Lý Thanh Sơn cười không nói gì rồi chỉ chỉ vào cửa nách.
La mập mạp như được đại xá, lập tức xoay người bỏ chạy, lúc tiến vào trong cửa nách còn không quên xoay đầu lại nói:
“Coi như ngươi thức thời!”
Lầu trên thành vang lên một loạt tiếng suýt xoa tiếc nuối, La mập mạp vừa đi lên là lại gây ra một trận ồn ào, mọi người càng ngày càng khinh bỉ Lý Thanh Sơn ở bên dưới. Ở đây, nhân từ là không được công nhận, càng hung ác thì càng được người ta tôn kính.
Cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng đi tới trước cửa thành, vừa giơ tay lên thì mặt quỷ to lớn được vẽ trên cửa thành bỗng nổi ra rồi cắn về phía Lý Thanh Sơn.
“Có người ở nhà không?”
Ầm!
Mặt quỷ vỡ nát, cửa thành tiêu tan, đá vụn bay tán loạn!
Không khác nào vạn tấn thuốc nổ nổ tung, từng khối đá khổng lồ cỡ ba đến năm trượng gào thét bắn ra tựa như hòn đá nhá mất đi trọng lượng.
Một đám ma tu đang trông coi ở sau cửa bỗng nghe thấy tiếng vang thật lớn, chỉ thấy những hòn đá to to nhỏ nhỏ lao đến như trâu đực đang nổi giận, còn chưa kịp phát huy tu vi của mình thì đã bị tảng đá đập trúng, bỗng chốc biến thành đống thịt nát.
Ma tu đứng trên cửa thành xem trò vui trực tiếp bị đất đá bụi mù bay tán loạn nuốt chửng.
Một lúc lâu sau thì chấn động mới lắng xuống, trong thung lũng vẫn còn vang vọng tiếng nổ.
Một ma tu có nửa người dưới bị tảng đá đè nát, thoi thóp giương mắt lên nhìn, cửa thành cao mười mấy trượng kia đã hoàn toàn biến mất, biến thành một lỗ thủng to lớn, thi thể nằm ngang dọc khắp nơi, một bóng người đi ra từ trong đống bụi mù đá vụn chồng chất.
Chờ khi bóng người kia đến gần thì chỉ thấy trên mặt hắn vẫn là nụ cười thong dong, hình như cũng không cho là mình đã làm chuyện gì bất bình thường.
Những ma tu có ở gần cửa thành có tu vi thiên kiếp thứ nhất trở xuống đều bị đá vụn bắn thành như cái sàng, cho dù vượt qua thiên kiếp thứ nhất, nhưng chỉ cần bị đá tảng bắn trúng chính diện thì cũng mất mạng tại chỗ.
Lý Thanh Sơn lướt qua đống tàn thi và đá vụn, đi vào bên trong thung lũng. Trước mặt hắn là một con đường rộng lớn, đối diện là một ngọn núi cao nhất Dã Nhân sơn, trên ngọn núi có một tòa tháp cao sừng sững.
Hắn có thể cảm nhận được vài cỗ khí tức mạnh mẽ đang hội tụ ở đó, đó chính là vị trí mục tiêu của hắn.
Trong tháp cao, mấy vị động chủ đều khiếp sợ.
“Hắn lại dám ra tay!”
Mỹ Tằm Nương rất bất ngờ, vừa ra tay đã phá hủy cửa lớn của Quần Ma quật, giết vô số ma tu, giống như kết làm tử thù, không để lại bất kỳ đường lui nào, điều này hoàn toàn khác so với suy đoán ban đầu của nàng:
“Chẳng lẽ hắn bị điên rồi!”
“Còn nói không phải đến làm kẻ địch của chúng ta.”
Ngụy Độc trào phúng nhìn quỷ đầu đà.
Thiên Phì Lang Quân cười ha ha nói:
“Thực sự là ức hiếp đến tận cửa rồi, Quần Ma quật chúng ta mới không làm địch với Ưng Lang vệ mấy chục năm, vậy mà cũng làm người ta coi thường.”
Rồi vẻ mặt hắn chợt trở nên hung ác:
“Vậy thì cho hắn thấy sự lợi hại của chúng ta đi!”
---
“Linh khí nồng quá!”
Lý Thanh Sơn dọc theo thông đạo lớn nhanh chân sải bước đi về phía trước, càng đi sâu vào trong sơn cốc, linh khí càng nồng đậm. Hít thở một hơi không khí đều khiến người ta cảm thấy sảng khoái tinh thần. Ngay cả Nhạc Sơn động phủ so với nơi này thực sự kém xa rất nhiều.
Sơn cốc không có nhiều cây gỗ khổng lồ che trời, tầm nhìn có vẻ rất rộng mở, hai bên núi hoang dã nhô cao nghìn trùng, mọc lên rất nhiều kỳ hoa dị thảo, còn có cây tùng thương nghênh đón khách, từng tảng đá kỳ lạ lởm chởm, chim hót khe sâu, bướm múa trên những bụi hoa.
Mấy dòng suối quanh co quanh co giữa núi, hóa thành thác nước lao thẳng xuống dưới, xuyên qua mây mù, rơi vào đầm màu ngọc bích làm những giọt nước giống như ngàn vạn châu ngọc văng lên.
Phong cảnh xinh đẹp tuyệt trần giống như chốn bồng lai tiên cảnh.
Mà ở trong”tiên cảnh” này có một tòa thành lớn, kiến trúc xếp chồng lên nhau theo phong cách riêng, vừa có Man Hoang thần miếu được xây dựng bằng đá lớn, cũng có nhà lớn cổng cao được xây bằng gỗ, màu sắc khắp nơi, thỏa thích thể hiện một Nam Cương muôn màu muôn vẻ.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai có thể nghĩ tới đây chính là Quần Ma quật hung ác lừng lẫy Nam Cương, sống ở nơi này chỉ có thể là một đám ma tu coi trời bằng vung. Ngay cả vùng đất man hoang có đầu tai tiếng đến mức này, ác nhân bên ngoài so với họ liền giống với đứa trẻ nhỏ, vừa thuần khiết vừa thông minh.
Tâm trạng Lý Thanh Sơn vui vẻ thưởng thức phong cảnh, giống như đang xem ngôi nhà mới của mình vậy.
Khi hắn đi vào trong thành, đường lớn ngõ nhỏ vốn náo nhiệt thoáng chốc an tĩnh lại, từng tòa kiến trúc hai bên đường xuất hiện những ánh mắt nhìn chằm chằm, cảnh giác, tràn đầy địch ý.
Nụ cười trên mặt Lý Thanh Sơn bớt phóng túng đi một một chút, hắn có thể cảm nhận được bốn phía có trùng điệp pháp trận, hoặc là nói bây giờ hắn đã bước vào bên trong một số lượng pháp trận lớn.
Bình thường tông môn đều chú trọng phòng ngự bên ngoài, thiết kế trận pháp phòng thủ, nghiêm khắc khống chế người tiến vào. Ở bên trong sẽ không bố trí quá nhiều chướng ngại, thuận tiện cho các đệ tử trao đổi qua lại.
Nhưng ở Quần Ma quật lại không giống thế, nơi này tốt xấu lẫn lộn, thường xuyên có người lui tới ra vào. Tám đại động chủ cũng có sự đề phòng lẫn nhau. Mâu thuẫn giữa các đệ tử lâu la phía dưới càng thêm nặng nề.