Lý Thanh Sơn đứng ở lối vào thung lũng, trước một đại môn cao mười mấy trượng. Ngửa đầu lên nhìn, lập tức thấy trên vách đá cao vút đến tận mây có bốn chữ lớn đẫm máu “kẻ thiện vào sẽ chết”, dường như được viết bằng máu tươi.

“Kẻ nào ở bên dưới!?”

Lầu trên cổng, một người rống to lên.

“Bạch Ưng thống lĩnh, Lý Thanh Sơn!”

Lý Thanh Sơn ngân nga nói, giọng như sấm nổ truyền khắp toàn bộ thung lũng.

“A!”

Người kia lấy làm kinh hãi, mở to hai mắt cẩn thận nhìn kỹ Lý Thanh Sơn mặc một độ đồ trắng kia, sau đó cười nói:

“Thống lĩnh đại nhân, ngươi chán sống rồi sao? Dám đến Quần Ma quật của chúng ta dạo chơi, không sợ mấy vị đông chủ của chúng ta đi ra ăn tươi nuốt sống ngươi sao!”

Trên cổng lập tức truyền đến một trận cười vang, hồn nhiên không sợ thân phận và tu vi của Lý Thanh Sơn.

“Đang muốn đến tiếp các vị động chủ một hồi, mau mở cửa nhanh!”

Tiếng cười vang trên cổng càng kịch liệt, tranh đấu nhiều năm như vậy với Ưng Lang vệ, dù chưa hoàn toàn thắng nhưng cũng chưa bao giờ có Bạch Ưng thống lĩnh đến hỏi thăm trước, lại có người reo hò ầm ĩ:

“Uy danh Quần Ma quật lan xa, Ưng Lang vệ cũng phải cúi đầu xưng thần!”

Đến nỗi họ còn không nghĩ đến chuyện Bạch Ưng thống lĩnh mới nhậm chức đến để giết họ, sao lại như thế được!

Một lát sau, hình như họ nhận được mệnh lệnh gì đó nên cửa hông bên dưới hé ra một khoảng nho nhỏ.

“Vào đi, thống lĩnh đại nhân, động chủ bọn ta muốn gặp ngươi.”

Lý Thanh Sơn đứng im bất động:

“Xin mời mở cửa chính, cảm ơn!”

Tựa như một giọt nước rơi vào chảo nóng, tiếng cười vừa mới ngừng ở trên cổng lại sôi trào.

“Ha ha, hắn nói xin mời, còn nói cảm ơn, cười chết ta rồi!”

“Không hổ là danh môn chính phái đến từ Thanh Châu, e rằng lần này là đến để càn quét đám quần ma chúng ta!”

“Ha ha, nếu các ngươi không mở cửa ra thì ta phải gõ cửa!”

Trên một tòa tháp cao sâu trong thung lũng, năm vị động chủ Quần Ma quật chính tụ tập lại đây bàn bạc.

“Đại động chủ đâu? Sao vẫn chưa đến!”

Một đầu đà nói. Cái trán hắn nhô ra, xương gò má cao vút, hốc mắt lún sâu, bên trong ngập tơ máu, môi xanh xao, trên trán mọc hai cái chân thịt. Rũ mắt nhìn không có chút nhân khí nào, lại như đeo một chiếc mặt nạ quỷ, trên người khoác một tấm áo cà sa màu đỏ tươi.

“Quỷ đầu đà, cũng không phải ngươi không biết đại động chủ đã bế quan hai năm, chuyện nhỏ như này sao có thể quấy rầy hắn được.”

Một nữ tử nói như vậy. Dung mạo nàng mỹ lệ, tuy không phải tuyệt sắc nhưng thân thể đẫy đà đầy đặn, trên người có từng vòng tơ tằm quấn quanh, nửa ẩn nửa lộ trông càng trắng ngẩn mê người.

Quỷ đầu đà liếc nàng một cái, dường như còn dè chừng nên không nói nữa. Hắn chỉ là động chủ Quần Ma quật thứ sáu, mà mỹ nhân mập này lại là động chủ thứ tư. Trông nàng thì giống người nhưng thực ra là một dị nhân chủng tộc hi hữu, được gọi là Mỹ Tằm Nương.

Nếu nàng được coi là mập, mà so sánh với nam nhân bên cạnh thì lại như là một tiểu nữ tử xinh xắn lanh lợi. Rũ mắt nhìn, nam nhân kia không còn giống một người mà là một đống núi thịt màu trắng ngọ nguậy, ngũ quan đều bị thịt mỡ chen lấn đến mức sắp không thấy được nữa, đó chính là động chủ Quần Ma quật thứ hai “Thiên Phì Lang Quân”. Thân thể hắn hơi lay động tựa như gợn sóng, mở miệng nói:

“Hừ, việc nhỏ ư, đó cũng là Bạch Ưng thống lĩnh đấy, Hoàng Tư Tần còn chết ở trong tay hắn, ta thấy là kẻ đến chẳng lương thiện gì!”

“Nếu hắn dám đến thì chắc chắn không thể sống sót rời khỏi nơi này, nếu không mặt mũi Quần Ma quật chúng ta biết để vào đâu!”

Người nói chuyện là một nam nhân hơn bốn mươi tuổi, trên khuôn mặt đen gầy tràn ngập sát khí. Hắn đeo rất nhiều vòng vàng trên người, trên mặt trồi ra một con bọ cạp màu đen, đuôi bọ cạp chia làm ba, ngược lại là một trong những người bình thường nhất ở nơi này. Chỉ là da dẻ hơi tím, những người khác đều duy trì một khoảng cách với hắn.

“Ngụy Độc, đệ tử của ngươi chết rồi mà không dám đi báo thù, lại muốn mượn tay của bọn ta!”

Quỷ đầu đà sợ Mỹ Tằm Nương nhưng không sợ hắn, bởi vì Ngụy Độc được xếp hạng chót trong chư vị động chủ Quần Ma quật, chỉ là động chủ thứ tám.

Trên mặt Ngụy Độc tràn ngập vẻ oán độc, Bạch Lang vệ bị Lý Thanh Sơn giết chết chính là môn đồ đắc ý của hắn, bị giết như ép con rệp thì sao không hận Lý Thanh Sơn cho được. Nhưng hận thì cũng hết cách rồi, suy cùng cùng Quần Ma quật cũng không phải một tông môn, trừ phi có ngoại địch xâm lấn, nếu không thì không thể đoàn kết. Đệ tử đắc ý của hắn bị giết thì những động chủ khác vui mừng còn chẳng kịp, tất nhiên sẽ không báo thù giúp hắn. Hắn cũng không dám một mình đi trêu chọc kẻ đã giết Hoàng Tư Tần, vốn tưởng rằng đại thù khó báo mà không ngờ cơ hội tự đưa tới cửa, nên sao bỏ qua cho được.

“Chúng ta đã lập lời thề độc, có ngoại địch xâm lấn thì sẽ đồng lòng hợp sức lại, ngươi dám vi phạm sao?”

Ngụy Độc quát lên.

“Ai nói hắn đến làm kẻ địch của chúng ta, nói không chừng là xin vào thành, muốn lôi kéo chúng ta giống như tên Hoàng Tư Tần kia!”

Quỷ đầu đà nói.

“Ta thấy có thể lắm!”

Mỹ Tằm Nương cười híp mắt:

“Chỉ cần hắn không bị điên thì sẽ không giết tới chúng ta!”

“Các ngươi muốn bắt tay với Ưng Lang vệ? Đừng quên huyết hải thâm thù nhiều năm như vậy!”

Ngụy Độc âm thầm tức giận nói.