Sáng sớm ngày thứ hai, Lý Thanh Sơn đi từ trong ra, toàn thân trần như nhộng, thân hình cao to cường tráng, lộ rõ xương cốt, mái tóc đỏ rối tung trên vai. Chỉ thấy hắn ngáp một cái thật to, lộ ra bốn chiếc răng nanh nhòn nhọn và đầu lưỡi đỏ thắm, vẻ mặt tựa như một con mãnh thú lười biếng.
Chỉ một thoáng sau đã phấn chấn trở lại, nhanh chân đi về phía ngoài động phủ.
Dạ Lưu Tô lặng lẽ nhô đầu ra từ trong kén tằm, sợi tóc ngổn ngang, con ngươi nhìn theo bóng lưng hắn, hơi hy vọng rằng hắn có thể quay đầu lại nhưng hắn đi mà chẳng quay đầu lại lần nào, chớp mắt một cái đã biến mất không còn tăm hơi.
Dạ Lưu Tô cũng không cảm thấy thất vọng, nàng đã hiểu rõ thói quen này của hắn. Hắn luôn bước những bước lớn tiến về phía trước, thỉnh thoảng sẽ dừng lại nghỉ ngơi nhưng xưa nay đều không lưu luyến quay đầu lại.
Sau đó Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba cũng ở lại chỗ này, vì động phủ của Mỹ Tằm Nương thực sự rất thích hợp để tu hành, toàn bộ Dã Nhân sơn cũng không nồng nặc linh khí bằng ở đây, đặc biệt là ở trong kén tằm này thì càng bình tâm, không bị tạp niệm quấy nhiễu.
Lại qua hơn nửa năm, Dạ Lưu Tô vượt qua thiên kiếp thứ hai trước, mà Dạ Lưu Ba cũng theo sát phía sau, cùng độ kiếp thành công. Sau đó họ đã trải qua một quãng thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức.
Trên Dã Nhân sơn, Lý Thanh Sơn ngước nhìn trời cao rồi xoay người lại:
“Đến lúc rồi.”
Vu Vô Phong, Thiên Phì Lang Quân và Quỷ Ảnh Tử đều đứng buông thõng hai tay, còn tỷ muội Dạ Lưu Tô thì lại nghiêm nghị tuân mệnh.
Ánh trăng soi sáng bầu trời mênh mông, vương xuống cánh rừng bao la nhưng không chiếu tới được trong khe Ưng Sầu này, khe núi sâu thẳm này không khác nào một vết thương trên mặt đất.
Lý Thanh Sơn đứng trên vách đá cheo leo mà nhìn xuống dưới, gió núi lạnh lẽo như nước rít gào đập vào mặt, một tầng pháp trận cường đại bao phủ ở trên khe sâu đen kịt này.
Tuy nơi này không bằng Dã Nhân sơn nhưng cũng là chốn bồng lai hiếm thấy. Chỉ có điều là không thích hợp để thành lập tông môn, phù hợp cho tán tu tu hành hơn. Mà Vụ Châu thì không bao giờ thiếu loại tán tu tự lập môn hộ này.
Thiên Phì Lang Quân nói:
“Trận pháp ở nơi này tên là Huyền Cang Thiên Tỏa trận, cực kỳ khó bị công phá từ bên ngoài. Ưng Sầu Tư cực kỳ nổi tiếng ở Nam Cương, bị Ưng Lang vệ truy nã vào ba trăm năm trước. Khi đó hắn mới vượt qua thiên kiếp thứ nhất, nhưng dựa vào môn Thiên Độn đại pháp, vừa thi triển ra thì đã mất hẳn dấu vết trong ngàn dặm, vạn dặm không còn hình bóng, Ưng Lang vệ cũng không có cách gì để bắt hắn. Trăm năm trước hắn đã thành lập động phủ ở đây, nhờ có đại trận này bảo vệ mà càng không một ai làm gì được, chỉ có thể mời Quỷ đạo hữu và mấy vị bằng hữu Dạ Du Nhân lẻn vào trong đó.”
Giọng nói hờ hững của Quỷ Ảnh Tử truyền đến:
“Bốn người chúng ta hợp lực thì chỉ cần tốn thêm chút thời gian chuẩn bị thò giết Ưng Sâu Tử rất dễ dàng. Mặc cho tên kia có độn pháp lợi hại như nào thì cũng không để hắn thi triển ra. Nếu lập tức ra tay thì có thể chế ngự hắn và bắn hắn lập huyết thệ. Nhưng cái này thì không chắc ăn lắm.”
Thích khách đạo coi trọng một đòn trí mạng, nếu không có tư tưởng tất phải giết thì khí thế sẽ giảm nhiều, không thể dốc hết toàn lực.
Dạ Lưu Tô nói:
“Là như vậy à.”
“Các ngươi cũng không cần trù tính chuẩn bị gì, cứ việc ra tay, giết thì giết. Nam Cương này lớn như vậy, tìm mười hay tám thuộc hạ còn không dễ sao?”
Sau đó Lý Thanh Sơn nhìn về phía Vu Vô Phong và Thiên Phì Lang Quân và nói:
“Hai vi cũng cần chuẩn bị sẵn sàng, nếu hắn may mắn sống sót thì cũng không thể để hắn chạy trốn.”
Nói rồi hắn liếc mắt nhìn Vu Vô Phong thật sâu.
Vu Vô Phong cúi đầu, ghìm chuôi kiếm Bạch Hồng.
Quỷ Ảnh Tử không nói thêm gì nữa, khí tức đột nhiên biến mất rồi hòa vào màn đêm, sau đó bay xuống khe Ưng Sầu, khiến ba người Lý Thanh Sơn cũng âm thầm khâm phục và theo sát phía sau.
Chỉ chốc lát sau, Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ:
“Quả nhiên vẫn có chút thủ đoạn.”
Lời còn chưa dứt thì một đạo độn quang đã phóng lên trời từ khe Ưng Sầu. Lý Thanh Sơn cũng không ra tay, mà một đạo Bạch Hồng ở bên cạnh đã bay lên, trực tiếp phóng về phía chân trời, chặn đứng độn quang. Một lão già mặc áo bào đen với sắc mặt trắng bệch hiện thân, vóc người thấp bé như khỉ, khiếp sợ hỏi:
“Bạch Hồng kiếm! Vu Vô Phong! Ta với Dã Nhân sơn các ngươi không thù không oán, vì sao lại đến đánh lén ta!”
Vu Vô Phong không nói một lời, tay bấm kiếm quyết, chỉ thấy Bạch Hồng kiếm hóa thành một đạo bạch quang bay quanh, nhốt Ưng Sầu Tử ở bên trong.
“Cái kia là? Bạch Ưng thống lĩnh!”
Ưng Sầu Tử thoáng nhìn phía trước Vu Vô Phong, chỉ thấy nam tử mặc bộ đồ trắng trên người đang đứng khoanh tay với nụ cười trên môi. Dưới ánh trăng chiếu rọi, bộ bạch y tựa như một con ưng bạc giương cánh. Mà Thiên Phì Lang Quân nổi tiếng hung ác cũng đứng phía sau hắn, lại còn hạ thấp cái đầu to, cật lực duy trì điệu bộ khiêm tốn.
Ưng Sầu Tử ép mình phải tỉnh táo lại, tuy ánh kiếm của Bạch Hồng kiếm dày đặc nhưng cũng không giữ nổi hắn. Hắn đang định thi triển Thiên Độn đại pháp để thoát thân thì vãi cỗ sát khí lơ lửng không cố định đã giữ hắn ở nguyên tại chỗ, không dám nhúc nhích.