Chỉ trong chốc lát, Quỷ Ảnh Tử đã hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện, hắn có thể nhận lấy phản phệ của huyết thệ thư mà không chết, vậy hai người kia đương nhiên cũng có thể làm được, đồng thời hắn cũng nhìn thấy rõ cuốn “sách da dê” trong tay Lý Thanh Sơn là cái gì, thậm chí còn nhìn thấy được đại khái huyết thệ mới được viết lại bên trên đó.

“Nói cách khác, Lý Thanh Sơn giết chết bốn động chủ khác, đồng thời ép buộc Vu Vô Phong và Thiên Phì Lang Quân ký kết huyết thệ mới, kết quả lại là như thế này sao, thực lực của hắn như thế nào...Đúng vậy, hắn có được thực lực này. Thiên Phì Lang Quân có thể chịu đựng được một đấm của hắn còn chưa chết, đã coi như công pháp rất tinh diệu rồi.”

“Tiểu tử, ta thấy ngươi cũng rất có thiên phú, không nỡ giết ngươi, lại đây thề cái đi!”

Lý Thanh Sơn đè chặt bả vai của Quỷ Ảnh Tử, cười ha hả nói.

“Giết ta đi!”

Quỷ Ảnh Tử bình tĩnh nói.

“Ngươi muốn chết?”

Lý Thanh Sơn nhíu mày, không ngờ trên Dã Nhân Sơn này còn có người cứng đầu như thế, cũng có chút hứng thú.

“Không muốn, nhưng lại càng không muốn làm nô bộc, tham sống sợ chết.”

Quỷ Ảnh Tử thản nhiên nói, không hề sợ hãi trước cái chết.

Thiên Phì Lang Quân hơi đỏ mặt, nhưng mà dù hắn có đỏ mặt thì cũng không ai nhận ra được. Vu Vô Phong cũng siết chặt nắm đấm, yên lặng nói với bản thân, phải biết nhịn nhục, không được từ bỏ tia hi vọng cuối cùng.

“Ta nghe nói ngươi trốn ra khỏi thị tộc, tại sao? Vì ngươi là nam nhân, bị đám nữ nhân kia chèn ép sao?”

Lý Thanh Sơn cười hỏi.

Ánh mắt Quỷ Ảnh Tử hơi ngưng lại, dù không nói lời nào thì Lý Thanh Sơn cũng đã biết hắn đoán đúng, cũng có chút đồng tình hắn, cho nên nói: “Ta biết rất rõ chuyện của dạ du nhân, đi theo ta có phúc lợi, ta phát cho ngươi vài mỹ nữ của dạ du nhân.”

Không ngờ Quỷ Ảnh Tử không những không động lòng, ngược lại càng thêm quả quyết nói:

“Đừng có nói nhảm, giết ta đi!”

“Rất có cá tính, ta thích.”

Lý Thanh Sơn giơ ngón cái, thu huyết thệ thư lại, vung tay lên, Quỷ Ảnh Tử đã biến mất tăm.

Lý Thanh Sơn vừa vung tay lên, Quỷ Ảnh Tử đã lập tức chuẩn bị đón nhận lấy cái chết, nhưng mà khung cảnh trước mặt lại thay đổi. Hắn nhìn thấy bầu trời màu đỏ nhạt, còn có một cây lớn che trời, hắn nháy mắt vài cái, thất thanh gọi:

“Đại Dung Thụ Vương!”

Trong giới tu hành của cả Vụ Châu, chỉ sợ không có ai không biết, cũng không có ai không kính sợ bốn chữ này. Nhưng mà Đại Dung Thụ Vương chủ yếu tồn tại ở trung tây bộ của Vụ Châu, không có ở nam Cương.

Mà chuyện làm Quỷ Ảnh Tử giật mình vẫn còn, một dạ du nhân đi đến trước mặt hắn, đó là một dạ du nhân nữ tính, mũi cao môi mỏng, mặt mày cực kỳ lạnh nhạt, làm cho vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, nhưng mà cũng là một người đẹp hiếm có, bên trong đôi mắt lộ ra vẻ kỳ dị.

“Tên dạ du nhân này đã vượt qua hai lần thiên kiếp, ngưng kết ra dạ ma đan, có địa vị rất cao bên trong thị tộc, tại sao mình lại chưa bao giờ gặp qua nàng, mà dù mình chưa từng thấy nàng thì nàng cũng phải gặp qua ta mới đúng, không lẽ nàng không phải dạ du nhân dưới trướng ảnh hậu sao? Nhưng mà rõ ràng dạ du nhân của Vụ Châu đều đã bị thống nhất từ lâu rồi mà.”

Quỷ Ảnh Tử trầm tư, loáng thoáng cảm giác có gì đó không ổn.

Dạ Lưu Tinh đột nhiên tập trung tinh thần lắng nghe, đáp lại:

“Vâng”.

Lại suy nghĩ một lúc, túm lấy Quỷ Ảnh Tử, đi về phía đại thụ.

Quỷ Ảnh Tử nhìn thấy càng nhiều dạ du nhân, những dạ du nhân kia cũng ngạc nhiên nhìn về phía hắn, hắn dần dần hiểu ra:

“Đây là một bộ lạc dạ du nhân chưa từng bị ảnh hậu thống trị.”

Đi đến dưới gốc đại thụ, xuyên qua đống hang động do rễ cây tạo thành, đi đến trước một tế đàn.

Dạ Lưu Tinh lột sạch quần áo của Quỷ Ảnh Tử, đặt hắn lên trên tế đàn, khởi động tế đàn, bóng đen trào ra, Quỷ Ảnh Tử cảm giác vết thương trên cơ thể đang từ từ khôi phục lại, nhưng trong lòng lại không có chút cảm giác an bình nào, lại có một luồn chất lỏng màu xanh biếc đổ vào miệng hắn, lập tức hòa tan bên trong cơ thể, làm vết thương của hắn khôi phục nhanh chóng.

“Đây là nhánh đại dung thụ, là thánh dược dùng để chữa thương nổi tiếng nhất Vụ Châu!”

Nhưng mà giam cầm Lý Thanh Sơn để lại vẫn luôn áp chế hắn, bản thân tế đàn màu đen cũng có được loại sức mạnh này.

Dạ Lưu Tinh đánh giá thân thể của Quỷ Ảnh Tử, cuối cùng hài lòng gật đầu, Quỷ Ảnh Tử vẫn luôn thấy chết không sờn hiện tại trong mắt lại lộ ra vẻ sợ hãi, giống như đang nhớ lại gì đó.

Không bao lâu sau, Dạ Lưu Tinh lập tức triệu tập một đám nữ dạ du nhân đến bên cạnh tế đàn, nghe Dạ Lưu Tinh nói gì đó, lại nhìn Quỷ Ảnh Tử trên tế đàn, đều cảm thấy vô cùng hứng thú.

Sau đó, một nữ dạ du nhân cởi sạch quần áo bước lên, bắt đầu hôn hít vuốt ve Quỷ Ảnh Tử.

Quỷ Ảnh Tử dần dần trợn to mắt, thân thể căng chặt, nhưng mà đây không phải là vì hưng phấn, mà là sợ hãi! Thật sự là không ai có thể ngờ được rằng, một người không sợ chết lại đi sợ nữ dạ du nhân.

Quỷ Ảnh Tử hoàn toàn không có phản ứng gì, đám nữ dạ du nhân ở bên cạnh cười chế giễu, nữ dạ du nhân kia cũng cảm thấy vô cùng tức giận, tát mạnh vào mặt Quỷ Ảnh Tử, lại nhờ sự giúp đỡ của Dạ Lưu Tinh.