây, biến thành mưa phùn lả lướt bay lượn trên không trung, hòa làm một thể với sương trắng bốc lên, bắt đầu trở nên mông lung, khó mà phân biệt rõ được.
Tiểu An cầm một cuốn sách ngồi ở trên sàn gỗ, tăng y màu xanh nhạt và mái tóc dài màu đen rũ xuống xõa ra, mưa bụi ngoài cửa sổ không ngừng rơi xuống tiến vào, nàng thì vẫn lẳng lặng lật sang trang khác.
Xung quanh Tiểu An đều là giá sách cao cao, nó lặng lẽ nhìn chăm chú vị khách mất tích đã lâu. Nơi này là kho tài liệu của Ưng Lang vệ, ghi chép các loại vụ án và nhiệm vụ từ lúc thành lập cho tới nay.
Mấy ngàn năm, dù cho có trận pháp bảo vệ thì trang sách cũng đã ố vàng, chữ viết cũng đã mờ đi. Mà từ cổ chí kim, số vụ án từ nhiều cho đến ít, các ghi chép cũng trở nên cẩu thả, tràn ngập cảm giác qua loa.
“Chẳng phải ta đã cho ngươi thẻ ngọc rồi sao? Còn đọc những quyển sách hỏng này làm gì?”
Lý Thanh Sơn đi tới, ngồi ở bên cạnh nàng. Hắn thu được rất nhiều chiến lợi phẩm từ túi Bách Bảo của Hoàng Tư Tần, đan dược pháp khí bùa chú thì khỏi phải nói, nhưng còn có rất nhiều đặc sản của Nam Cương và một chiếc thẻ ngọc ghi chép các loại tư liệu về Ưng Lang vệ Nam Hải quận.
“Ta đã xem cái đó rồi.”
Tiểu An nghiêng người tựa vào hắn, lại lật qua một trang.
“Có thu hoạch được gì không?”
Lý Thanh Sơn ôm vai nàng, ngửa đầu đọc chữ trên sách.