Dạ Lưu Tinh lại ra lệnh vài câu, một lát sau, lấy ra một cái bình sứ, đổ một viên thuốc màu lam nhét vào trong miệng Quỷ Ảnh Tử.

Giống như có một ngọn lửa rơi xuống cánh đồng hoang vu, chỉ trong chốc lát, dục hỏa đã bừng lên, dù vẫn còn giữ được lí trí, nhưng đã không còn khống chế được phản ứng của cơ thể, nữ dạ du nhân trên người hắn lập tức hứng phấn.

Một giọt nước mắt trượt xuống khóe mắt của Quỷ Ảnh Tử...

Tộc dạ du nhân là xã hội nữ tôn nam ti, vì thiên phú của nam nhân không có cách nào sánh với nữ nhân, muốn vượt qua thiên kiếp lần thứ nhất đã cực kỳ khó khăn, nam nhân có thể vượt qua thiên kiếp lần thứ hai lại càng hiếm có.

Tất cả nam dạ du nhân vượt qua thiên kiếp lần thứ hai thì thân phận địa vị sẽ lập tức có sự thay đổi nghiêng trời lệch đất, không cần phải đi chấp hành bất cứ nhiệm vụ nguy hiểm nào, có thể mãi mãi ở trong chủ thành an toàn nhất, Quỷ Ảnh Tử chính là loại người “may mắn” này.

Đương nhiên, hắn cũng không phải là không cần làm bất cứ chuyện gì, ít nhất có một việc hắn nhất định phải làm, đó chính là cùng các nữ dạ du nhân trong tộc sinh sản đời tiếp theo.

Cũng tương tự như trong dòng dõi của người tu hành nhân loại thường thường sẽ có người có thiên phú tu hành không tệ, chỉ cần cam đoan chỉ kết hôn với người tu hành thì sẽ hình thành huyết thống người tu hành, tông tộc cũng được ra đời bằng cách này.

Thị tộc dị nhân càng coi trọng huyết thống hơn cả tông tộc của nhân loại, bọn họ trời sinh đã có được thiên phú và tuổi thọ người thường không thể với tới, gần như có được cả ưu thế của nhân tộc và yêu tộc, tu hành đều là làm ít công to, đây chính là tầm quan trọng của huyết thống.

Thế là Quỷ Ảnh Tử có được một công việc có thể làm cho các nam nhân khác hâm mộ đến phát điên, mỗi ngày mỗi đêm đều có các nữ nhân khác nhau dâng đến miệng, giao hoan với hắn. Thậm chí các thế lực khắp nơi trong tộc còn đấu tranh gay gắt để tranh cướp lấy cơ hội này, cuối cùng ảnh hậu đứng ra hòa giải, quy định ra một bảng giờ giấc.

Cho nên có một đoạn thời gian dài hắn thậm chí còn không hề nhìn thấy được người nào lần thứ hai, vô số gương mặt chồng chất lên nhau, bắt đầu trở nên mờ nhạt.

Vì huyết thống càng mạnh thì tỉ lệ sinh con lại càng thấp, kết quả là cả ngày lẫn đêm, mỗi ngày mỗi đêm, vĩnh viễn không bao giờ ngừng lại.

Hắn cảm giác vào những lúc hắn tỉnh táo đều phải đối mặt với một gương mặt mơ hồ này, hơn nữa càng lúc nó lại càng kinh khủng.

Thật ra phần lớn nữ nhân kia đều rất xinh đẹp, nhưng dường như các nàng cực kỳ ghen ghét một tên nam nhân có thể vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, cho nên rất nhiều lúc, thay vì gọi là giao hoan, thì nó lại càng giống như một lần sỉ nhục trả thù.

Hắn không biết tại sao bản thân lại bị rơi vào nông nỗi này, cũng không biết bản thân đang làm cái gì, càng miễn bàn đến việc ổn định tinh thần tu hành, đương nhiên, trong tộc cũng cung cấp cho hắn rất nhiều linh đan diệu dược, làm cho tu vi của hắn sẽ không thụt lùi, nhưng cũng sẽ không có khả năng sẽ tiến bộ nữa.

Hắn muốn từ chối, nhưng hắn chỉ là một tên nam nhân ti tiện, dù là những nữ dạ du nhân có tu vi thấp hơn hắn cũng không coi hắn ra gì, ngược lại còn trách mắng hắn không biết cảm ơn, sau đó lại bạo hành sỉ nhục hắn hơn. Nếu hắn dám phản kháng thì chính là đang khiêu chiến với trật tự của toàn bộ thị tộc.

Thế là, hắn giống như một con heo bị nuôi trong chuồng, mập ra, sau đó bị cắt thịt. Cuối cùng hắn cũng chết lặng, dù là nữ nhân xinh đẹp đến mấy cũng không thể làm cho hắn có bất cứ phản ứng nào, sau đó hắn bị ép ăn thuốc kích dục, gần như phát điên.

Vào một buổi tối nào đó, hắn bỏ chạy.

Ác mộng cũng kết thúc, hắn quỳ gối giữa trời mưa to gào khóc thật to, tự do du đãng trong màn đêm, cuối cùng cũng có được tự do mà hắn từng tha thiết.

Mà giờ phút này, ác mộng lại giáng xuống lần nữa.

Lý Thanh Sơn đưa hắn cho Dạ Lưu Tinh xử lý, nói là người này không chịu thần phục hắn, chỉ muốn chết, nàng muốn làm gì hắn cũng được, muốn giết lấy nội đan cũng không sao.

Không thể không nói, mạch suy nghĩ của tộc dạ du nhân khá tương tự nhau, cảm thấy người này là một tài liệu tốt hiếm có, trước khi chết cần phải làm hắn phát huy một chút giá trị, nói không chừng có thể làm cho tộc dạ du nhân sinh ra vài tên thiên tài.

Lý Thanh Sơn cầm tu la tràng, vô cùng phấn khởi nhìn xem, cười nói: “Dạ dụ nhân kia có dáng người đẹp đấy, tên này hạnh phúc thật, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu, không ngờ còn cảm động rớt nước mắt nữa chứ, hắc, không cần cảm ơn!”

Quỷ Ảnh Tử không sợ chết, nhưng hắn lại sợ sẽ rơi vào trong cơn ác mộng này, đối với hắn mà nói, chuyện này còn tàn nhẫn hơn bất cứ loại cực hình nào, hắn phải dựa vài ý chí vô cùng mạnh mẽ, phát huy ra toàn bộ tiềm lực trong cơ thể, khép mở đôi môi nói:

“Ta đồng ý...Phát thệ!”

“Cảm động trước thành ý của ta rồi đúng không? Quả nhiên muốn đối phó với nam nhân thì phải dùng mỹ nhân kế mới được!”

Lý Thanh Sơn đưa Quỷ Ảnh Tử ra khỏi tu la tràng, để Quỷ Ảnh Tử phát huyết thệ, thuận lợi có được tên thuộc hạ thứ ba, thuận tay giải trừ giam cầm cho Quỷ Ảnh Tử, vỗ vai hắn:

“Ha ha, cảm giác lúc nãy cũng không tệ đúng không! Con người của ta rất nghĩ khí, chỉ cần ngươi làm tốt, sẽ có càng nhiều chỗ tốt hơn đang chờ ngươi, tương lai có lẽ còn có thể giải trừ được huyết thệ.”

Lý Thanh Sơn còn chưa nói hết câu, Quỷ Ảnh Tử đã nôn.