Hiện tại hai châu cũng đều đang tự chuẩn bị sẵn sàng, nếu Bắc Việt Vương đích thân ra tay giết bọn hắn, Thiên Long Thiền Viện nhất định sẽ trả thù trên quy mô lớn, chiến tranh sẽ bùng nổ ngay lập tức. Chỉ có điều tuy là không thể ra tay một cách công khai, nhưng cũng chưa chắc sẽ không âm thầm đánh lén.
Chuyện này cũng may mà Lý Thanh Sơn hành động khá nhanh chóng, vừa ra tay đã giết chết thống lĩnh bạch ưng, sau đó không đợi được mấy ngày đã tấn công vào trong Dã Nhân Sơn, không còn ai biết được hành tung của hắn, cũng không rõ hắn đã chết hay còn sống, dù người khác có muốn đánh lén hắn thì cũng phải xem xét xem tình huống như thế nào.
Mặc dù Đại Dung Thụ Vương không đưa ra lời kiến nghị trực tiếp nào, nhưng Lý Thanh Sơn cũng đã hiểu được đôi chút, hắn phải tiếp tục nhanh nhẹn như thế, tranh thủ trong lúc kẻ địch đang ẩn núp còn chưa kịp phản ứng, nhanh chóng gây dựng lại Dã Nhân Sơn, dùng sức mạnh của huyết thệ thư để triệu tập mười người mạnh mẽ, hình thành một thế lực cực lớn.
Như thế thì dù là ai cũng không dám khinh thường hắn, muốn ra tay cũng phải cân nhắc đến hậu quả dẫn đến, nói không chừng Nam Việt Vương sẽ áp dụng chính sách dụ dỗ đến mời chào hắn.
Lúc này Lý Thanh Sơn mới hiểu được vì sao sau khi Tiểu An xem xong các loại sách vở rồi lại lựa chọn Dã Nhân Sơn, không đến mức tính toán toàn diện, nhưng ít nhất suy nghĩ rất kỹ lưỡng, phòng ngừa cẩn thận.
Mà ngay lúc này, một đạo “Quỷ Ảnh Tử” cũng đang đi tới đi lui xung quanh Dã Nhân Sơn.
Sau khi trải qua một khoảng thời gian tu dưỡng dài đăng đẳng, cuối cùng thì vị thích khách mạnh nhất Nam Cương này cũng đã khôi phục lại toàn bộ vết thương, nhờ trải qua lần nguy hiểm sinh tử này, thực lực của hắn lại tiến bộ một chút.
Đây là lần thứ bảy hắn đến thăm dò Dã Nhân Sơn, mỗi một lần đến, hắn đều lựa chọn thời gian đêm khuya, hơn nữa còn là khi trăng sao đều bị mây đen bao phủ, đây là lúc thích hợp phát huy thực lực của hắn nhất.
Đoàn Quỷ Ảnh Tử là hắn sẽ hoàn toàn hòa vào trong bóng đêm, đi dạo xung quanh Dã Nhân Sơn, quan sát bất cứ dấu vết để lại nào, phán đoán ra thực lực của đối thủ.
Hiện tại hắn xem Dã Nhân Sơn – nơi mà hắn đã từng sinh sống rất nhiều năm – như đầm rồng hang hổ, mỗi một lần tiếp cận đều cực kỳ cẩn thận.
Đạo thích khách không phải là giận dữ rút kiếm, mà là cần phải có kiên nhẫn và tỉnh táo tuyệt đối, nếu đã là đối thủ cần phải ám sát, đương nhiên đều có thực lực hơn xa mình, nếu không thì cần gì phải phiền phúc như thế, mà đã muốn giết chết đối thủ mạnh hơn mình thì sao có thể không phải trả giá gì được chứ, dù có tốn mấy năm để bày ra một lần ám sát thì cũng là chuyện rất bình thường.
Hắn loáng thoáng có chút dự cảm, mục tiêu lần này chính là một con quái vật khổng lồ.
Tối hôm nay không trăng không sao, có mưa có gió.
“Xung quanh Dã Nhân Sơn có rất nhiều vết cào như thế này, giống như có rất nhiều yêu loại to lớn nào đó, chính là bọn nó cản lại những người muốn bỏ chạy, nhưng mà dấu vết này lại khác xa với móng vuốt của các yêu loại khác, càng miễn bàn đến đây còn là một tộc đàn cực lớn, nhìn tỉ lệ thì khá giống như bàn tay của con người, không lẽ đây là một trong những thủ đoạn của họ sao?”
Quỷ Ảnh Tử quan sát được một vài dấu vết trên vách núi, sau đó leo lên ngọn núi phía Đông của Dã Nhân Sơn, mượn vị trí này để quan sát đống phế tích bên dưới.
“Thành thị đã bị phá hoại hoàn toàn, nhìn không giống như là bị dư âm của trận chiến phá hủy, giống như là bị động đất hơn.”
Quỷ Ảnh Tử nhẹ nhàng rơi xuống, kiểm tra bên trong đống phế tích, dừng lại trên một cái hố to.
“Thiên Phì Lang Quân muốn bỏ chạy, nhưng lại bị chặn lại, sau đó đánh trực diện với Lý Thanh Sơn hoặc là Tiểu An ở nơi này, cho nên mới tạo ra cái hố to này. Thiên Phì Lăng Quân bị đánh bay, đâm vào vách đá bên kia cho nên mới để lại cái hố to kia, cái hố kia nhỏ hơn cơ thể của hắn rất nhiều, hắn chắc chắn đã bị thương rất nặng, không thể không dùng đống mỡ trên người để triệt tiêu. Loại sức mạnh này đúng là kinh khủng thật, không thể đối đầu trực diện với nó được!”
Quỷ Ảnh Tử càng quan sát lại càng sợ hãi, nhưng mà điều này cũng không thể làm dao động quyết tâm của hắn, ngẩng đầu nhìn về phía ngọn núi chính của Dã Nhân Sơn, có chút hưng phấn, con mồi càng mạnh thì lại càng xứng đáng đi ám sát.
Gió đêm thổi đến, hắn nương theo cơn mưa phùn rả rích mà lướt về phía chân núi. Mặc dù đống pháp trận trùng điệp kia đã bị Lý Thanh Sơn cướp đi, nhưng mà sao chúng có thể cản được người đã hiểu rõ nằm lòng pháp trận như hắn được, dựa vào thiên phú của dạ du nhân, hắn yên lặng xuyên thấu qua, men theo khí tức chui vào sâu trong lòng núi.
Lý Thanh Sơn đột nhiên mở mắt ra, trong tâm hải nổi lên gợn sóng, đó là linh quy cảnh báo, kẻ địch đã ở rất gần. Mà cảm giác của hắn lại không hề phát hiện ra được thứ gì, hắn lập tức ổn định tinh thần, thôi động linh quy bắt đầu bói toán, khóe môi hơi cong lên, đứng dậy đi ra ngoài.
Ngọn lửa tái nhợt trong hốc mắt Tiểu An hơi lóe lên, giống như cũng có phát hiện gì đó, Lý Thanh Sơn nhìn nàng hơi gật đầu, bảo nàng cứ tiếp tục tập trung luyện kiếm.