Cuối cùng, đối diện với sự sống chết trước mắt, Vu Vô Phong vẫn lựa chọn sáng suốt, phần lớn là vì không muốn chết trong tay Thiên Phì lang quân, đối với hắn mà nói thật sự là nhục nhã lớn.
Thiên Phì lang quân dẫn đường, một đoàn bốn người men theo ám đạo, tiến vào sâu vào Dã Nhân sơn.
Thiên Phì lang quân và Vu Vô Phong liên thủ, mở ra từng lớp phong cấm, mãi đến lúc đi vào trong lòng núi, tầm nhìn bỗng nhiên rộng mở, xuất hiện một tòa điện đường man hoang nguyên thủy, mức độ linh khí nồng đậm đạt tới đỉnh phong, điện đường đen kịt ở trong mắt Lý Thanh Sơn tràn ngập linh quang chói mắt.
Linh quy truyền đến cảnh cáo! Trong đó ẩn chứa hung hiểm đủ để uy hiếp hắn, một tòa pháp trận đang không ngừng vận chuyển.
“Ở chỗ này, dù là pháp trận tầm thường nhất cũng có thể phát huy uy lực gấp mười lần, mà pháp trận có thể được bố trí ở chỗ này, uy lực tuyệt đối không tầm thường, nếu cần mạnh mẽ phá trận, ngay cả ta cũng sẽ cảm thấy vô cùng khó giải quyết.”
Giương mắt nhìn lên, ở trung tâm điện đường có một tòa thạch bàn ba mét vuông, chứa một quyển trục đen kịt không biết là dùng da sinh vật gì luyện chế thành, sát mép có rất nhiều mảnh vỡ, thoạt nhìn, tướng mạo không kinh người, nhưng mà tà tính trong đó, dù có pháp trận ngăn cách nhưng vẫn cảm nhận được.
“Làm phiền hai vị rồi!”
Lý Thanh Sơn nói.
Thiên Phì lang quân và Vu Vô Phong không khỏi liếc nhìn nhau, cho đến hiện tại, họ vẫn là chủ nhân Dã Nhân sơn này, vẫn có thể khống chế mấy tòa đại trận dưới núi này, đặc biệt là pháp trận trước mặt này tên là “Bát Hoang Trận”, uy lực cực lớn, nếu hai người họ liên thủ vẫn có thể tạo ra một trận chiến lớn.
Nhưng tầm mắt vừa chạm liền tách ra, tranh đấu gay gắt nhiều năm như vậy, thù hận đã in sâu trong lòng, ai cũng không thể tín nhiệm đối phương. Hơn nữa Lý Thanh Sơn và Tiểu An vẫn lặng lẽ ở sau lưng, họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Hai người giơ hai tay lên, rất nhanh liền được Bát Hoang Trận cho phép, không hẹn mà cùng quát khẽ một tiếng. Dưới sự thúc giục của họ, linh quang bắt đầu chập chùng, giống như thủy triều bay vọt tới, một đám phù văn lơ lửng, tám đầu hung thú ẩn hiện, tiếng gầm gừ vang vọng khắp bụng núi.
“Bọn ta bị thương, chống đỡ không được lâu, nếu muốn lấy thư, xin mau tiến lên!”
Vu Vô Phong nói.
Lý Thanh Sơn mỉm cười, cất bước tiến lên, thản nhiên không sợ hãi mà đi vào trong Bát Hoang trận này. Đôi mắt u ám của Tiểu An hóa thành Tam Muội Bạch Cốt Hỏa, hừng hực thiêu đốt, chăm chú nhìn hai người Vu Vô Phong, Thí Phật Kiếm đã nắm trong tay, nếu họ dám có bất kỳ hành động khác thường nào sẽ lập tức giết chết.
Tám đầu hung thú nhường ra một con đường, vẫn tràn ngập không cam lòng, giương nanh múa vuốt, tùy thời muốn nhào tới.
Lý Thanh Sơn đi tới trước đài đá, cầm quyển Huyết Thệ Thư kia trong tay rồi lui trở về.
Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân ngồi trên mặt đất thở hồng hộc, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Huyết Thệ Thư, pháp bảo mà họ tha thiết ước mơ rất nhiều năm, hiện tại đang ở gần trong gang tấc.
Lý Thanh Sơn mở Huyết Thệ Thư ra, một luồng ma khí tà tính đập vào mặt, trong phút chốc, trong mắt lại hiện ra một cái khô lâu màu đen dữ tợn phi nhân, dùng hốc mắt trống rỗng chăm chú nhìn hắn, chảy ra hai hàng huyết lệ.
Trong chớp mắt, ảo giác liền biến mất, chỉ còn lại trên bối cảnh đen kịt, từng hàng chữ máu đầm đì chính là khế ước huyết thệ của Quần Ma quật ràng buộc các động chủ, mà ở phía dưới khế ước có tám thân ảnh nhàn nhạt.
Bốn người trong đó giống như bị từ bối cảnh gảy ra ngoài, lưu lại đường nét chính là bốn người Mỹ Tằm Nương, còn có hai người thì vô cùng mơ hồ, giống như là bị dùng cao su lau đi từng chút một, từng cái trong đó còn in một Huyết Thủ ấn, không cần phải nói, chính là Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân, chỉ còn lại có hai cái vẫn rõ ràng như trước, chính là động chủ thứ ba và động chủ thứ bảy đang xuất môn ở bên ngoài.
“Hả? Huyết Thệ Thư này hình như là dùng da ma tộc chế thành, hơn nữa ít nhất là một vị Ma Vương!”
Lý Thanh Sơn nói xong, đem Huyết Thệ Thư giao cho Tiểu An, nếu muốn lập lời thề, đương nhiên vẫn nên để người tâm tư kín đáo như nàng làm.
Hành động này lọt vào trong mắt Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân, trong lòng đều vô cùng kinh ngạc:
“Một món pháp bảo như vậy lại tiện tay cho đi, giữa họ chẳng lẽ không có một chút cảnh giác nào sao?”
Tiểu An nhận lấy Huyết Thệ Thư, Tam Muội Bạch Cốt Hỏa dao động, bao phủ Huyết Thệ Thư trong đó. Dù là vật vô chủ, nhưng dầu gì cũng là một kiện pháp bảo, cũng tốn một phen công phu mới luyện hóa được, ở trên đỉnh Huyết Thệ Thư hiện ra một tiểu khô lâu, đây chính là ấn ký nàng lưu lại.
Lý Thanh Sơn nói:
“Thế nào, thứ này có dùng được không?”
Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân cũng cực kỳ khẩn trương, tính mạng, tự do, hết thảy của họ, tất cả đều ký thác vào Huyết Thệ Thư này.
“Động chủ Quần Ma quật vẫn duy trì trên dưới tám người, nhiều nhất cũng không quá mười người, gần như chính là cực hạn ràng buộc của Huyết Thệ Thư. Mà đối tượng bị ràng buộc một khi vượt qua ba lần Thiên Kiếp, tuy là Huyết Thệ Thư vẫn có thể phát huy tác dụng, nhưng không sinh ra được uy hiếp trí mạng nữa. Nói cách khác, Huyết Thệ Thư này có thể biến mười người tu hành, yêu quái, dị nhân vượt qua hai lần Thiên Kiếp thành nô bộc, coi như là một kiện pháp bảo không tồi, chúng ta sẽ cần những nhân thủ này.”