“Bát hoang trận trong cung điện huyết thệ có chút phiền phức, tuy là có thể bạo lực xông qua, nhưng mà chắc chắc sẽ tạo ra động tĩnh, linh giác của tám con hoang thú kia quá nhạy bén, một khi kích phát trận pháp thì rất khó có thể an toàn rút lui.”
Quỷ Ảnh Tử đang suy nghĩ, cơ thể đang mơ hồ đột nhiên ngừng lại, nghĩ thầm:
“Đúng là trời cũng đang giúp mình mà!”
Con mồi xuất hiện.
Quỷ Ảnh Tử cũng không lo lắng đối phương đã phát hiện ra hắn, hắn cực kỳ tự tin vào thủ đoạn ẩn nấp của bản thân, dù đối phương có là đại tu sĩ đã vượt qua thiên kiếp lần thứ ba thì chỉ cần hắn không ra tay cũng chưa chắc có thể phát hiện ra hắn.
Tối nay hắn cũng không có ý định ám sát thật, chỉ muốn quan sát con mồi ở khoảng cách gần thôi. Hắn tập trung tinh thần, chỉ thấy một nam tử từ trong điện phủ bước đến, bước từng bước lên bậc thang, thân hình cao lớn, bước chân vững vàng, dáng ngoài cũng không có gì lạ thường, khí tức tỏa ra ngoài cũng không quá mạnh mẽ.
Nhưng mà Quỷ Ảnh Tử lại không dám khinh thường chút nào, rất có khả năng hắn là người trực diện đánh bay Thiên Phì Lang Quân, có lẽ là hắn cũng đã bị thương trong trận chiến đó, vẫn luôn bế quan dưỡng thương, mà hắn có thể tiếp tục sống sót đã là chứng minh tốt nhất rồi.
Lý Thanh Sơn càng đến gần, Quỷ Ảnh Tử dần dần cảm nhận được một loại áp bách, đó không phải là do khí tức khí thế cao hơn, mà là một loại khả năng được rèn luyện từ vô số lần sống chết, làm cho hắn hiểu được con mồi này cực kỳ nguy hiểm.
Lý Thanh Sơn giống như chưa hề phát hiện ra được điều gì, bước từng bước đến gần Quỷ Ảnh Tử, mười bước, tám bước, năm bước.
Ngay khi chỉ còn cách nhau chừng ba bước chân, ánh mắt Lý Thanh Sơn đột nhiên trở nên yên tĩnh như nước, hắn không nói một lời, xoay người đấm một đấm về phía Quỷ Ảnh Tử, cười nói:
“Khách quý đến chơi, ta chưa kịp nghênh đón từ xa, xin nếm thử một quyền của ta trước!”
Lý Thanh Sơn đột nhiên tỏa ra lệ khí ngập trời, Quỷ Ảnh Tử giống như nhìn thấy một con hổ dữ đang gào rống, dù tâm chí của hắn rất kiên nghị thì vẫn chịu chút ảnh hưởng, chờ đến khi lấy lại tinh thần, nắm đấm đã sắp sửa đấm vào người, muốn làm cái gì cũng không kịp nữa.
Nhưng mà Quỷ Ảnh Tử cũng không sợ hãi, hắn đã hóa thân thành dạ du thần, sẽ không dễ dàng bị thương đến thế.
“Dù là pháp thuật hay là đao kiếm thì đều sẽ xuyên qua cơ thể của ta!”
Đây là suy nghĩ cuối cùng trước khi hắn hôn mê.
Dưới sự khống chế của Lý Thanh Sơn, từng vòng địa chấn ngưng tụ không tan, một đoàn bóng đen tách rời khỏi bóng tối, giống như một đống mực nước liên tục bị chấn động, hoàn toàn mất đi khống chế.
Nắm đấm của Lý Thanh Sơn lại có thể đánh nát hư không, dù ở bên trong thế giới củng cố còn chưa có được uy lực này, đống Quỷ Ảnh Tử kia đương nhiên không cứng rắn bằng hư không
Trải qua hơn một năm tu hành, trên cơ bản hắn đã vượt qua “Niết Bàn Kỳ”, thực lực mạnh hơn lúc đại chiến với Thi vương rất nhiều, dù không thể đánh nát hư không, nhưng cũng đã có thể làm hư không chấn động.
Hiện tại nếu Thiên Phì Lang Quân dám đối đầu trực diện với hắn, dù có vứt bỏ hết đống mỡ trên cơ thể thì cũng sẽ không tránh được kết cục bị đấm chết tươi.
“Lại là một dạ du nhân, tiếc là lại là một người đàn ông, được rồi, thực lực cũng không tệ lắm, không phải là đã có người thứ ba rồi sao?”
Lý Thanh Sơn mang theo Quỷ Ảnh Tử xoay người rời đi.
Tên thích khách mạnh nhất Nam Cương này đến cả một đấm cũng không chịu đựng được. Lý Thanh Sơn cũng vì thế mà đoán, thực lực của tên này cũng coi như tạm được, bị hắn đấm một phát vẫn chưa chết, vậy thì đi thề một lời thề đi!
Đợi đến khi Lý Thanh Sơn nhét Quỷ Ảnh Tử đã hôn mê đến trước mặt Tiểu An, Tiểu An nói:
“Quỷ Ảnh Tử?”
Lý Thanh Sơn ngạc nhiên: “Ngươi biết hắn à?”
“Tam động chủa của quần ma quật, không ngờ hắn vẫn còn sống, quả nhiên xếp hạng cao thì cũng phải có chút thực lực.”
“Đúng vậy, bị ta đấm một phát vẫn còn chưa chết, quyết định đến Dã Nhân Sơn thật sự là quyết định vô cùng đúng đắn.”
Quỷ Ảnh Tử hôn mê suốt ba ngày ba đêm mới tỉnh lại, hắn hấp hối, sắc mặt trắng bệch, nhớ lại cú đấm kia, trong lòng vẫn còn cảm thấy sợ hãi.
“Xem ra mình vẫn đánh giá thấp sự kinh khủng của “con mồi” rồi? Tại sao một tên thống lĩnh bạch ưng lại có được thực lực như thế chứ!”
“Đừng giả chết nữa, mau dậy đi.”
Một tiếng quát khẽ chấn động tinh thần của Quỷ Ảnh Tử, hắn không dám khinh thường, từ từ bỏ dậy, chỉ thấy Lý Thanh Sơn đang ngồi chồm hổm trước mặt hắn, vẻ mặt hung ác, quơ quo một tấm “sách da dê”, giống như chủ nợ ác độc đến đòi nợ.
Mà hai người đứng ở phía sau đương nhiên chính là cấp dưới hoặc là vệ sĩ bọn họ đang dùng vẻ mặt phức tạp nhìn hắn, có chút bi ai thương hại, lại có chút hả hê trước sự đau khổ của người khác.
“Vu Vô Phong, Thiên Phì Lang Quân!”
Quỷ Ảnh Tử nháy mắt, vô cùng giật mình.
“Lão tam, ngươi cũng đến rồi.”
Thiên Phì Lang Quân thở dài, hắn đã tu dưỡng hơn một năm, hình thể lại biến thành một núi thịt.
Vu Vô Phong lại dứt khoát nhắm mắt lại.