“Thanh Sơn, chúng ta bế quan có được hay không?”
Tiểu An dùng đầu đụng hắn một cái.
“Được! Chỉ là trước hết phải tìm một cái động phủ thích hợp, ở trên cây cảm giác như con khỉ ý, ngươi có chỗ nào yêu thích chưa?”
Lý Thanh Sơn thu hồi tầm mắt khỏi trang sách, cười nhìn nàng.
“Cũng có mấy nơi, chúng ta cùng đi xem đi!”
Đôi mắt Tiểu An long lanh lấp lánh, mở tấm bản đồ Vụ Châu ra rồi dùng ngón tay ngọc nhỏ dài chỉ lên vài điểm.
Nếu Trừng Hải Hầu ở đây, nhìn thấy mấy nơi mà nàng chỉ thì nhất định sẽ la thất thanh cho coi.
Mà Lý Thanh Sơn cũng có một ít ấn tượng mờ nhạt về mấy nơi này, cũng đồng ý:
“Được, không thành vấn đề.”
“Thế, nơi này thì sao?”
Tiểu An chỉ vào một thung lũng.
“Nơi này chắc là một chỗ tốt, chẳng qua có vài kẻ xấu chiếm cứ. Hết cách rồi, vì Tiểu An nhà ta, phải ra tay dọn dẹp một chút thôi!”
“Ta giúp ngươi.”
Hai người cứ quyết định vui vẻ như thế.
Trạm thứ nhất, Dã Nhân sơn, Quần Ma quật!
Tu hành đạo có “tài, lữ, pháp, địa”, tuy “địa” được xếp ở vị trí cuối cùng nhưng cũng không thể thiếu. Một động phủ tốt có thể nâng cao tốc độ tu hành của tu hành giả rất nhiều, bất kể là hấp thụ linh khí thiên địa, hay là cảm ngộ pháp tắc đại đạo thì cũng đều chiếm ưu thế sẵn có.
Những đại môn phái như Thiên Long thiền viện, Tàng Kiếm cung, Huyền Âm tông hoàn toàn được xây dựng đắc địa như vậy, nên mới có thể truyền thừa tiếp trăm năm, vạn năm thậm chí là ngàn năm.
Tuy Nam Cương cực kỳ rộng lớn, nhưng nơi đắc địa chân chính vẫn có hạn, mà những kẻ chiếm được nơi như vậy thì không ai yếu cả. Không phải là đại tu sĩ tu vi cực cao thì cũng là tông môn có thế lực khổng lồ, mà hai kiểu này thường hợp lại làm một.
Trong số tất cả những nơi đắc địa ở Nam Cương thì Dã Nhân sơn được đứng thứ năm, kẻ chiếm giữ nơi đó cũng không phải một tu sĩ nào cả, nghiêm chỉnh mà nói thì cũng không phải một tông môn.
Không biết cách đây bao nhiêu năm, vì tranh giành Dã Nhân sơn các tu sĩ Nam Cương đã dấy lên một cuộc gió tanh mưa máu. Nhưng dù cho có người có thể trở thành chủ nhân của nó thì thường thường chẳng bao lâu sau cũng sẽ chết một cách oan uổng.
Kẻ chiếm cứ nơi này trong thời gian dài nhất là một tông môn ma đạo cường đại năm đó, thanh thế cũng gần sánh kịp với Vạn Độc giáo - đệ nhất tông môn Nam Cương. Nhưng mấy chục năm sau thì cũng bị đông đảo tu sĩ ma đạo hợp lực công phá, bị phạt sơn diệt phái, chôn vùi trong bụi bặm lịch sử.
Sau đó các tu sĩ ma đạo quyết định dùng chung nơi này, mỗi người lập ra một động phủ, đề cử tám tu sĩ vượt qua thiên kiếp thứ hai làm tám đại động chủ, lập ra lời thề máu: không xâm chiếm lẫn nhau, có ngoại địch xâm lấn thì mọi người cùng kháng địch.
Cuối cùng tranh cướp cũng kết thúc, cứ như vậy truyền thừa xuống từng đời một, không ngừng thu nhận tán tu gia nhập, con số động chủ thay đổi đổi theo thời gian, cũng hình thành nên một thế lực khổng lồ không ai có thể dao động, lấy tên là Quần Ma quật.
Ngoài ma tu Nam Cương thì cũng có rất nhiều tu sĩ phạm vào luật pháp bị triều đình truy nã cũng trốn đến đây. Từ một ngàn năm trước thì nơi này đã bị Ưng Lang vệ Nam Hải quận liệt vào vùng cấm, triển khai một cuộc tranh đấu kéo dài mấy trăm năm. Vương triều Đại Hạ dần suy sụp nên cũng không thể khống chế những nơi xa xôi thế này, thế là Quần Ma quật không còn đối thủ, tên tuổi càng ngày càng vang dội.
Buồn cười nhất là, sư phụ của tên Bạch Lang vệ bị Lý Thanh Sơn đạp thành đống thịt nát chính là một trong các động chủ trong Quần Ma quật này.
Đám mây bay cao, xuyên qua tán cây, xuyên qua làn mưa xối xả, xuyên qua tầng mây.
Phóng tầm mắt ra vạn dặm chỉ thấy biển mây chập chùng, ánh mặt trời chiếu sáng khắp nơi, cảnh sắc vô cùng tráng lệ.
Lý Thanh Sơn ngồi ngay ngắn trên đám mây, Tiểu An thì gối đầu lên chân hắn, khóe miệng còn đọng nụ cười mỉm, vẫn yên tĩnh không thích nói chuyện.
Rất nhiều năm trước, khi vừa khôi phục khả năng nói chuyện thì nàng cũng có một quãng thời gian rất thích nói chuyện, chẳng qua không kéo dài lâu, bởi vì với người khác thì không có gì để nói, mà với hắn thì lại không cần phải nói quá nhiều.
Nhìn nhau nở nụ cười, tâm linh tương thông.
Nhưng Lý Thanh Sơn lại rất thích nghe nàng nói chuyện, giọng nói kia không phải kiểu ngọt ngào điềm đạm của thiếu nữ, lại có linh khí kỳ ảo, loáng thoáng như tiếng ngọc vang.
“Những ngày qua ngươi phải nhọc lòng rồi.”
Lý Thanh Sơn sờ gò má nàng, nói là tìm động phủ chứ thực tế là lựa chọn đối thủ giúp hắn, không yếu đến mức khiến hắn thấy chán, mà cũng không đến nỗi rước lấy đại tu sĩ thiên kiếp thứ ba.
“Ngươi cũng không được bất cẩn quá, họ chiếm lợi thế địa hình, chỉ dựa vào Lý Thanh Sơn thì không thắng được, mà thân phận Bắc Nguyệt lại không thể bại lộ.”
“Vậy cũng đơn giản, không tha cho bất kỳ ai rời khỏi là được!”
…
Mảnh đất nơi Dã Nhân sơn chiếm cứ có hình dạng cong như sắt móng ngựa, hình thành nên một thung lũng to lớn. Mà các mạch còn lại tản ta lại hình thành nên vô số khe ngang dọc.
Nơi này không giống với những nơi khác ở Nam Cương, không có nhiều cây khổng lồ che trời, các tòa nhà trong thung lũng san sát nhau, nghiễm nhiên hình thành nên một tòa thành trì phồn hoa.