“Hả? Vâng!”

Thiên Lương Mộc dâng rượu lên, trong lòng cảm thấy rất khó hiểu, sao hết người này đến người khác đều muốn hỏi một vò rượu nhỉ. Đúng, tất nhiên vò rượu này rất quý giá, nhưng đó chỉ là đối với cấp bậc như hắn mà thôi, bất kể là Vạn Độc lão tổ hay là Bắc Việt vương thì cũng đều không thèm.

Mà trên thực tế, từ sau khi Bắc Việt vương được phong làm châu mục thì thực sự rất ít khi nhận được lễ vật bình thường như vậy. Hắn ngắm nghía vò rượu với vẻ mặt nghiền ngẫm:

“Đạo hữu cảm thấy thế nào?”

Đại Dung Thụ Vương ở trong chậu họa thốt lên giọng nói già nua:

“Ta cũng biết người này, ngày thường cũng xưng với nhau và đạo hữu.”

Thiên Lương Mộc trợn mắt ngoác mồm, xưng đạo hữu với Đại Dung Thụ Vương?

Nữ tử cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, tuy tính tình Đại Dung Thụ Vương ôn hòa nhưng thân phận tu vi vẫn còn đó. Người khác không biết trời cao đất dày mà gọi hắn là đạo hữu thì tất nhiên hắn cũng không tức giận, nhưng thực sự được hắn đồng ý trở thành đạo hữu thì thiên hạ có mấy người?

“Chẳng trách dám đến Vụ Châu của ta, hóa ra là hóng mát dưới đại thụ thật sướng!

Bắc Việt vương nói, trước giờ Đại Dung Thụ Vương luôn giữ thái độ trung lập, xưa nay không bày mưu tính kế, mà chỉ phân tích cục diện, để chính ngươi đưa ra lựa chọn, tình huống trực tiếp thể hiện xu thế của mình thực sự là hiếm thấy.

“Kết một mối thiện duyên mà thôi, còn chưa thể nói là che chở. Nghĩ cho kỹ rồi hạ quân cờ đi!”

Đương nhiên Đại Dung Thụ Vương sẽ không tiết lộ bí mật của Lý Thanh Sơn với Bắc Việt vương, ngược lại cũng không nói việc ở đây cho Lý Thanh Sơn biết. Đây là nguyên tắc của hắn, vì trong vài tình huống sẽ không tiện cho việc phân tích.

Thế nhưng ý trong lời của hắn rất rõ ràng, cũng không phải ta muốn bảo vệ hắn, mà là cảm thấy ngươi ra tay với hắn thì hại nhiều hơn. Còn việc phải bước thế nào thì vẫn cần chính người quyết.

Bắc Việt vương trầm ngâm một lát rồi bỗng đập bỏ lớp bùn bên ngoài, uống một hơi cạn sạch vò rượu.

Cheng!

Quân cờ màu trắng được đặt xuống bàn cờ, từ bỏ cơ hội tiêu diệt quân đen mà mở rộng phạm vi, tạo ra thế lớn.

Trong nháy mắt, Thiên Lương Mộc bỗng hiểu rõ ý nghĩa của vò rượu này, lộ ra biểu cảm khó mà tin nổi.

Vò rượu này cũng không phải lễ vật để lấy lòng Bắc Việt vương, cũng không mang bất kỳ ý chủ động cầu hòa gì. Ý nghĩa của nó chỉ có tám chữ: dùng lễ đối đãi, bàn luận ngang hàng!

Không phải Thiên Lương Mộc không đủ thông minh, mà do chuyện này quá không thể tưởng tượng nổi. Tuy hắn rất đánh giá cao Lý Thanh Sơn, nhưng cũng không cao đến mức này. Mà điều không thể tưởng tượng nổi là Bắc Việt vương lại nhận vò rượu này.

“Chẳng trách sư phụ lại nổi giận, Lý Thanh Sơn này đưa rượu mà chỉ đưa một vò, rõ ràng là không để hắn vào trong mắt, ngay cả giao tình cũng không muốn bàn luận thì chớ nói chi là làm hộ pháp gì.”

Thiên Lương Mộc xin cáo lui, nghĩ xem trở lại nên nói chuyện với Vạn Độc lão tổ như thế nào đây:

“Chẳng qua, chỉ với một tiếng ‘đạo hữu’ của Đại Dung Thụ Vương thì e rằng sư phụ hắn cũng cần cân nhắc một chút. Đến cùng tên Lý Thanh Sơn này có lai lịch gì, hắn không phải người Thanh Châu sao? Sao lại có giao tình với Đại Dung Thụ Vương chứ, thực sự là không hiểu nổi.”

Bắc Việt vương làm ra quyết định này cũng không phải chỉ vì một câu nói của Đại Dung Thụ Vương. Tuy địa vị của Đại Dung Thụ Vương cao, nhưng vẫn chưa thể thao túng quyết định của hắn. Hơn nữa, khi suy xét đến mọi yếu tố thì cục diện bây giờ cũng không thích hợp để khai chiến với Thanh Châu.

Mà Lý Thanh Sơn cũng đã bày tỏ lập trường của mình, hắn sẽ không vội mà nhúng tay vào tranh chấp giữa hai châu vì Thiên Long thiền viện.

Đương nhiên, sự đảm bảo này không hề có sức thuyết phục đối với Bắc Việt vương, đến lúc hai châu thật sự khai chiến thì hắn không tin Lý Thanh Sơn có thể không đếm xỉa đến.

Là một đại tu sĩ thiên kiếp thứ ba, sao hắn lại muốn nhúng tay vào giao tranh chứ. Thù hận truyền xuống từ đời tổ tông thật sự làm hắn cảm động lây, thậm chí mất đi lý trí được sao? So ra thì hắn thà ở mãi trong đình viện, chơi cờ ngắm hoa, chuyên tâm tu hành.

Nhưng đời người sống giữa đất trời, sao có thể thật sự một thân một mình, tất nhiên phải bị ràng buộc bởi các mối quan hệ như bằng hữu, người yêu, con cái hay thậm chí là kẻ thù, từ đó cũng nảy sinh ra những cuộc tranh đấu vô cùng vô tận.

Mà người một lòng muốn trốn tránh giao tranh, không chuẩn bị cho chiến đấu thì chắc chắn không thể yên lòng.

“Hắn làm như vậy thì phiền phức cũng không nhỏ, Nam Cương cũng chẳng có mấy gốc đại dung thụ, mà Vạn Độc lão tổ thì không phải người khoan hồng độ lượng, để ta nhìn xem sau đó hắn sẽ đi nước cờ thế nào.”

Bắc Việt vương suy nghĩ một lát rồi lại đi mấy nước, nhưng mà kỳ nghệ của Đại Dung Thụ Vương càng cao hơn một bậc. Bắc Việt vương còn đang mất tập trung suy nghĩ chuyện kia thì cục diện cờ trắng có chuyển biến bất ngờ, mắt thấy một con rồng lớn sắp bị cờ đen cắn nuốt.

Nữ tử vỗ tay cười nói:

“Đại Dung gia gia sắp thắng rồi.”

“Ván này không tính, ta mất tập trung.”

Bắc Việt vương phất tay áo khiến bàn cờ lộn cả lên.