Quần ma quật ở Dã Nhân Sơn, trong động phủ đại động chủ.

Một vệt sáng lóe lên trong bóng đêm, chiếu sáng gương mặt của Vu Vô Phong, hắn mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào bạch hồng kiếm trong tay, vết thương trên người hắn đã khỏi hoàn toàn, nhưng mày vẫn cứ nhíu chặt lại.

“Đã trải qua bao lâu rồi? Hai tháng hay là ba tháng, hay là lại càng lâu hơn!”

Dựa vào tu vi của hắn, vốn là có thể ước tính ra được rõ ràng, nhưng trận chiến này ảnh hưởng quá lớn đến hắn, toàn bộ kế hoạch mà hắn tính toán từ lâu bị quấy rầy, hắn vốn phải tiến bộ hơn, vượt qua thiên kiếp lần thứ ba, sau đó luyện hóa huyết thệ thư, thống nhất Quần ma quật, trở thành “dã nhân vương!”

Kết quả quay qua quay lại đã trở thành nô bộc của người khác, hơn nữa còn không thể dựa vào sức mạnh của bản thân để thoát khỏi hoàn cảnh này, hiện tại trong đầu vẫn còn vô cùng rối loạn.

Tuy rằng trước đó huyết thệ cũng đã coi như là cực kỳ chu đáo, nhưng có một thứ chắc chắn sẽ không viết vào bên trong thề ước, đó chính là ngăn cản các động chủ đề cao tu vi, vượt qua ba lần thiên kiếp, động chủ đời đầu tiên sẽ không tự cắt đứt con đường tu hành của mình, ngược lại đã từng lén lút ước định, sau này ai có thể vượt qua ba lần thiên kiếp thì sẽ là “dã nhân vương” đời tiếp theo, có thể thống nhất Quần ma quật, khai tông lập phái.

Nhưng mà sao Tiểu An có thể để lại loại sơ hở này được, một khi Vu Vô Phong muốn độ lần thiên kiếp thứ ba sẽ lập tức kích phát nguyền rủa của huyệt thệ. Huyết thệ thư không còn “thư kết minh” công bằng hợp lý của tám đại động chủ nữa, mà đã trở thành “khế ước nô lệ”, quay trở về với mục đích ban đầu khi nó được tạo ra.

Dù không có thứ này ước thúc thì hắn cũng không dám độ kiếp một cách qua loa nữa, lần thiên kiếp thứ ba cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần tâm tính dao động một chút cũng đã đủ để trí mạng.

Vu Vô Phong thở dài, đi ra khỏi động phủ, nhìn về phía bầu trời phía nam, yên lặng nói: “Sư phụ, ngươi có biết được tình trạng hiện tại của đệ tử không!”

Đương nhiên, nếu chưa được cho phép mà dám liên lạc với người khác cũng vi phạm vào huyết thệ, hơn nữa dù được đồng ý thì cũng không được phép tiết lộ bí mật của Lý Thanh Sơn và Tiểu An. Từng điều thề ước giống như từng sợi xích vô hình, trói chặt lấy hắn, làm hắn không dám đi nhầm một bước.

“Chỉ có thể chờ tin tức dã nhân sơn bị tấn công truyền đi ra bên ngoài, lan đến phía Nam Hải, chuyện này mới có cơ hội thay đổi!”

Vu Vô Phong nhìn về phía điện phủ ở giữa núi: “Lý Thanh Sơn, ngươi không biết ngươi đang chọc phải cái gì đâu, đó là người mà ngươi không có cách nào chiến thắng được!”

...

Lý Thanh Sơn cũng không biết đang có người nhắc đến hắn, hắn đang vô cùng tập trung nhìn phản ma kiếm ở trên đầu gối, mũi kiếm thẳng tắp hẹp dài chiếu xạ ánh sáng, ở phía lưỡi kiếm lại giống như có một đống thịt sống đang ngọ nguậy bao vây lấy một con mắt cực lớn, trông có chút buồn nôn.

Dưới sự thúc giục của Lý Thanh Sơn, tròng mắt đảo qua, đối diện với hắn.

Trong phút chú, hắn dùng hai mắt mình nhìn vào phản ma kiếm, lại từ trong con mắt kia nhìn thấy được chính mình, hai hình ảnh đan xen chồng lên nhau.

Hắn sử dụng pháp quyết Tàng Kiếm Cung, lại một lần nữa tẩy luyện phản ma kiếm, đồng thời cũng đang tẩy luyện kiếm tâm của bản thân.

Hắn không phải là kiếm tu, thứ ngưng kết trong cơ thể là ma tâm, chứ không phải là kiếm thai kiếm chủng hay thậm chí là sau khi vượt qua lần thiên kiếp thứ ba cũng sẽ không có kiếm anh như những kiếm tu khác, đây là hai con đường tu hành hoàn toàn khác nhau. Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến việc hắn lĩnh ngộ kiếm đạo, tẩy luyện kiếm tâm.

Tuy rằng làm một lúc hai ba chuyện, nhưng trên thực thế, chuyện luyện chế phản ma kiếm, tẩy luyện kiếm tâm và tu hành Trấn Ma Đồ Lục lại là một.

Ma quang trên người chợt lóe, hắn lại chuyển đổi sang hình thái ma soái, trải qua ba tháng tu hành, ngoại hình lại có chút thay đổi, đường cong vốn trơn nhẵn mềm mại lại có thể một chút góc cạnh.

Khác với những môn công pháp khác, Trấn Ma Đồ Lục là một môn công pháp có tính bao dung cực kỳ mạnh, dù là người, ma tộc hay là yêu ma thì đều có thể tu hành, cũng có thể chuyển hóa tu vi của bản thân trở thành ma lực, mà hình thái ma hóa cũng đang thay đổi liên tục.

Ban đầu là hình thái cao một trượng, mặc trọng giáp, là ý niệm ăn tươi nuốt sống lĩnh hội được trong bức tượng trấn ma, chỉ là một lớp vỏ rỗng. Sau đó chính là hình thái dáng người cao gầy, cơ thể dẻo dai chính là bị Đại Hải Vô Lương Công và thương hải châu ảnh hưởng. Mà hiện tại tác dụng của kiếm tâm cũng bắt đầu thể hiện ra bên ngoài.

Các công pháp bình thường đều cần phải tập trung cao độ, nhưng Trấn Ma Đồ Lục lại khác, nó vừa không để ý đến quá khứ của người tu hành, càng không có yêu cầu gì đối với tương lai, có cảm giác như muốn thu gom hết tất cả mọi thứ. Nếu muốn phát huy ra uy lực chân chính, ngược lại phải đi suy luận mới được.

Một luồng ma quang từ trong ma nhãn chuyển ra, bao trùm lấy toàn bộ thanh kiếm chuôi kiếm, càng lúc càng sáng và dày đặc hơn, qua một lúc lâu sau, ánh sáng mới dần dần tối xuống, con ngươi trong ma nhãn đã biến mất, lại xài hết một viên ma tâm.