Lời còn chưa dứt thì ba bóng đen phía sau Trừng Hải Hầu đã biến mất, Quỷ Ảnh Tử đột nhiên ập đến, sát cơ khóa chặt! Bạch Hồng kiếm leng keng ra khỏi vỏ, Thiên Phì Lang Quân vồ nhẹ một chưởng, còn sau đấu bồng đen kia cũng đồng loạt ra tay, tạo thành tình thế tuyệt sát tựa như trời long đất lở.
Trừng Hải Hầu không tránh được, trốn cũng không được, chặn cũng không xong, chỉ có thể dốc hết toàn bộ sức lực mà hét lớn một tiếng:
“Muốn sống!”
Lý Thanh Sơn khoát tay, tất cả thế tiến công lập tức dừng lại, tựa như biển gầm sắp ập xuống lại bị đóng băng trong chớp mắt.
“Muốn sống là tốt rồi, lại đây lập lời thề đi!”
…
Nếu nói vì kết quả trận chiến trên Dã Nhân sơn không rõ mà chỉ gây ra náo động trong Nam Cương thì lần hiện thân ở Nam Hải quận thành này của Lý Thanh Sơn đã đưa ra câu trả lời cho mọi sự nghi ngờ, không chỉ công bố kết quả trận chiến Dã Nhân sơn mà là sự biến hóa trong lề lối ở Nam Cương.
Sau khi Lý Thanh Sơn có được lời thề của Trừng Hải Hầu thì bố trí một buổi tiệc ở trong Hầu phủ, chiêu đãi mười vị động chủ.
Mười đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy ở Nam Cương cùng chúc rượu Lý Thanh Sơn, chính thức thành tâm cống hiến sức lực. Tu sĩ muốn nhận Lý Thanh Sơn làm nghĩa phụ gọi Lý Thanh Sơn là “Vương Thượng”, không gọi đại nhân hay thống lĩnh nữa.
Lý Thanh Sơn không rõ, hỏi nguyên do thì tu sĩ kia nói:
“Ai ở Nam Cương mà không biết, người thống nhất Dã Nhân sơn tức là Dã Nhân Vương”.
Lý Thanh Sơn cười ha hả, vui vẻ nhận cái danh xưng này.
Trong lòng Trừng Hải Hầu thầm mắng vô liêm sỉ, ngoài mặt vẫn là tươi cười không ngớt, cũng hô to “Ngô Vương”.
Yến hội qua đi, Lý Thanh Sơn hạ lệnh lập tức xuất phát, tiếp tục chinh phạt, gần như một lướt bắt hết tu sĩ thiên kiếp thứ hai ở Nam Cương, ngoại trừ Vạn Độc giáo. Thực hiện câu “thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết” mà hắn nói lúc mới vào Nam Hải quận vô cùng nhuần nhuyễn!
Dã Nhân sơn gần như vùng dậy trong một đêm, trở thành thế lực lớn chỉ đứng sau Vạn Độc giáo. Nếu không phải Lý Thanh Sơn vẫn chưa vượt qua thiên kiếp thứ ba thì đủ để gây dựng nên một đại tông môn rồi.
Vụ Châu náo động!
Lúc Lý Thanh Sơn vâng mệnh đi tới Vụ Châu và đảm nhận chức vị Bạch Lang thống lĩnh thì đã hấp dẫn vô số ánh mắt, hiển nhiên đây là vinh quang chói mắt của hai đại thiên tài. Cũng là những tu hành giả muốn thông qua chuyện này để suy đoán thế cuộc biến hóa của Vụ Châu và Thanh Châu.
Có người đoán đay là mưu tính của vương triều Đại Hạ, cố ý phái bọn họ đi Vụ Châu, tương đương với hai con tin để hòa hoãn thế cuộc hai châu. Nhưng càng nhiều người cho rằng vương triều Đại Hạ vốn không hề có ý hòa giải hai châu như trong quá khứ, trái lại có ý định để các châu đấu đá lẫn nhau, duy trì sự cường đại tuyệt đối của trung ương Long Châu.
Mà Lý Thanh Sơn và Tiểu An chỉ là quân cờ để hai châu nhanh chóng khai chiến, vật hy sinh đáng thương, không ít người ác ý phỏng đoán ở trong lòng:
“Lúc Thiên Long thiền viện mất đi hai đệ tử thiên tài này thì sẽ có phản ứng gì?”
Lý Thanh Sơn vừa đến Nam Hải thì đã giết Bạch Ưng thống lĩnh, thuận lợi thượng vị, thể hiện ra thủ đoạn tàn nhẫn tuyệt đối không giống thân phận đệ tử nơi cửa Phật. Nhưng phóng tầm mắt khắp Vụ Châu thì cũng chỉ là một việc nhỏ, từ sau hai năm kia thì cái tên Lý Thanh Sơn dần mờ nhạt trong tầm nhìn của mọi người, chỉ là tình cờ đề cập đến, suy đoán kết quả của trận chiến đó mà thôi.
Mãi đến tận khi Lý Thanh Sơn dùng Huyết Thệ thư thống nhất thập đại động chủ, chinh phạt toàn bộ Nam Cương thì cái tên này mới bỗng vang dội. Chẳng qua tên tiền đó không còn là chức vị Bạch Ưng thống lĩnh, cũng không phải thân phận “đệ tử của Bất Nộ tăng”, mà là “Dã Nhân Vương”.
Vương vốn là cách gọi chỉ có người vượt qua thiên kiếp thứ ba mới có tư cách dùng. Sở Vương, Việt Vương, Tăng Vương, Yêu Vương, Đại tướng quân vương...có ai mà không phải là cường giả cái thế, được chọn ra từ hàng tỉ người, là giai cấp thống trị tuyệt đối trong thiên hạ Cửu Châu này.
Với tu vi của Lý Thanh Sơn thì vốn không có tư cách xưng vương, nhưng đại động chủ đời thứ nhất của Dã Nhân sơn đã từng nói, nếu ai có thể vượt qua thiên kiếp thứ ba thì có thể luyện hóa Huyết Thệ thư, thống nhất Dã Nhân sơn, các động chủ khác cũng phải phụng làm Dã Nhân Vương. Lời này cũng được bảy vị động chủ khác đồng ý.
Trong tiềm thức của tất cả mọi người, đây là chuyện mà chỉ có đại tu sĩ thiên kiếp thứ ba mới làm được, cho nên cái chữ “vương” này cũng là chuyện đương nhiên.
Thế nhưng có ai ngờ rằng, lại có người làm được chuyện đó khi tu vi mới đạt thiên kiếp thứ hai.
---
Bầu trời nặng nề, mây nặng dày dưới áp suất thấp, giống như treo lên biển cây, tối như mực.
Một đạo quang mang xẹt qua chân trời, một nam tử dáng người thấp bé ngự kiếm mà đi. Tuy rằng dáng người hắn không cao, nhưng đường sinh ra rộng miệng, lộ ra vẻ khí tức dũng mãnh, trường kiếm dưới chân, rõ ràng là một kiện pháp bảo.
Kiếm quang rơi xuống đất, nam tử thu kiếm về vỏ, giương mắt nhìn, núi Dã Nhân cao vút tầng mây, nhưng mà muốn nhìn sâu hơn, lại chỉ thấy sương mù trùng trùng điệp điệp bốc lên, phong tỏa toàn bộ núi Dã Nhân, thần niệm cũng không thể xuyên thấu.