“Nếu lão đại không ở đây, vậy ta chính là người lo liệu việc ở đây. Cho hắn vào, nghe xem hắn muốn nói gì, nếu không người khác còn tưởng rằng chúng ta sợ hắn. Nếu nói để chúng ta hài lòng thì cho hắn chết một cách sảng khoái, còn nếu không hài lòng thì để sâu của lão ngũ ăn sạch hắn từng chút một!”
Đống thịt mỡ trên thân Thiên Phì Lang Quân run rẩy một trận, thế mà lại có thứ như cánh tay nhô ra từ trong đống thịt, cánh tay đó chỉ vào kẻ “người túi áo” nãy giờ chưa lên tiếng mà nói.
Sở dĩ gọi là người túi áo là vì trên thân người kia đầy những túi áo to to nhỏ nhỏ, gần như nhấn chìm toàn thân hắn, ngay cả là nam hay nữ cũng không thể nhận biết được. Ngoài một túi Bách Bảo ra thì mỗi một chiếc túi còn lại đều là một túi trùng.
Đó chính là động chủ Quần Ma quật thứ năm, Sơn Trùng tử.
Thiên Phì Lang Quân vừa nói xong thì các động chủ khác đều không nói nữa, đây có nghĩa là nhất định phải đẩy Lý Thanh Sơn vào chỗ chết. Mỗi người đều có những suy nghĩ riêng, trao đổi ánh mắt với nhau.
“Vu Vô Phong, đợi khi sư môn Lý Thanh Sơn giết tới, ta xem ngươi còn yên tâm bế quan kiểu gì! Hừ, muốn vượt qua thiên kiếp thứ ba, thống nhất Quần Ma quật ư, mơ mộng hão huyền!”
Thiên Phì Lang Quân thầm nghĩ, ánh mắt lướt qua:
“Các ngươi có ý kiến khác không?”
Chư vị động chủ đều nhất trí đồng ý, đưa Lý Thanh Sơn vào chỗ chết!
Tuy rằng đại động chủ đang tu hành, còn có hai vị động chủ không ở trong Quần Ma quật, nhưng mượn lợi thế địa hình của Dã Nhân sơn cùng với tầng tầng trận pháp cạm bẫy thì Bạch Ưng thống lĩnh chẳng có một đường sống nào.
…
Lý Thanh Sơn đứng chắp tay trong màn mưa, tóc đen đồ trắng, sừng sững như núi cao, trên mặt là nụ cười thong dong trước sau như một.
Mây đen thấp thấp đè xuống, Dã Nhân sơn trông càng hiểm trở hơn, âm trầm tràn ngập địch ý. Mỗi một hang động đều tựa như một con mắt lạnh lùng, ngay cả gió nóng xoay quanh trên đỉnh đầu cũng như là tiếng cười nhạo.
“Gõ cửa ư! Vậy ngươi gõ đi, xem ai sẽ mở cửa cho ngươi!”
“Chẳng bằng ngươi cầu xin lão tử đi, lão tử thấy ngươi đáng thương thì nói không chừng còn mở cửa ra giúp ngươi!”
“Chạy trở về Thanh Châu đi, nơi này không phải nơi ngươi nên đến!”
Toàn bộ Dã Nhân sơn đều bị kinh động, ngày càng có nhiều người tụ tập lại lầu trên cổng nhìn xuống Lý Thanh Sơn một thân một mình ở bên dưới mà chỉ chỉ chỏ chỏ, nghị luận cười nhạo.
Trong số họ có cả nam cả nữ, có cả tăng cả người trần tục. Có người mặc trường sam váy ngắn, tay cầm quạt lông dùng khăn buộc đầu, trông không khác nào nhân sĩ Trung thổ. Có người dùng thuốc màu bôi mặt, phanh ngực lộ bụng, mang rõ nét đặc sắc Nam Cương. Còn có một vài người có đặc trưng dị nhân yêu quái, cũng có vài người không có chút dáng dấp nào của nhân loại.
Trong chốc lát, quần ma loạn vũ, cùng vừa khéo với cái tên Quần Ma quật này.
Không một ai sợ Lý Thanh Sơn, thái độ hắn càng ôn hòa có lễ thì tiếng cười của họ càng càn rỡ, giống như nhìn một tên hề quái dị. Với thân phận của họ thì cơ hội cười nhạo cường giả như vậy cũng không nhiều.
Cảm giác này tương tự như đứng ngoài lồng sắt xem mãnh hổ, làm mãnh hổ tức giận, để nó gào thét giương nanh múa vuốt nhưng lại bị song sắt cản trở, không thể làm mình bị thương được. Đây là một loại vui thích hiếm thấy.
“Vậy thì ta đi gõ cửa!”
Thế là Lý Thanh Sơn cúi đầu, nhếch miệng nở nụ cười lộ ra răng nanh, sau đó bước về phía cánh cửa khổng lồ kia.
Đột nhiên Lý Thanh Sơn ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bóng người rơi xuống từ lầu trên cửa thành. Đó là một tên béo trắng, trên đầu đội mũ sắt sừng trâu, người mặc một bộ áo giáp, phát ra tiếng gào thét, liên tục vung quyền trên không trung.
Ầm ầm ầm ầm!
Không khí nổ vang, tốc độ tên béo hạ xuống không ngừng chậm lại, cuối cùng ngã ầm một tiếng trước mặt Lý Thanh Sơn.
“Có dũng khí!”
Lý Thanh Sơn nhướng mày, rõ ràng kẻ này còn chưa vượt qua thiên kiếp thứ nhất.
Tên béo đặt mông ngồi dậy, liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn một cái, khuôn mặt to trắng thoáng chốc trở nên càng trắng hơn, sau đó lại đỏ lên, rồi hắn cấp tốc lui về phía sau, xoay người lại mắng to với lầu trên tường thành:
“CMN đứa nào đẩy ta?! Ta thao tổ tông hắn…”
Hắn mắng mấy câu bậy bạ liên tiếp, xen lẫn với tiếng địa phương Nam Cương. Vừa nãy hắn cũng như vậy, đang đứng mắng vui vẻ ở lầu trên tường thành thì không ngờ bị ai đó vỗ một chưởng từ phía sau, thế là chợt không khống chế được thân thể mà bay ra ngoài.
“Ha ha, La mập mạp ngã xuống rồi!”
“Lần này xong mẹ kiếp trứng của hắn rồi!”
“Nói không chừng đại hiệp đến từ Thanh Châu này có lòng dạ từ bi, không giết hắn ấy!”
Lầu trên tường thành lại bùng lên tràng cười vang, không có người nào đồng cảm với cảnh ngộ của hắn, trái lại còn dốc sức chế giễu hắn.
Tọa sơn quan hổ đấu, còn có chuyện gì đặc sắc hơn việc có người ngã xuống sao? Ngoài người trong cuộc thì tất cả mọi người đều rất hưng phấn, rất chờ mong.
La mập mạp xoay người lại, chỉ vào Lý Thanh Sơn và nói:
“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi đừng ra tay, sư phụ của ta là Thiên Phì Lang Quân - động chủ Quần Ma quật thứ hai, hiện tại đang ở bên trong thành, ngươi dám làm ta bị thương thì hắn sẽ không bỏ qua cho ngươi!”