Đây chính là nếp sống ở Nam Cương, không có bất kỳ lễ nghĩa liêm sỉ gì, chỉ có cường giả được tôn sùng, chỉ cần nắm đấm của ngươi cứng thì không một ai mang đầu của mình ra liều.
Trong Hầu phủ truyền đến một trận ồn ào, còn có rất nhiều tu hành giả tuôn ra, trong đó có vệ sĩ của Hầu phủ, có trưởng lão khách khanh, đủ lên tới mấy trăm người. Họ cũng lấy ra đủ loại pháp khí, thôi thúc cổ trùng vô cùng kỳ quặc bao quanh vây nhốt đám người Lý Thanh Sơn.
Chẳng qua không ai thèm quan tâm khung cảnh này. Đừng nói Lý Thanh Sơn không để ý, ngay cả tám cái “đấu bồng đen” kia cũng không thèm nhìn, bởi vì trong mấy trăm người này không có một ai vượt qua thiên kiếp thứ hai.
“Lý thống lĩnh, ngươi dám vô lễ với Hầu gia bọn ta? Ngươi có biết trong khoảng thời gian ngươi không ở đây, tất cả Bạch Lang vệ đều bị giết, ngươi chờ bị Ưng Lang vệ vấn tội đi! Nếu biết điều thì Hầu gia nhà ta còn nói tốt vài câu giúp ngươi.”
Chu quản gia của Hầu phủ nói, hắn thấy phe mình người đông thế mạnh, lợi chiếm lợi thế địa hình nên nghĩ rằng Lý Thanh Sơn cũng không dám manh động, thế là mới nhảy ra bày tỏ lòng trung thành. Với tu vi hắn thì chưa thể phán đoán chuẩn tu vi của tám “đấu bồng đen” ở phía sau Lý Thanh Sơn, còn ba bóng đen ở phía sau Trừng Hải Hầu thì hắn lại càng không biết gì.
“Hả? Là ai làm?”
“Là ta!”
Một tiếng trả lời truyền ra từ hư không, Trừng Hải Hầu bỗng cảm thấy phấn chấn vì đó là giọng nói của Quỷ Ảnh Tử.
Chỉ cần Quỷ Ảnh Tử ra tay ám sát, dù không thành công thì cũng khiến Lý Thanh Sơn mất tập trung, hắn có thể nhân cơ hội này mà lùi về trong Hầu phủ. Mật thất ở trong phủ của hắn có một đường lui đặc biệt, có một trận pháp có thể truyền tống hắn đi xa cách đây ngàn dặm. Cái này không giống với độn quang, không thể nào lần theo được.
Tuy thích khách Ảnh Cung rất tuyệt vời nhưng nếu đã lộ dấu vết hành động thì cũng không có gì đáng sợ. Nếu bàn về thực lực thì chắc chắn ba người này không thể nào đánh đồng với Quỷ Ảnh Tử này - thích khách đệ nhất Nam Cương.”
Quả nhiên Quỷ Ảnh Tử đã ra tay!
Nhưng mà nỗi vui sướng trong lòng Trừng Hải Hầu lập tức biến thành nỗi sợ hãi.
Chu quản gia của Hầu phủ trợn mắt nhìn Lý Thanh Sơn ở đối diện, trên mi tâm xuất hiện một vết máu, chỉ thấm ra một giọt máu mà hắn như cảm nhận được, lập tức đưa tay sờ soạng theo bản năng, sau đó cũng ngã xuống với điệu bộ này.
“Tam động chủ!”
Trừng Hải Hầu kinh hãi đến biến sắc, trái tim trùng xuống.
“Ta đã nhìn ra đám người kia cấu kết với ma đạo từ lâu, chết rồi cũng sạch sẽ, vừa hay có thể tới Vụ Đô thành xin lĩnh thưởng!”
Lý Thanh Sơn dửng dưng như không nói.
“Hầu gia, ngươi đừng u mê không tỉnh, ôm may mắn trong lòng nữa, ngay cả ta và lão Vu đều cống hiến cho Lý thống lĩnh rỗi, đương nhiên Ảnh lão tam sẽ không ngoại lệ. Ngươi không mau bảo mấy trăm tên rác rưởi này cút đi, chọc ta phát cáu thì tất cả đều sẽ bị ta nuốt vào bụng.”
Thiên Phì Lang Quân cười vỗ vỗ cái bụng, thịt mỡ toàn thân run rẩy một trận.
“Thiên Phì Lang Quân, quả nhiên là ngươi!”
“Ngoài trừ lão tử thì còn ai lại phúc hậu như thế!”
Thiên Phì Lang Quân cười, chìa bàn tay lớn như quạt hương bồ ra rồi vồ một cái, một hộ về của Hầu Phủ cách đó mấy chục trượng sợ hãi bay tới. Thiên Phì Lang Quân há miệng lớn đến mức khó mà tin nổi, nhưng một phát đã nuốt tên hộ vệ kia xuống bụng, loáng thoáng chỉ thấy một bóng người giãy dụa dưới bụng mấy lần rồi biến mất không còn tăm hơi.
“A, là Thiên Phì Lang Quân, nhị động chủ của Dã Nhân sơn!”
“Còn có tam động chủ Quỷ Ảnh Tử!”
Mọi người kêu lên sợ hãi rồi tản ra một vòng lớn, trong số mấy vị động chủ Dã Nhân sơn này, có ai mà không phải hung danh hiển hách đâu.
Nhưng ánh mắt Trừng Hải Hầu lại tập trung ở trên người tên “đấu bồng đen” ở bên phải phía sau Lý Thanh Sơn, tóc bạc rủ xuống từ mũ trùm, phía sau đeo một thanh trường kiếm, khiến Trừng Hải Hầu lộ ra vẻ khó mà tin nổi. Người ngoài thì cũng thôi, nhưng tên này là kiếm tu có pháp bảo ở trong tay, kiêu căng tự mãn cỡ nào mà sao lại thần phục Lý Thanh Sơn.
Trừng Hải Hầu mang theo hi vọng cuối cùng mà hô lên:
“Vu động chủ!”
“Trừng Hải Hầu, không được lãng phí thời gian!”
Tay Vu Vô Phong cầm Bạch Hồng kiếm, lạnh lùng nói.
“Đúng đấy, muốn chết hay là muốn sống? Ta vẫn hi vọng ngươi có thể sống sót, mặc dù nói việc tìm ra tu sĩ thiên kiếp thứ hai ở Nam Cương rộng lớn vẫn rất dễ dàng, nhưng cao thủ có ích chân chính thì không nhiều. Chỉ là nếu ngươi thật sự muốn chết thì ta sẽ tác thành cho ngươi!”
Lý Thanh Sơn nói.
Trừng Hải Hầu tuyệt vọng, Lý Thanh Sơn đã là đối thủ cực kỳ khủng bố rồi, mà còn có ba thích khách hàng đầu của Ảnh Cung, tam động chủ của Dã Nhân sơn. Hắn cũng nhận ra sáu người còn lại, không có ai không phải ma tu tiếng tăm lừng lẫy ở Nam Cương, mà hiện tại đều đứng phía sau Lý Thanh Sơn và nghe sai bảo. Phóng tầm mắt khắp Nam Cương, không một ai dám coi thường một nguồn sức mạnh như vậy.
Giọng nói hắn hơi run rẩy:
“Ta là Hầu đó, ngươi dám giết ta?”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ:
“Giết hắn!”