Nói lại thì Lý Thanh Sơn cũng có rất nhiều pháp bảo, tu la tràng là một, ma long kiếm là hai, còn có huyết thệ thư và bạch hồng kiếm trong tay Vu Vô Phong đương nhiên cũng là của hắn. Mà tương lai còn có thể có được một món ma bảo từ Bất Nộ Tăng, một thanh kiếm nổi tiếng từ Tàng Kiếm Cung (hắn đã hạ quyết tâm nhất định phải rút được một thanh kiếm nổi tiếng, làm cho Tàng Kiếm Cung xót ruột chết), cùng với thanh phản ma kiếm hắn sắp sửa luyện chế.
Đếm tới đếm lui cũng có đến bảy món, ở trong giới tu hành của khắp Cửu Châu này đều có thể nói là khủng khiếp, rất hiếm khi có người tu hành nào chỉ mới đến cảnh giới độ thiên kiếp lần thứ hai mà đã có được một món pháp bảo, chỉ sợ là đến cả những đại tu sĩ đã vượt qua ba lần thiên kiếp thì cũng không có bao nhiêu người có được.
Nhưng mà thứ hắn trông chờ nhất vẫn là cuốn Tam Tuyệt Thư kia, hơn nữa không phải chỉ là vì kiếm đạo ẩn chứa bên trong đó, nó là tác phẩm mà Ngũ Tuyệt Tiên Nhân để lại, chỉ e là uy lực của nó hơn xa những pháp bảo bình thường. Hắn cố ý đưa cho Chử Đan Thanh một cái ngọc thạch, chừng nào thành công sẽ bóp nát nó thông báo cho hắn.
“Đúng vậy!”
Tiểu An nắm chặt thí phật kiếm, trong mắt cũng hiếm khi để lộ ra chút lạnh lẽo, nàng vẫn còn nhớ rõ cảm xúc muốn hủy diệt cả thế giới lúc đó, lại nói với Lý Thanh Sơn: “Nhưng mà không được mạo hiểm.”
“Cũng cần phải mạo hiểm một chút, nếu không chẳng phải là phải chờ đến khi sắp sửa phi thăng mới có thể chạy đến tìm hắn sao.”
Lý Thanh Sơn cười nhéo cái mũi cao cao của nàng, Long Vương Mặc Hải gần như là cường giả mạnh nhất thế giới này, lại mạnh hơn nữa là sẽ phi thăng rời khỏi thế giới này.
“Ta đi cùng ngươi.”
Tiểu An cắn nhẹ tay hắn.
“Được.”
Lý Thanh Sơn nhìn dấu răng trên tay, bất đắc dĩ nói.
Mà ngay lúc này, trận chiến trên Dã Nhân Sơn đã truyền ra khắp Nam Cương, gây ra chấn động cực lớn.
---
Nam Hải Quận Thành, Trừng Hải Hầu phủ.
Ánh trăng xuyên thấu qua tán lá rậm rạp, vất vả chiếu từng tia sáng màu bạch lên trên ngọn cây ở đình viện.
Trừng Hải mặc hoa phục đang chắp tay đi tới đi lui dưới ánh trăng, đôi lúc lại nhíu mày, lúc lại thả lỏng, vẻ mặt lúc thì nhẹ nhàng, lúc lại nghiêm tục.
Từ đầu đến cuối, trong miệng hắn luôn lẩm nhẩm một cái tên:
“Lý Thanh Sơn!”
Từ sau khi Lý Thanh Sơn đến nơi đây đến giờ, y luôn cảm thấy đầu óc không được tập trung. Ngay từ đầu là tức giận và thù hận, muốn tìm cơ hội chơi hắn một vố, hiện tại lại hoảng sợ không yên lòng, ước gì cả đời này đừng bao giờ gặp lại hắn.
Người này có tính cách vô cùng hung ác, có thù nhất định sẽ báo, không thể tùy ý trêu chọc. Nhưng mà Dã Nhân Sơn là nơi nào chứ, là vùng đất nguy hiểm nổi tiếng nhất Nam Cương, dựa theo tin tức thuộc hạ truyền về, cả tòa thành đều bị san bằng thành đất bằng, ngoại trừ tám đại động chủ ra, nhưng ma tu khác đều bị giết sạch sẽ, không có bất cứ tên nào có thể chạy ra được.
Mà ngọn núi chính của Dã Nhân Sơn lại được trận pháp cực mạnh bao phủ, mọi tin tức đều không được trả lời, cho nên không ai biết được kết quả của trận chiến này là gì? Rốt cuộc là Lý Thanh Sơn đã chết trong Dã Nhân Sơn, hay là...không, tuyệt đối không thể nào có khả năng đó!
Tám đại động chủ của Dã Nhân Sơn không có bất cứ ai là kẻ yếu cả, đại động chủ Vu Vô Phong lại càng là kiếm tu thiên kiếp lần thứ hai đỉnh, là đệ tử thiên tài của Kiếm Các Nam Hải khi xưa, dựa vào thanh pháp bảo bạch hồng kiếm, chém giết vô số kẻ địch mạnh mẽ, nổi tiếng gần xa, còn mạnh hơn Trừng Hải, cho dù là tu sĩ đã vượt qua thiên kiếp lần thứ ba thì cũng chưa chắc có thể đánh thắng người này.
“Đúng vậy! Chắc chắn sẽ không có khả năng này! Nếu Lý Thanh Sơn không quay về, vậy có phải là...hắn đã chết rồi không?”
Suy đoán này làm cho tâm trạng của Trừng Hải phấn chấn lên một chút.
“Hầu gia, đã lâu không gặp.”
Một giọng nói sâu lắng vang lên trong đình viện yên tĩnh, giọng nói kia cực kỳ mờ ảo, giống như là đột nhiên từ một nơi xa xôi nào đó truyền đến, lại giống như tiếng thì thầm nho nhỏ bên tai, không thể phân biệt được người nói là nam hay nữ, già hay trẻ.
Trừng Hải hơi rùng mình, linh quang kích động, trở tay cầm lấy Sơn Hà Ấn, trong lòng hoảng sợ: “Hầu phủ đã được pháp trận bao phủ hoàn toàn, sao lại có người có thể lẻn vào đây được, hơn nữa còn đến gần như thế mà mình vẫn không phát hiện ra.”
Y đột ngột quay đầu lại, chỉ thấy ánh trăng như nước, bóng tối vẫn như trước kia, không nhìn thấy bóng người nào, cũng không cảm nhận được khí tức của ai.
“Tam động chủ?”
Trừng Hải chần chừ hỏi, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào bóng đêm ở trước mặt, không dám lơ là một chút nào.
“Ngươi nhận ra được sao.”
Một bóng dáng xuất hiện từ trong bóng đêm, dần dần biến thành hình người, đó là một nam tử che mặt có dáng người cao ráo, hai lỗ tai vừa nhọn vừa dài, da thịt để lộ ở bên ngoài có màu xanh mực.
“Ở Nam Cường này, ngoại trừ tam động chủ ra, có lẽ sẽ không có ai có thể bí mật lẻn vào phủ đệ của ta như thế.”
Trừng Hải cười nói, vẻ mặt hơi thả lỏng lại, khí tức vẫn cứ ngưng tụ lại, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.