Lý Thanh Sơn lại hỏi Quỷ Ảnh Tử:
“Đợi các nàng cũng vượt qua thiên kiếp thứ hai thì chuẩn bị làm một vố lớn.”
Quỷ Ảnh Tử cúi đầu nói:
“Bốn người chúng ta mà hợp sức, nơi ở Nam Cương có thể ngăn cản được chúng ta chỉ đếm trên đầu ngón tay được thôi.”
“Rất tốt, đến lúc đó chúng ta phải đi một nước cờ nhanh. Được rồi, ta không quấy rầy nữa, các ngươi tiếp tục nghe giảng đi.”
Lý Thanh Sơn đang muốn ra khỏi Tu La trận thì Dạ Lưu Ba lại ôm chầm lấy hắn, không chịu tách ra với hắn.
Lý Thanh Sơn vỗ vỗ phía sau lưng nàng:
“Ngoan, đặt tu hành lên hàng đầu!”
“Lâu như vậy rồi ngươi không ở bên ta, sao ta có tâm trạng tu hành được, còn không bằng chết đi cho rồi.”
Dạ Lưu Ba ai oán nói.
“Đừng nói bậy.”
Lý Thanh Sơn đáp.
Dạ Lưu Tô lại nói:
“Quỷ đạo hữu, hôm nay dừng ở đây đi!”
Quỷ Ảnh Tử chỉ mong được nghe câu này, tuy thái độ ba tỷ muội Dạ Lưu Tô không mang đến áp lực quá lớn cho hắn, nhưng sự căm ghét đối với nữ nhân, đặc biệt là nữ Dạ Du Nhân đã là một loại cảm xúc không thể tiêu tan, mà hắn cũng không muốn xóa tan, lại nói thương thế của hắn vẫn chưa khôi phục hoàn toàn đâu.
“Ngươi về động phủ tu dưỡng đi!”
Lý Thanh Sơn vung tay lên, thả Quỷ Ảnh Tử ra khỏi Tu La tràng rồi hỏi Dạ Lưu Ba ở trong ngực:
“Muốn ta ở bên ngươi như thế nào?
“Chủ nhân biết rõ còn hỏi!”
Dạ Lưu Ba gắt giọng, không còn người ngoài ở đây nên vẻ mặt nàng gần như muốn rỉ ra nước, nhẹ nhàng liếm láp cái tai của hắn, bộ ngực đẫy đà mềm mại áp sát vào cánh tay hắn mà ma sát.
“Được rồi, thật là khiến người ta hết cách!”
Lý Thanh Sơn cũng bị khơi ra dục vọng, Dạ Lưu Tô đang muốn cáo từ thì cảnh tượng xung quanh bỗng biến ảo vặn vẹo, khi phục hồi tinh thần lại thì đã ra thế giới bên ngoài.
“A Nguyệt!”
…
Lý Thanh Sơn thấy dáng vẻ hơi kinh hoàng của Dạ Lưu Tô thì cười hỏi:
“Sao vậy, không bằng lòng ở bên ta thêm một lúc sao?”
“Bằng lòng ạ.”
Dạ Lưu Tô cúi đầu nói khẽ, nhưng hiển nhiên Lý Thanh Sơn mang theo Dạ Lưu Ba là muốn làm chuyện kia, chẳng lẽ hắn muốn cả nàng cùng...Dạ Lưu Tô chỉ cảm thấy thân thể nóng bừng lên.
Dạ Lưu Ba bỡn cợt nói:
“Tỷ tỷ đồng ý sao?”
Dạ Lưu Tô liếc mắt trừng nàng một cái.
“Các ngươi thấy nơi này thế nào?”
Lý Thanh Sơn buông các nàng ra rồi chỉ tay về phương xa, bọn họ đang đứng ở chỗ cao trên ngọn núi chính ở Dã Nhân sơn, từ nơi này có thể quan sát toàn bộ thung lũng. Ngày hôm nay vừa có một cơn mưa trút xuống, sương mù dày đặc hòa với tầng mây, gần như chôn vùi toàn bộ thung lũng, một thác nước chảy cả ngàn thước không khác nào một con bạch long như ẩn như hiện trong mây mù.
“Linh khí nồng đậm quá, cảnh sắc đẹp nữa, nơi này thực sự là chốn bồng lai mà!”
Dạ Lưu Ba ngóng nhìn cảnh sắc trong Dã Nhân sơn mà thốt lên một câu thán phục.
Dạ Lưu Tô cũng tạm quên e lệ rụt rè, nhìn chằm chú sang:
“Nơi này chính là Vụ Châu, thấm thoát đã cùng hắn vượt qua mười vạn dặm, đi một khoảng cách rất xa mà nàng chưa bao giờ nghĩ đến, cũng nhìn thấy phong cảnh mà trong sách cũng chưa có ghi chép.”
“Đợi đến lúc thời cơ chín muồi thì ta sẽ di chuyển đại thụ ra ngoài và cắm rễ trong thung lũng này. Ngươi có thể ở đây, xây dựng lại lãnh địa của Dạ Du Nhân, chỉ cần bố trí trận pháp lợi hại bao trùm thì đủ để chống lại kẻ địch thiên kiếp thứ ba, còn có…”
Lý Thanh Sơn đứng trên đỉnh núi chỉ ra đặc điểm của các nơi ở trong thung lũng, nghĩ xem nên bố trí thôn xóm Dạ Du Nhân như thế nào.
Ánh mắt Dạ Lưu Tô đi theo đầu ngón tay của hắn, cuối cùng tầm mắt dần quay trở lại khuôn mặt hắn, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Ánh mắt Dạ Lưu Ba lướt qua lại trên mặt hai người họ, trong lòng thì thở dài, đây là cách chủ nhân biểu đạt sự áy náy sao? Thực sự là một món quà lớn mà, với tính cách thích mơ mộng kia của tỷ tỷ thì chắc chắn là mê chết rồi.
Trong lòng Lý Thanh Sơn cũng khá sung sướng, đây lại một loại vui sướng khác với việc cố gắng tu hành đánh bại cường địch. Dựa vào sức mạnh của chính mình để giúp đỡ một bộ tộc, đi từng bước một, hắn tự tin mình chưa bao giờ phụ lòng nhờ vả của Dạ Lưu Tô.
“Thế nào?”
Đối mặt với nụ cười kèm theo câu hỏi dò của Lý Thanh Sơn, chỉ thấy Dạ Lưu Tô bước lên trước, nhón chân rồi hôn lên gương mặt hắn, sau đó nghiêm túc nói:
“Cảm ơn!”
“Lần này phải đánh đòn thật rồi!”
Lý Thanh Sơn tươi cười vỗ lên cái mông căng mẩy của nàng.
Trong động phủ của Mỹ Tằm Nương, mùi thơm thoang thoảng lan tỏa khắp không trung, trên vách tường là giấy dán tường thêu hoa tựa như được dệt thành từ tơ tằm, bày trí rất là lịch sự tao nhã. Đập vào mắt là chiếc kén tằm to lớn màu trắng nằm ở trung tâm động phủ, được treo lơ lửng giữa không trung bên dưới đỉnh trần, hình như đây là nơi Mỹ Tằm Nương nghỉ ngơi và tu hành.
Dạ Lưu Ba nhào vào trong kén tằm rồi nhô đầu ra:
“Các ngươi cũng vào đi, trong này thoải mái quá!”
“Ngươi mau vào đi, ta đi xung quanh ngắm nhìn!”
Dạ Lưu Tô nói với Lý Thanh Sơn, ánh mắt nhìn lung tung không dám đối diện với mắt hắn.