Trong chốc lát trước, nếu không phải có nhiều năm sinh tử mài giũa ra cảm ứng nhạy bén thì suýt chút nữa hắn đã không thi triển được độn pháp. Mà ngoài Quỷ Ảnh Tử thì rõ ràng ba người khác đều là thích khách hàng đầu của Ảnh Cung, khiến hắn khiếp sợ đến mức linh hồn cũng muốn bay ra ngoài trời xa.

Tuy hắn may mắn trốn được nhưng cũng bị thương nặng, ngay cả động phủ mà hắn cũng vứt bỏ không cần, thế mà lại bị đại động chủ của Dã Nhân sơn dùng Bạch Hồng kiếm uy danh hiển hách của hắn để chặn mình lại.

Chỉ một thoáng mà bốn phương tám hướng phủ đầy sát cơ, nhưng đều giương cung chứ không bắn.

Ưng Sầu Tử đang suy nghĩ đối sách thì Trấn Ma tháp từ trên trời giáng xuống.

“Trấn Ma!”

Tứ đại thích khách Dạ Du Nhân vốn vô tình mà lại còn hợp lực ám sát, đại động chủ Dã Nhân sơn dùng bảo kiếm Bạch Hồng vây khốn địch, sau cùng lại có Lý Thanh Sơn ra tay trấn áp. Dù cho Ưng Sầu Tử có độn pháp thuật mạnh hơn thì cũng chỉ còn nước bó tay chịu trói.

Trong Trấn Ma tháp, Ưng Sầu Tử hóa thành một đạo độn quang, xô phía đông va phía tây, nhưng hiển nhiên là phí công vô ích rồi.

Tuy trong thực chiến thì Trấn Ma tháp có chút vô dụng, nhưng chỉ cần kẻ địch bị nó trấn áp lại thì chắc chắn khó thoát thân.

Đúng vào lúc này, một bóng người xuyên qua thân tháp, chỉ thấy Lý Thanh Sơn hiện thân và nói rằng:

“Đừng phí công vô ích nữa, chúng ta nói vài lời có ích đi!”

“Ngươi chính là Lý Thanh Sơn? Các hạ thật sự là bạo tay đấy!”

Ưng Sầu Tử cố gắng giữ một khoảng cách hết mức có thể với Lý Thanh Sơn, trong con ngươi tràn ngập cảnh giác. Đến cùng người này có thủ đoạn gì mà có thể sai khiến được tam đại động chủ của Dã Nhân sơn vậy, còn có ba thích khách hàng đầu của Ảnh Cung nữa.

Lý Thanh Sơn lấy Huyết Thệ thư ra, cười nói:

“Nào, đạo hữu, hãy thề đi!”

“Huyết thệ thư! Không ngờ ngươi lại luyện hóa Huyết Thệ thư!”

Ưng Sầu Tử hoàn toàn biến sắc, cuối cùng cũng rõ vì sao tam đại động chủ Dã Nhân sơn đều bị hắn điều khiển rồi.

“Ta cho ngươi mươi giây suy xét!”

Lý Thanh Sơn nói.

Sau mười giây thì Trấn Ma tháp hóa thánh ma khí rồi tiêu tan, Lý Thanh Sơn cất Huyết Thệ thư đi, vỗ vỗ lên vai Ưng Sầu Tử rồi tán dương:
“Quả nhiên Ưng đạo hữu là người hiểu chuyện!”

Ưng Sầu Tử cúi đầu ủ rũ, gượng cười nói:

“Vâng, là…”

“Đi tôi, tới trạm tiếp theo!”

Lý Thanh Sơn vung tay lên, trông thực hăng hái.

Bảy ngày sau, Trừng Hải Hầu phủ.

Trừng Hải Hầu đang nhắm mắt suy tư thì quản gia đến bẩm báo:

“Hầu gia, tên Lý Thanh Sơn kia ở ngoài cửa cầu kiến!”

“Hắn còn sống ư!”

