Cũng từ trong lời nói của các nàng mà Quỷ Ảnh Tử biết được chủ nhân của bọn họ lại là Bắc Nguyệt bị Long Vương Mặc Hải truy sát kia. Cho nên hắn cũng chỉ còn biết hình dung về kết cục hiện tại của mình bằng hai chữ “đáng đời”, ngay cả Thập Phương Yêu Vương còn không giết được người này mà hắn lại đi ám sát, không phải xui xẻo đáng đời thì là gì.
Mà điều khiến hắn giật mình hơn chính là thái độ Đại Dung Thụ Vương đối xử với Lý Thanh Sơn. Nghe Dạ Lưu Ba nói, Đại Dung Thụ Vương đối xử với Lý Thanh Sơn như là đạo hữu, tất nhiển Đại Dung Thụ Vương nổi tiếng là ôn hòa trung lập, nhưng cũng không phải con chó con mèo nào cũng đều có tư cách được hắn gọi một tiếng “đạo hữu”.
Quỷ Ảnh Tử cũng cảm thấy nghi ngờ sâu sắc về việc này:
“Nghĩ lại thì hắn cũng chỉ đào một nhánh rễ đại dung thụ mang vào trong Tu La tràng này, với tính tình của Đại Dung Thụ Vương thì chắc hẳn sẽ không làm gì vì một nhánh nho nhỏ. Nhưng nếu lan truyền tin này ra ngoài thì có trò hay để xem rồi.”
Địa vị của Đại Dung Thụ Vương ở giới tu hành đạo Vụ Châu rất cao, những tu hành giả ở các châu khác không thể nào tưởng tượng nổi. Tựa như một vị lão tổ phụ hiền lành, đám hài tử đều không quá sợ hắn, ngày thường còn bò lên lưng hắn, túm lấy râu mép của hắn.
Những nếu có người cố gắng làm hắn bị thương thì đám hài tử kia sẽ nhảy ra chiến đấu cùng. Trong số những hài tử này thì có không ít người đã vượt qua thiên kiếp thứ ba, ngay cả Lý Thanh Sơn cũng phải báo đáp ân tình của hắn một hồi.
“Này, sao ngươi không nói chuyện, đang hỏi ngươi đó?”
Dạ Lưu Ba nhịn không được mà nói.
“Ta không thể trả lời vấn đề này.”
Quỷ Ảnh Tử nói, đây là sự ràng buộc của huyết thệ, không thể cố tình để lộ bí mật của Lý Thanh Sơn được.
“Ngu xuẩn, ngươi vẫn chưa rõ sao? Đây là một thân phận khác của hắn để hành động ở nhân gian.”
Dạ Lưu Tô lạnh lùng nói.
“Là như vậy hả...Ngươi mới ngu ấy!”
Dạ Lưu Ba gầm lên, còn Dạ Lưu Tô thì cười khẩy.
“Được rồi, các ngươi đừng ầm ĩ, mời Quỷ đạo hữu tiếp tục giảng giải về loại biến hóa thứ năm của Dạ Du Thần đi!”
Điều này cũng giống như Lý Thanh Sơn đã đoán trước, nếu Vu Vô Phong và Thiên Phì Lang Quân đều biết hai thân phận của hắn thì nói cho các nàng biết cũng không sao. Hơn nữa cái này cũng khác với việc vạch trần thân phận Bắc Nguyệt dưới danh nghĩa Lý Thanh Sơn, không có nhiều kiêng kỵ như vậy.
Đúng như dự đoán, do các nàng chưa từng tiếp xúc với “Lý Thanh Sơn” nên cũng không quá kinh ngạc với một thân phận khác này. Thực sự Bắc Nguyệt đã làm quá nhiều chuyện khiến người ta giật mình, giả thành nhân loại rồi trở thành Bạch Ưng thống lĩnh cũng không tính là gì.
Nói tóm lại, sau khi trải qua một quãng thời gian ở chung, Quỷ Ảnh Tử vững tin ba nữ nhân này không có bất kỳ suy nghĩ gì về mặt nam nữ với Quỷ Ảnh Tử. Áp lực trong lòng hắn được giảm bớt không ít, hơn nữa tuyệt đối không có chút gì gọi là “thất vọng mất mát”.
Hắn đã “đè” tất cả những nữ nhân nên và không nên giao hoan trong suốt mười đời, từ hôm nay về sau sẽ đoạn tình tuyệt dục, chỉ có hai việc mới có thể làm hắn động lòng đó là ám sát và tu hành!
Lúc này, Lý Thanh Sơn chợt xuất hiện trong hốc cây, Quỷ Ảnh Tử mới coi như được nhìn thấy một dáng vẻ khác của hắn, tóc đỏ mắt đỏ, tuấn mỹ vô song.
“Chủ nhân!”
Dạ Lưu Ba lập tức nhào tới.
“Xem ra các ngươi cũng sắp vượt qua thiên kiếp thứ hai. Lưu Tô, sao rồi, không muốn lại để ta ôm ngươi sao?”
Lý Thanh Sơn cười ôm nàng vào ngực, rồi lại vươn tay về phía Dạ Lưu Tô. Dạ Lưu Tô đặt tay mình vào bàn tay hắn, bị hắn kéo nhẹ một cái đã nằm trọn trong lồng ngực kia. Nàng không kìm được mà nói:
“Cảm ơn!”
Không biết nàng đang cảm ơn vì điều gì? Cảm ơn hắn đã đưa Quỷ Ảnh Tử tới, giúp nàng tiến gần hơn với ước mơ một bước, hay là cái ôm ấm áp trong giây phút này. Hoặc là hai loại cảm xúc này đã hoàn toàn giao hòa vào nhau, không thể tách ra. Nàng khát vọng Dạ Du Nhân có thể tương thân tương ái, mà không phải oán giết lẫn nhau, cũng khát vọng được nằm trọn trong cái ôm ấm áp của hắn, mà không phải lặng lẽ quan sát và đề phòng.
Lý Thanh Sơn nói bên tai nàng:
“Còn nói như vậy nữa thì ta sẽ đánh đòn.”
Khuôn mặt tinh xảo của Dạ Lưu Tô hơi đỏ lên, cúi đầu không nói nữa, khiến cho sự lạnh lẽo trên mặt Dạ Lưu Tinh càng dày đặc. Nhưng nàng không thể làm gì, không chỉ vì hiện tại hắn đã mạnh đến mức nàng không thể nào với tới, mà còn vì nàng bàng quan đứng nhìn nên nàng rõ nhất, Dạ Lưu Tô đã đặt cược tất cả lên người hắn.
Quỷ Ảnh Tử thì lại cúi đầu nhìn vân gỗ trên bàn, không phải vì chú ý “phi lễ chớ nhìn”, mà vì hình ảnh này thực sự khơi gợi quá nhiều hồi ức không vui của hắn. Giống như một người ăn thịt ăn đến mức buồn nôn, xin thề không bao giờ chạm vào thức ăn mặn nữa, dù cho nhìn thấy người khác ăn thịt cá thì cũng cảm thấy rất không thoải mái, thậm chí còn có cảm giác đau buồn, ngươi không thể hiểu chuyện này đáng ghét cỡ nào đâu!