Lý Thanh Sơn cũng quay về hình thái bình thường, thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy hoạt động một chút, chỉ thấy Tiểu An đã biến thành một bộ xương trắng muốt, cũng đang ngồi khoanh chân, xương tay kết thành Phật ấn, ngồi ở bên trong ngọn lửa hừng hực, dáng vẻ vô cùng trang nghiêm.
Lý Thanh Sơn giao toàn bộ thi thể mà hắn để dành mấy năm nay cho nàng, trong đó có một đống người đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, nhất là trong trận chiến tranh ở Trấn Ma Tháp, thi thể ma dân giống như núi như biển, toàn bộ đều bị nàng luyện hóa thành tam muội bạch cốt hỏa.
Chắc là vì đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, ngọn lửa lại càng thêm tinh thuần, không có chút tà khí nào. Dù bị những người tu hành khác nhìn thấy thì cũng chỉ nghĩa rằng đây là thần hỏa thánh hóa, không thể nào tưởng tượng được thức ăn của ngọn lửa này chính là máu thịt và hồn phách.
Tiểu An tiếp tục tu hành Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, rèn luyện bạch cốt, củng cố tu vi của hiện tại. Quá trình này đã kéo dài suốt mấy tháng, xương trắng lại càng thêm cứng rắn trắng bóng, bạch cốt xá lợi giống như được ngưng tụ từ ngọn lửa.
Chu Nhan Bạch Cốt Đạo cũng là công pháp do đích thân Ngưu ca truyền thụ, dù nó không bằng Thần Ma Cửu Biến, nhưng mà cũng đã hơn xa tất cả công pháp trên thế giới này. Cách đây vài năm trước, nàng gần như đã có được thực lực đánh bại tất cả những người vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, mà hiện tại nàng đã vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, ngưng kết ra bạch cốt xá lợi, lại sẽ có được thực lực như thế nào đây? Lý Thanh Sơn cũng rất mong chờ.
Nhìn một lúc, hắn lại ngồi xuống tiếp tục tu hành.
Thời gian vội vàng trôi đi, Lý Thanh Sơn bỏ từng viên ma tâm mà Đa Cát đưa cho hắn vào trong phản ma kiếm.
Bản thân phản ma kiếm đã có năng lực tự cắn nuốt ma tâm để nâng cao thực lực của nó, theo Lý Thanh Sơn luyện chế, hình thức bên ngoài cũng có chút thay đổi, nó vốn dài gần một trượng, bây giờ ngắn lại chỉ còn bảy thước, thân kiếm hẹp dài đã dày rộng hơn rất nhiều, mà đống thịt sống ở lưỡi kiếm dường như đã sắp sửa ngưng kết lại.
Mà hình thái ma hóa cũng hắn cũng thay đổi theo, càng thêm góc cạnh rõ ràng hơn, đến cả khu trung tuyến trên mặt nạ hình trứng của hắn cũng có thêm một đường nhô lên, giống như kiếm tích.
Lại dung nhập một viên ma tâm vào trong kiếm, Lý Thanh Sơn mở to mắt, Tiểu An đang ngồi canh ở cách đó không xa, chờ hắn tỉnh lại.
Lý Thanh Sơn hơi sửng sốt, xương trắng đã phủ lên máu thịt, biến thành chu nhan, vấn đề là cơ thể kia lại không mặc cái gì, chỉ có mái tóc dài uốn cong rũ xuống, khó khăn lắm mới che được thân thể.
Thấy Lý Thanh Sơn tỉnh lại, Tiểu An cười, nhào thẳng vào lòng ngực hắn.
“Tu hành xong rồi sao?”
Lý Thanh Sơn cũng cười, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, cảm giác bên trong cơ thể mềm mại này ẩn chứa sức mạnh sinh mệnh khổng lồ không có thứ gì so sánh được, nhưng đồng thời nó cũng ẩn chứa tử vong và trầm tịch vĩnh viễn, hai thứ đó dùng một phương pháp kỳ diệu nào đó mà hòa làm một, biến thành cơ thể mềm mại thơm tho, xinh đẹp mĩ miều này.
“Chu nhan bạch cốt” trong truyền thuyết là làm người ta hiểu được sắc dục chỉ là thứ mờ ảo không có tác dụng gì, dù nhan sắc có đẹp đến mức nào thì cuối cùng cũng đều sẽ biến thành một nắm xương trắng. Lý Thanh Sơn tự nhận bản thân không có được “đại trí tuệ” như thế, từ trước đến nay hắn đều là một người có dục vọng rất mạnh.
Nhưng mà đối mặt với nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, điên đảo chúng sinh này, ngoại trừ lúc đầu có hơi sững sờ ra, trong lòng lại bình tĩnh như nước, càng không cảm thấy có chút xấu hổ nào, giống như đây là chuyện đương nhiên vậy.
Cái này đương nhiên không phải là vì hắn đã lĩnh ngộ được Phật lý thâm sâu gì từ những thay đổi của chu nhan bạch cốt. Lúc trước khi lần đầu tiên hắn biến thành yêu ma, cũng không có cách nào chấp nhận được dáng vẻ xấu xí của bản thân, là nàng thật lòng thật dạ chấp nhận hắn. Sau đó hắn lại độ kiếp hóa hình, nàng cũng không vì hắn trở nên đẹp hơn mà lại càng yêu thích hắn, bởi vì tình cảm đã đạt đến cực hạn từ lâu.
Dù nhan sắc có đẹp lên hay là xấu đi thì cũng không phải là chuyện quan trọng gì. Ở trong lòng hắn, chu nhan và bạch cốt đều đẹp như nhau, không có gì khác biệt cả.
“Ừ, tiếp theo cũng phải bắt đầu luyện kiếm.”
Tiểu An nói, lấy ra thí phật kiếm, trên thực tế đây chỉ mới là kiêm phôi.
“Thanh kiếm này tốt thật đó!”
Lý Thanh Sơn nhận lấy thí phật kiếm, sau khi lĩnh ngộ của hắn về kiếm đạo tăng lên, năng lực giám định và thưởng thức kiếm cũng trở nên càng cao, khen ngợi nói: “Nếu thanh kiếm này thật sự được luyện thành công, có lấy Thập Danh Kiếm đem so với nó thì cũng giống như sắt vụn thôi!”
“Không biết đến khi nào mới sửa xong Tam Tuyệt Thư nữa.”
Tiểu An đổi một tư thế khác, lúc trước nàng còn nhỏ, đã quen ngồi vào lòng ngực hắn như một đứa con nít, hiện tại nàng đã cao lên rất nhiều, có hơi mất tự nhiên một chút.
“Đúng vậy, nếu có thể tìm hiểu được kiếm đạo bên trong đó thì thực lực của chúng ta sẽ lại càng mạnh hơn nữa, sẽ lại càng sớm có thể đi tìm lão Long Vương Mặc Hải kia báo thù hơn!”