Trừng Hải Hầu mở bừng mắt ra, vốn đang đi ra ngoài cửa nghênh đón, chỉ thấy Lý Thanh Sơn quay lưng về phía hắn, đứng đối diện một đám người và phát biểu:

“Từ nay về sau, các ngươi phải hối cải để làm người mới, làm người lần nữa, tương lai chắc chắn đạt được thành tựu…”

Trừng Hải Hầu đếm thì thấy tổng cộng có tám người, mỗi người đều cao thấp mập gầy khác nhau, ai nấy cũng khoác đấu bồng màu đen, mũ trùm che khuất khuôn mặt. Tuy họ đều khom người cúi đầu không khác nào người hầu nhưng khí tức loáng thoáng tản ra lại khiến Trừng Hải Hầu hoảng sợ:

“Thân hình mấy người này trông rất quen mắt, tên béo kia là? Thiên Phì Lang Quân! Còn có người lùn kia…”

Trừng Hải Hầu không kịp phân biệt từng người thì Lý Thanh Sơn đã xoay người lại, hỏi:

“Hầu gia, ngươi muốn chết hay là muốn sống?”

Rào!

Một trận gió mạnh thổi qua rừng cây, cuốn qua từng đợt tựa như sóng biển. Trừng Hải Hầu nghi ngờ có phải tai mình nghe lầm hay không, hỏi theo bản năng:

“Ngươi nói cái gì?”

“Không được giả vờ không nghe rõ!”

Lý Thanh Sơn nở nụ cười, tám người mặc đấu bồng màu đen ở phía sau cũng thốt ra từng tràng cười khẩy, mà đôi mắt bên dưới mũ trùm lại lộ ra tia sáng rực rỡ như cười trên sự đau khổ của người khác. Nếu bản thân đã không may thì nhìn người khác cũng không may như thế chính là chuyện vui ít ỏi trong đời.

Một luồng khí lạnh bùng lên từ đáy lòng Trừng Hải Hầu, khiến hắn không khỏi lùi về sau một bước, muốn lùi về trong cửa lớn. Bỗng ba bóng đen hiện ra ở phía sau hắn, sát cơ lạnh lẽo như hàn băng. Sau khi trải qua chiến đấu không ngừng và sự truyền thụ của Quỷ Ảnh Tử thì tam tỷ muội Dạ Lưu Tô ngày càng phối hợp ăn ý.

Tuy người khác không nhìn thấy nhưng Trừng Hải Hầu cảm nhận được, trong lòng không khỏi rùng mình:

“Thích khách Ảnh Cung!”

Chỉ có thích khách hàng đầu của Ảnh Cung mới có thể im hơi lặng tiếng ẩn núp ở bên cạnh hắn, làm hắn bỗng không dám lộn xộn.

Chỉ nghe hắn quát lên:

“Lý Thanh Sơn, ngươi muốn làm cái gì? Ta là Trừng Hải Hầu, quận chủ Nam Hải quận được Hoàng đế khâm phụng đó!”

“Được rồi, đừng kéo nữa, ta tìm ngươi mà!”

Lý Thanh Sơn nói, tiếng cười ở phía sau ngày càng suồng sã, tràn ngập ác ý.

Trong lòng Lý Thanh Sơn thỏa mãn, ưu điểm lớn của những ma tu Nam Cương này là rất thức thời. Hắn liên tục thảo phạt bảy ngày, chỉ cần sống sót khỏi cuộc hợp lực ám sát của đám người Quỷ Ảnh Tử thì không có một tên nào thà chết chứ không chịu khuất phục.

Hơn nữa một khi lập huyết thệ thì sẽ điều chỉnh tâm trạng rất nhanh, biểu hiện cũng rất ngoan ngoãn. Có kẻ còn không biết xấu hổ mà nói muốn bái Lý Thanh Sơn làm nghĩa phụ, nói mình tu hành mấy trăm năm chính là chờ ngày này, khiến Lý Thanh Sơn sững sờ không nhẹ. Nếu là nữ thì cũng thôi, còn có thể miễn cưỡng làm nghĩa phụ, nhưng rõ ràng đó là một lão già, thực sự là không biết xấu hổ.