Trong tám đại động chủ của Quần ma quật, người mạnh nhất đương nhiên là đại động chủ Vu Vô Phong, nhưng mà người nguy hiểm nhất lại là tam động chủ, không có ai biết được tên họ của người này, hắn chỉ có một danh hiệu gọi là “Quỷ Ảnh Tử”, có xuất thân từ tộc Dạ Du Nhân, không biết vì sao lại phản bội tộc đàn, xông vào trong Dã Nhân Sơn, am hiểu ẩn núp ám sát, là thích khách khủng bố nhất Nam Cương.
“Hầu gia, ta chỉ muốn biết một sự kiến, người ra tay trong trận chiến ở Dã Nhân Sơn rốt cuộc có phải là thống lĩnh Bạch Ưng Lý Thanh Sơn hay không?”
Quỷ Ảnh Tử hỏi, mấy tháng trước hắn còn đang ẩn núp ở bên trong rừng rậm, chuẩn bị tiến hành ám sát, đột nhiên cảm thấy có đại nạn lâm đầu, nguy hiểm cực lớn, chỉ có trận chiến chạy thoát khỏi “Thâm Ảnh Thành” năm xưa mới có thể sánh bằng.
Huyết thủ vỗ xuống, huyệt thệ khởi động!
Tuy rằng hắn cũng vẫn luôn làm việc mà Vu Vô Phong và Thiên Phì Lang Quân đang làm, cố gắng làm phai nhạt mối liên hệ với huyết thư, nhưng tu vi lại không bằng hai người kia, thấy đại nạn sắp rơi đến trên đầu, hắn phải dựa vào năng lực thiên phú của dạ du nhân mới thoát nạn được, không bị một chưởng đánh chết.
Trải qua một đoạn thời gian dài dưỡng thương, vết thương đã lành được bảy tám thành, hắn là thích khách mà lại suýt chút nữa đã bị giết, thật sự là cực kỳ nhục nhã, hắn có thể nhịn xuống cơn nhục nhã này, nhưng lại phải biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ai đã luyện hóa huyết thệ thư, muốn dồn hắn vào đường chết.
Vết thương của hắn còn chưa lành hẳn, không dám chạy đến trên Dã Nhân Sơn, cho dù người luyện hóa huyết thệ thư là ai thì cũng không thể nào khinh thường, cho nên mới đi đến Trừng Hải hầu phủ tìm hiểu.
“Cái này...ta cũng không dám nói, hắn muốn làm cái gì cũng sẽ không nói cho ta biết, đã lâu lắm rồi ta chưa gặp hắn, nhưng mà có người từng tận mắt nhìn thấy hắn và nữ tử tên Tiểu An đi về phía Dã Nhân Sơn.”
Trừng Hải lựa lời đáp.
“Lý Thanh Sơn, Tiểu An.”
Quỷ Ảnh Tử đọc lại hai cái tên này, muốn nhớ kỹ nó vào lòng.
“Không được nói cho bất cứ kẻ nào biết ta còn sống, nếu không ta sẽ lại đến tìm ngươi lần nữa.”
Quỷ Ảnh Tử nói, bóng đêm xông lên như thủy triều, dần dần nuốt trọn lấy hắn, biến thành một đống bóng đen mờ nhạt.
Trừng Hải nhíu mày, y có thân phận và tu vi như thế này, không phải ai cũng có thể uy hiếp, nhưng mà người đối diện đúng là có tư cách này. Hơn nữa nói tóm lại thì có thể làm cho Lý Thanh Sơn có thêm một đối thủ trí mạng như thế này cũng coi như là chuyện khá tốt, mặc dù rất có khả năng hắn đã chết rồi.
Quỷ Ảnh Tử biến mất ở bên trong bóng đêm mênh mông, sáng sớm ngày hôm sau, có người phát hiện tất cả vệ sĩ bạch lang trong Ưng Lang vệ sở đều đã chết đi một cách yên bình, giống như là còn đang ngủ, đều không ý thức được bản thân đã bị giết.
...
Năm tháng thoi đưa, thời gian trong núi vội vàng trôi qua.
Cuối cùng thì trong tay Lý Thanh Sơn chỉ còn lại một viên ma tâm duy nhất.
Hình thái của phản ma kiếm đã thay đổi hoàn toàn, chỉ dài hơn bốn thước, lưỡi kiếm hẹp dài đã trở nên cực kỳ dày rộng, từ một thanh trường kiếm có hình dạng quái lạ biến thành một thanh cự kiếm, có một lớp ma quang màu đen đang di chuyển, mũi nhọn thu lại, càng lộ ra vẻ nặng nề.
Đống thịt ở lưỡi kiếm đã ngưng đọng lại hoàn toàn, ma nhã ở chính giữa xoay chuyển, cực kỳ có linh tính, nhưng mà vẫn còn thiếu một chút nữa mới trở thành ma bảo thật sự.
“Cho nó mấy chục viên ma tâm thượng đẳng của ma soái, sức mạnh cần có đã đủ rồi, chỉ còn thiếu một lần đặt cược mà thôi!”
Lý Thanh Sơn bấm kiếm quyết, chỉ vào phản ma kiếm, phản ma kiếm từ đầu gối bay lên, đảo ngược mũi kiếm lại, đột nhiên đâm thẳng vào ngực hắn.
“Nhân kiếm hợp nhất!”
Mũi kiếm đâm từng tấc từng tấc vào người Lý Thanh Sơn, chỉ còn lại có chuôi kiếm là chưa chui vào cơ thể hắn mà thôi.
“Nhân kiếm hợp nhất của mình xấu thật đó!”
Lý Thanh Sơn tự giễu nói, nắm chặt chuôi kiếm đè mạnh vào, chuôi kiếm cũng chui tọt vào trong ngực, để lại một vết thương lóe sáng.
Miếng vết thương nhanh chóng khép lại, nhưng mà bên trong cơ thể Lý Thanh Sơn lại lộ ra ma quang, nhuộm thân thể của hắn thành một màu tối tăm.
Lý Thanh Sơn tập trung tinh thần, thôi động phản ma kiếm, tiến hành bước vô cùng quan trọng kia.
Một lúc lâu sau, ánh sáng tối tăm kia rút đi, màu da trở lại bình thường, hắn cười mỉm nói:
“Thành công!”
Nhưng mà hắn còn chưa dứt nói, keng keng, đầu vai hắn đã lộ ra một đạo kiếm phong, chỉ trong nháy mắt, mấy chục đạo kiếm phong từ trong cơ thể hắn lộ ra, làm cơ thể hắn giống như một con nhím.
Lúc trước khi Lý Thanh Sơn cướp lấy thanh kiếm này từ tay của tên ma tướng trong Trấn Ma Tháp, cuối cùng tên ma tướng kia cũng biến thành như thế này, thực lực tăng lên rất nhiều, cái giá phải trả chính là bị kiếm cắn nuốt, từ chủ nhân của thanh kiếm trở thành tế phẩm của nó.
Từng đạo kiếm phong rung động, phát ra tiếng vù vù, bên trên còn có từng con mắt mở ra, chúng nó đều nhìn chằm chằm vào Lý Thanh Sơn, lộ ra vẻ độc ác và tham lam.