“Lời của ta đáng ghét đến thế sao? Ngươi đang cố ý khiêu khích ta đúng không? Nếu ngươi thật sự muốn chết thì hiện tại ta sẽ tiễn ngươi một đoạn đường!”
Đầu tiên Lý Thanh Sơn hơi sững sờ, ngay sau đó lại tức giận. Tu hành giả thiên kiếp thứ hai là thể chất gì, sao có thể phun ra tùy tiện được, này rõ ràng là cố ý ghét bỏ hắn, thật là đáng chết.
“Không...Không phải…”
Quỷ Ảnh Tử có nỗi khổ không nói ra được, cũng không thể nói là do bị một đám nữ Dạ Du Nhân gây nên, chắc chắn Lý Thanh Sơn sẽ không tin tưởng hắn, mà hắn cũng không muốn nhắc lại sự việc nhục nhã nhất trong đời hắn.
Thực ra, hắn tới đây là định giải trừ huyết thệ, tự tìm cái chết, dù có bị phản phệ thì cũng không tiếc. Nhưng sau khi trải qua một cơn ác mộng thì đột nhiên cảm thấy mình có thể chịu đựng được bất kỳ nỗi đau khổ nào trong nhân sinh. Nếu đã chịu đựng được đoạn thời gian gian nan nhất kia thì còn có gì đáng sợ chứ.
Lý Thanh Sơn cũng coi như cho hắn một tia hi vọng, bắt đầu len lỏi chút suy nghĩ cầu sinh.
“Quên đi, ta đại nhân không chấp tiểu nhân, ngươi hãy cố gắng dốc sức, lấy công chuộc tội đi! Đúng rồi, ngươi cũng xuất thân là Dạ Du Nhân tộc…”
Sau một phen hỏi dò thì Lý Thanh Sơn biết được Quỷ Ảnh Tử đến từ Thâm Ảnh tộc - thị tộc Dạ Du Nhân lớn nhất và cũng là duy nhất ở Vụ Châu. Thủ lĩnh của thị tộc này được gọi là “Ảnh Hậu”.
Lúc Lý Thanh Sơn nghe Đại Dung Thụ Vương phân tích thế cuộc ở Vụ Châu thì từng nghe đến cái tên này, nhưng Đại Dung Thụ Vương không muốn tiết lộ về người khác nên không thể tìm hiểu sâu hơn, chỉ biết nàng là thống lĩnh của Ảnh Cung - tổ chức thích khách lớn nhất Vụ Châu.
Về phần tại sao lại trốn ra được thì Quỷ Ảnh Tử không muốn nhiều lời, Lý Thanh Sơn cũng không hỏi thêm, chỉ cho rằng tên này không chịu được chủ nghĩa đại nữ chủ của Dạ Du Nhân:
“Nếu ngươi cũng là Dạ Du Nhân thì trước hết hãy đợi một thời gian ngắn cùng với đám thuộc hạ Dạ Du Nhân của ta, có lẽ các nàng sẽ cần đến ngươi!”
Cần á! Sắc mặt Quỷ Ảnh Tử thay đổi, dáng vẻ như sắp nôn ra. Hắn thà rằng bị sắp xếp đi ám sát kẻ địch nguy hiểm nhất, chứ cũng không muốn gặp lại bất kỳ nữ Dạ Du Nhân nào nữa. Nhưng hắn lại không thể từ chối, cuối cùng đành miễn cưỡng đồng ý.
…
Trong Tu La trận, trong một hốc cây ở chỗ cao trên đại dung thụ.
Quỷ Ảnh Tử ngồi đối diện với ba tỷ muội Dạ Lưu Tô, Dạ Lưu Ba, Dạ Lưu Tinh hỏi đáp qua lại.
Tuy đã qua mấy ngày nhưng cảm giác buồn nôn mãnh liệt ở trong lòng Quỷ Ảnh Tử vẫn chưa tiêu tan, khiến hắn gần như không muốn nhìn thẳng ba người đối diện. Hắn phải đảm nhiệm chức vụ lão sư, dạy các nàng phương pháp tu hành. Đó là nhiệm vụ mà Lý Thanh Sơn sắp xếp cho hắn, cũng không thể từ chối hoặc là qua loa.
Điều duy nhất làm hắn cảm thấy vui mừng là thái độ của ba người các nàng.
Người có tu vi cao nhất tên là Dạ Lưu Tinh, thần sắc vẫn rất lạnh lùng, trong mắt tràn đầy vẻ khinh bỉ. Hắn cũng không sợ bị khinh bỉ, dù sao cũng đã quen với điều này khi ở Thâm Ảnh tộc, chỉ cần đừng nhìn hắn bằng “loại ánh mắt kia” là được rồi.
Những thỉnh thoảng Dạ Lưu Tinh này cũng nhìn Dạ Lưu Tô ở bên cạnh bằng “loại ánh mắt kia”, khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Hóa ra là không có hứng thú với người khác phái.”
Còn Dạ Lưu Tô dù tu vi không cao nhưng dường như lại là người đứng đầu trong ba người, qua nói chuyện thì hắn biết nàng là thủ lĩnh của thị tộc này. Lúc đó hắn hỏi tên của thị tộc nàng là gì thì Dạ Lưu Tô sửng sốt mất một lát, nghĩ một chốc rồi nói rằng:
“Nguyệt Ảnh!”
Dựa vào ánh mắt đã duyệt vô số nữ nhân của mình, Quỷ Ảnh Tử phát hiện hình như Dạ Lưu Tô này chưa trải sự đời. Lẽ nào nàng cũng yêu thích người cùng giới giống như Dạ Lưu Tô, nhưng trông lại không giống!
Hài tử ở trong Dạ Du Nhân tộc quả thực như lớn lên trong thanh lâu, đến mười tám tuổi mà vẫn là xử nam thì khó mà tin nổi.
Trong ba người, Dạ Lưu Tô cũng là người chuyên tâm nhất, nàng liên tục nêu câu hỏi với Quỷ Ảnh Tử.
Vì bị Chu Hậu La Ti áp bức ở dưới lòng đất mấy ngàn năm nên rất nhiều công pháp tư liệu quan trọng đều bị thất lạc, chớ nói chi là có tiến triển gì. Quỷ Ảnh Tử đến như là trời hạn gặp mưa, không nói tương lai ra sao nhưng hiện tại mang đến sự trợ giúp lớn lao cho việc tu hành hiện tại của nàng.
Nàng cũng hết sức tò mò về Thâm Ảnh tộc, không ngờ trên đời lại có một nhánh Dạ Du Nhân thị tộc mạnh như vậy. Nàng liên tục hỏi xem Ảnh Hậu thống lĩnh tộc như thế nào, thỉnh thoảng lại cau mày trầm tư, hình như cũng không đồng tình lắm.
Mà người khiến cho Quỷ Ảnh Tử lo lắng nhất vẫn là Dạ Lưu Ba kia, nghe nói nàng là người được Lý Thanh Sơn tín nhiệm nhất, xem ra chính là một nữ Dạ Du Nhân điển hình.
Lúc ở Thâm Ảnh thành, loại nữ nhân điển hình này thường không kiêng dè gì mà làm nhục hắn nhất, khiến bây giờ lòng hắn vẫn còn sợ hãi.
“Ngươi nói...Ngươi bị một người tên là Lý Thanh Sơn ném vào...Không phải Bắc Nguyệt sao?”
Dạ Lưu Ba truy hỏi.