Sau khi thanh phản ma kiếm luôn vô cùng ngoan ngoãn như chó con của Lý Thanh Sơn cắn nuốt mấy chục cái ma tâm, trở thành ma bảo, cuối cùng cũng biến thành quái thú, muốn cắn nuốt luôn cả ma tâm của Lý Thanh Sơn.

“Chỉ là một món ma bảo nhỏ nhoi mà thôi, còn định phản phản ta, đúng là không biết tự lượng sức, thôi, đây cũng là bản năng của mày, vậy cứ để mày phản phệ đi, thu!”

Trong mắt Lý Thanh Sơn lóe lên ma quang, từng đạo kiếm phong thu ngược vào trong cơ thể.

Bên trong bóng đêm vô biên vô hạn, từng đôi mắt đang nhìn chăm chú vào ma tâm của Lý Thanh Sơn, từng luồng sức mạnh tối tăm đang bao phủ đến, muốn ăn mòn cắn nuốt nó.

Lý Thanh Sơn không chỉ không ngăn cản, mà con buông thả ý chí, để mặc cho phản ma kiếm nuốt lấy ma tâm, sức mạnh ẩn chứa bên trong ma tâm của hắn đương nhiên không thể sánh được với mấy chục viên ma tâm, bị nhanh chóng nuốt hết.

“Trấn ma!”

Lý Thanh Sơn quát khẽ, toàn lực vận chuyển Trấn Ma Đồ Lục, ma tâm đã bị nuốt chửng tỏa ra ánh sáng lấp lánh, dần dần nhuộm sức mạnh của phản ma kiếm.

Đừng nói là mấy chục viên ma tâm này, cho dù là chủ nhân của mấy chục viên ma tâm đó sống lại thì hắn vẫn có thể trấn áp, đánh chết hết toàn bộ, càng miễn bàn đến việc mấy viên ma tâm kia là do hắn dung nhập vào bên trong phản ma kiếm, đã mang theo ấn ký sức mạnh của hắn.

“Dù sao thì cũng chỉ là một thanh kiếm, tuy rằng vừa mới có được chút linh tính, nhưng mà vẫn chưa thể coi như có trí tuệ gì, chỉ biết hành động theo bản năng. Lúc trước ta đã hứa hẹn với ngươi, nếu ta không đủ mạnh, bị ngươi cắn nuốt mất, vậy thì sẽ không oán hận một câu, cho nên mới đặt cho ngươi cái tên là “phản”, hiện tai ngươi không làm phản được, vậy thì chỉ có một kết cục duy nhất.”

Trong cơ thể Lý Thanh Sơn truyền đến tiếng kiếm minh, tiếng kêu tràn ngập sợ hãi và cầu xin, nhưng mà nó lại nhanh chóng nhỏ dần đi, cuối cùng biến mất hoàn toàn, linh tính vừa mới được dựng dục ra đã bị trấn áp biến mất.

Giống như mười vạn đại quân đang làm phản, một tờ thánh chỉ đưa đến, đại quân lập tức phản chiến ngay lập tức, đánh chết thủ lĩnh của phản quân, dâng đầu người lên cho chủ nhân.

Ma khí lạnh lẽo lại ngưng kết một lần nữa, biến thành áo giáp, bày ra hình thái ma soái hoàn toàn mới.

Lý Thanh Sơn triệu hồi ra một mặt huyền giáp linh quy làm gương để soi, chỉ thấy ma giáp màu đen bao phủ láy toàn thân, đường cong sắc bén gọn gàng, làm dáng người càng thêm cường tráng, tứ chi thon gọn, toàn thân đều bộc lộ ra mũi nhọn.

Mặt giáp hình cung chỉ còn lại một nửa, ở giữa trán ngưng kết ra một kết tinh giống như hình đôi mắt. Hơn nữa không chỉ ở trán, mà bả vai, ngực, đầu gối, thậm chí là sau lưng cũng có rất nhiều kết tinh, ẩn chứa những màu sắc khác nhau, giống như là mấy chục viên ma tâm kia, đồng thời đây cũng là mấy chục con ma nhãn, có thể quan sát được bốn phương tám hướng, nhìn thấy được hết tất cả sơ hở.

“Trông cũng khá ổn đấy, nhưng mà không giống như những gì mình đã tưởng tượng lắm! Cái này coi như là kiếm chủng sao?”

Lý Thanh Sơn trầm ngâm nói, hắn vốn định dùng cách nhân kiếm hợp nhất để thôi hóa phản ma kiếm thành ma bảo, đúng là cũng thành công rồi, nhưng lại không ngờ được phản ma kiếm sẽ đột nhiên tạo phản, bị hắn bạo lực không chút tình cảm trấn áp, sau khi mất đi linh tính mới hòa làm một với hắn, bên trong ma tâm có một thanh kiếm nhỏ như ẩn như hiện trôi lơ lửng.

Tuy nằm ngoài dự đoán, nhưng hắn lại vô cùng hài lòng với kết quả này, sức mạnh của phản ma kiếm đã hoàn toàn dung nhập vào trong cơ thể hắn, thay vì dựa vào vật bên ngoài, còn không bằng làm bản thân trở nên mạnh mẽ, nếu như có thể, hắn cũng muốn dung nhập ma long kiếm vào trong cơ thể luôn. Nhưng mà ma long kiếm sẽ không có bản năng phản phệ chủ nhân thanh kiếm, sẽ không hòa làm một với chủ nhân, đúng là có hơi đáng tiếc thật.

Lý Thanh Sơn bỏ ma hóa đi, sờ trán, ở nơi đó có một dấu ấn nhỏ nhỏ giống như một con mắt. Hắn thở hắt ra thật mạnh, khổ tu gần một năm trời, tuy rằng cảnh giới vẫn không đột phát, nhưng mà về mặt sức mạnh thì lại có tiến bộ không nhỏ.

Lý Thanh Sơn lại nhìn về phía Tiểu An, tam muội bạch cốt hỏa đang yên lặng bốc cháy, giống như một đóa hoa sen lửa nâng Tiểu An lên. Bị ngọn lửa chiếu rọi, da thịt của nàng lúc ẩn lúc hiện, lúc thì là một bộ khô lâu bạch cốt, khi thì lại là người đẹp quốc sắc thiên hương.

Thí phật kiếm treo ở bên trong ngọn lửa, cũng đã bắt đầu có hình dáng sơ bộ, không còn là kiếm phôi nữa.

Lý Thanh Sơn thấy nàng còn phải tiếp tục luyện kiếm một thời gian dài nữa, cũng không quấy rầy, tung người nhảy vào bên trong tu la tràng.

Bên trong thế giới màu bao phủ bởi màu máu này, chỉ có khoảng trời do Đại Dung Thụ Vương chống đỡ mới có được màu sắc bình thường.

Lý Thanh Sơn đứng trên ngọn cây nhìn xuống, các dạ du nhân đang sinh sôi nảy nở dưới tàn cây, khung cảnh vô cùng bình an và hòa bình, nhưng mà màu máu kia lại đang liên tục xâm nhập vào bên trong, chỉ sợ loại bình an hòa bình này sẽ không thể kéo dài mãi mãi.