Lý Thanh Sơn ôm ngang nàng lên rồi nhảy vào trong kén tằm. Không gian bên trong thực sự không nhỏ, nhưng chứa ba người thì vẫn hơi hẹp, tơ tằm trắng tinh trơn trượt, lạnh lẽo mà mềm mại, loáng thoáng lộ ra ánh huỳnh quang, tựa như là một chiếc túi ngủ khổng lồ.
“Kén tằm này đúng là bảo bối.”
Lý Thanh Sơn nhìn kỹ, lời còn chưa dứt thì Dạ Lưu Ba đã nhào lên, đôi môi đầy đặn phủ lên miệng hắn, cái lưỡi thơm tho tiến quân thần tốc như một con rắn linh hoạt, nói loáng thoáng không rõ:
“Chủ nhân...yêu ta!”
“Thực sự là háo sắc, không thấy tỷ tỷ của ngươi vẫn còn ở đây sao?”
Lý Thanh Sơn xoay mình đặt nàng ở dưới thân, nhẹ nhàng vung tay áo lên, yếm đào bị lột ra, hai khối đẫy đà nảy nở bị hắn nắm trong tay, bắt đầu thưởng thức, lại còn nhẹ nhàng vân vê đỉnh nhọn.
Dạ Lưu Ba ngâm nga một tiếng, ánh mắt quyến rũ:
“Dù sao tỷ tỷ cũng không trốn thoát khỏi ma trảo của ngươi!”
Dạ Lưu Tô luôn điềm tĩnh hào phóng mà chân tay cũng luống cuống. Nàng xuất thân từ Dạ Du Nhân tộc, cũng đã thấy không ít cảnh tượng như vậy, sẽ không thẹn thùng như phàm nhân, cũng coi nó như chuyện đương nhiên và chuẩn bị tâm lý từ lâu. Chẳng qua lúc này nàng mới phát hiện mình không thể nào tự nhiên như tưởng tượng được. Bàn tay Lý Thanh Sơn đang âu yếm Dạ Lưu Ba cứ như đang đặt trên người nàng, khiến hô hấp nàng cũng không không thông thuận.
Lý Thanh Sơn cười rồi liếc nhìn Dạ Lưu Tô, sau đó hắn điều chỉnh tư thế rồi đặt nàng xuống bên cạnh Dạ Lưu Ba, hai khuôn mặt mỹ lệ như nhau nhưng lại ngước nhìn hắn với vẻ mặt khác nhau.
Toàn thân Dạ Lưu Tô căng thẳng, như là con thú nhỏ rơi vào trong tay thợ săn và chờ bị xử lý. Mà Dạ Lưu Ba thì mị nhãn như tơ, sự sùng bái và tình dục bùng cháy trong đôi mắt ấy, thân thể cũng nhẹ nhàng vặn vẹo nghênh đón những cái vuốt ve của Lý Thanh Sơn. Tiếng thở dốc trong miệng Dạ Lưu Ba rơi vào trong tai Dạ Lưu Tô lại hóa thành nhiệt độ chân thực.
Lúc này, bàn tay của Lý Thanh Sơn chạm lên khuôn mặt Dạ Lưu Tô rồi xoa nắn nhẹ nhàng.
“Chủ nhân, xin đợi ta vượt qua thiên kiếp đã được không?”
Dạ Lưu Tô khấn cầu.
“Yên tâm, lần này không ăn ngươi.”
Lý Thanh Sơn cười nói, hắn cũng hiểu rõ Dạ Lưu Ba cần phải “giải tỏa” thì mới có thể tu hành, còn Dạ Lưu Tô thì tốt nhất là duy trì “nguyên trạng”. Chỉ là nếu đã mang nàng đến đây rồi thì phải cố gắng “bắt nạt” một hồi mới được. Thế là hắn thu tay lại, chuyên tâm âu yếm Dạ Lưu Ba, tùy ý nhào nặn vuốt ve bộ ngực đẫy đà mềm mại của nàng thành hình dáng mà hắn muốn. Sau đó hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, niêm phong lại cái miệng đột nhiên rên rỉ cao vút kia.
Có lẽ là vì thời gian chia lìa mỗi lần đều quá dài, hoặc là vì tâm trạng sùng bái cuồng nhiệt kia nên từ trước đến giờ nàng đều rất dễ tập trung tinh thần. Lúc này, Dạ Lưu Ba dứt khoát quên đi Dạ Lưu Tô ở bên cạnh, ôm chặt lấy Lý Thanh Sơn không khác nào mảnh đất khô cạn hưởng thị cơn mưa lâu ngày không gặp.
Lý Thanh Sơn cũng bị cảm hóa, dục vọng bắt đầu cháy hừng hực nhưng lại né tránh cái ôm của nàng, bắt đầu thưởng thức nàng lần nữa. Dạ Lưu Ba mê man mở mắt ra, đoạn bắp đùi nở nang ở giữa quần giáp và giày bó nhẹ nhàng ma sát vào nhau.
Mà Dạ Lưu Tô ở bên cạnh lại cảm thấy có chút miệng khô lưỡi đắng, chỉ biết lặng lẽ nuốt nước bọt.
Tay phải Lý Thanh Sơn thăm dò vào bên dưới quần giáp của Dạ Lưu Ba khiến Dạ Lưu Ba bỗng mở to hai mắt, bật thốt tiếng rên rỉ cao vút. Lý Thanh Sơn nhét ngón trỏ trái và ngón giữa vào chiếc miệng đàn hương của nàng. Cái lưỡi thơm tho của nàng quấn quanh tới, không khác nào đang thưởng thức rượu ngon, bốn ngón tay đều bị vây sự nóng rượu vây quanh.
Dạ Lưu Ba duỗi hai tay ra nhưng với không tới, cảm giác thân trống vắng, không được âu yếm nên nàng đành tự mình vuốt ve. Cảnh tượng này khiến Lý Thanh Sơn cũng mím môi lại, nhìn lướt qua Dạ Lưu Tô.
Toàn thân nàng y giáp chỉnh tề, mà trong phút chốc lại cảm giác như bị xuyên thủng, cố gắng làm ra dáng vẻ thờ ơ không động lòng thế nhưng ánh mắt nhìn lung tung lại không ngừng rơi lên trên người Dạ Lưu Ba ở bên cạnh. Nàng cũng chưa bao giờ thấy muội muội lộ ra vẻ thâm tình như vậy, như bị quỷ ám lại như đánh mất chính mình, biến thành con rối mặc cho hắn đùa bỡn, nhưng mà như thế lại khiến tâm thần nàng lay động, loáng thoáng nảy sinh một loại khát vọng.
…
Trong hốc cây chỉ còn lại một mình Dạ Lưu Tinh, khiến nàng cảm thấy rất buồn phiền. Sau đó đợi một hồi lâu cũng không thấy các nàng trở về, thế là Dạ Lưu Tinh cắn răng như quyết định quyết tâm làm gì đó, chỉ thấy nàng xoay người trở lại động phủ, tiếp tục tu hành!
…
Lý Thanh Sơn bỗng thu tay về, Dạ Lưu Ba khôi phục vẻ tỉnh táo từ trong ý loạn tình mê rồi thốt lên tiếng lầm bầm bất mãn. Chợt nàng nghe thấy một tiếng kêu yêu kiều, mở to mắt ra thì chỉ thấy Dạ Lưu Tô đã bị Lý Thanh Sơn ôm vào trong ngực mà bật cười ha ha, thế rồi hắn nhào tới ôm Dạ Lưu Tô và hôn lên má nàng.
Kén tằm khổng lồ hơi lắc lư…