“Thì ra là thế, chỉ cần có quyển Huyết Thệ Thư này, lập tức có thể thành lập một tổ chức môn phái cường đại, hơn nữa có thể cam đoan tuyệt đối trung thành.”
Lý Thanh Sơn khẽ gật đầu, Huyết Thệ Thư này không hổ là một kiện pháp bảo, nếu vận dụng tốt, giá trị của nó còn lớn hơn pháp bảo loại chiến đấu, lại có chút tiếc nuối nói:
“Ôi, sớm biết mới vừa rồi ta sẽ xuống tay nhẹ một tí rồi.”
Nhưng người tu hành không thể so với người phàm, mấy động chủ kia đều là cường giả trong người tu hành, nếu như không hạ sát thủ, chỉ cần để lại cho họ một hơi thở cuối cùng cũng sẽ có vô số phiền phức, thậm chí chạy về trong Dã Nhân sơn, khống chế pháp trận để đối đầu với hắn.
“Họ quá yếu, lãng phí cũng đáng.”
Lời nói bình tĩnh của Tiểu An làm cho lòng Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân lạnh lẽo. Tuy là chưa từng nói gì, nhưng tất cả mọi chuyện, nàng đều thay Lý Thanh Sơn suy nghĩ, Lý Thanh Sơn chỉ cần chỉ rõ một phương hướng là được.
Lý Thanh Sơn cười nói:
“Nói cũng đúng, Nam Cương rộng lớn như vậy, ta không tin triệu không được tám thủ hạ, đúng rồi, có thể thay đổi huyết thệ không, như vậy sẽ có bốn thủ hạ, động chủ thứ bảy phỏng chừng cũng là một tên cặn bã, tên động chủ thứ ba kia ngược lại đáng để chờ mong một chút.”
“Huyết thệ một khi viết định thì không thể nào thay đổi, nếu muốn viết lại huyết thệ chỉ có thể lựa chọn giải trừ hoặc là gạt bỏ.”
“Vậy gạt bỏ đi!”
Lý Thanh Sơn thuận miệng nói, lại liếc mắt nhìn Thiên Phì lang quân một cái, trong miệng tên mập này không có câu nào thành thật cả.
Cả người Thiên Phì lang quân run lên, vội vàng nói:
“Đại nhân minh giám, ta cũng chưa từng luyện hóa Huyết Thệ Thư, không biết bên trong còn có nhiều môn đạo như vậy.”
Tiểu An vươn ngón trỏ ra, lần lượt nhẹ nhàng điểm trên thân ảnh của động chủ thứ ba và động chủ thứ bảy, trên bối cảnh đen kịt của Huyết Thệ Thư lại hiện ra cái khô lâu dữ tợn kia.
Đùng đùng!
Hai Huyết Thủ ấn phân biệt vỗ lên hai thân ảnh, máu tươi đầm đìa.
…
Một nơi nào đó ở Nam Cương, trong một đầm lầy lớn, không có gỗ khổng lồ che trời, chỉ có bùn nhão bốc lên, tràn ngập chướng khí.
Một đóa hoa nhỏ màu xanh biếc, ở trong đầm lầy lẳng lặng mở ra, tản ra hương thơm kỳ lạ, xung quanh ngoan cường nồng đậm mùi máu tươi lộ ra.
Máu tươi đầm đìa trước ngực nam nhân, hắn đứng ở giữa đống xương vụn tàn thi đầy đất, gặm lấy một bắp đùi, miệng đầy răng nanh sắc bén như đao. Cả người hắn cơ bắp cuồn cuộn, phảng phất màu xám nhạt, giống như là dùng đá điêu khắc thành, hắn tản ra khí tức hung hãn bạo ngược, vừa ăn vừa mắng:
“Những thứ heo lợn các ngươi, lại dám động đến địa tàng hoa của lão tử, đúng là chán sống rồi!”
“Vâng vâng vâng, bọn ta đáng chết, không biết đây là địa tàng hoa của Thạch động chủ ngài! Ngài đại nhân rộng lượng, tha cho đám heo lợn bọn ta một mạng!”
Một đám người nằm sấp trên mặt đất, cả người run rẩy không thôi, vì tìm kiếm gốc cây ngàn năm địa tàng hoa này, họ đã trả giá bao nhiêu, không ngờ lại gặp phải hung nhân bậc này, vừa ra tay đã giết gần nửa tộc nhân, trong lòng tràn ngập bi phẫn nhưng chỉ có thể quỳ xuống đất cầu xin tha thứ.
“Hừ, tha cho các ngươi? Tất cả chết hết cho ta!”
Thạch động chủ nhe răng cười một tiếng, giơ tay lên.
Mọi người mắt thấy lần này tính mạng khó bảo toàn, trong mắt đều tràn ngập sợ hãi, nhưng không ai thử phản kháng, loại sức mạnh này căn bản họ không thể địch nổi, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.
Đùng!
Âm thanh kia giống như một đống bùn nhão hút no nước, từ trên cao rơi xuống mặt đất.
Công kích trong tưởng tượng còn chưa hạ xuống, có người to gan ngẩng đầu nhìn lại, Thạch động chủ uy phong lẫm liệt không thấy đâu, vị trí đứng của hắn chỉ có thêm một bãi thịt nát đỏ tươi.
Giống như có một bàn tay lớn vô hình từ trên trời giáng xuống, một chưởng đã đánh nát Thạch động chủ.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm, cho rằng là thần tích.
...
Trong nháy mắt, Tiểu An ra tay xóa sạch hai vị động chủ. Vu Vô Phong và Thiên Phì lang quân đều nảy sinh cảm giác một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, tám vị động chủ Quần Ma quật, hiện tại chỉ còn lại hai người họ.
Tiểu An nhẹ nhàng phất lên Huyết Thệ Thư, chữ viết máu tươi đầm đìa bị xóa sạch, chỉ còn lại nền đen tối, sau đó suy nghĩ một lúc và bắt đầu thiết lập các quy tắc mới.
Trên Huyết Thệ Thư hiện ra đầu Ma Vương đã chết, trong hốc mắt trống rỗng chảy xuống hai hàng huyết lệ, trên bối cảnh đen kịt lan tràn ra, rõ ràng gần như chói mắt, chảy xuôi thành từng chữ đầm đìa máu.
Trong đạo tu hành, thật ra có không ít phương thức khống chế sinh tử của người khác, nhưng người bị khống chế tất nhiên sẽ liều lĩnh thử thoát khỏi loại tình huống này, bức bách thậm chí không tiếc cùng kéo theo người khống chế chết cùng, rất dễ dàng bị cắn trả.
Nếu Lý Thanh Sơn chỉ nắm trong tay tính mạng của hai người Vu Vô Phong, cũng không thể luôn luôn giám sát họ. Họ có lẽ không dám đối đầu chính diện với hắn, nhưng rất có thể sẽ bán đứng bí mật của hắn, hoặc nghĩ ra tất cả các thủ đoạn để đối phó với hắn.
Loại khống chế này chính là hao tổn tâm lực, được nhiều hơn mất.
Nhưng có Huyết Thệ Thư thì khác, chỉ cần viết rõ vấn đề cấm chế, dù là ở ngoài ngàn dặm vạn dặm, chỉ cần dám vi phạm huyết thê, lập tức sẽ bị cắn trả mà chết, bóp chết sự phản bội từ trong trứng nước.