“Lăng Chi ngươi lại chơi xấu, thật không biết xấu hổ.”
Nữ tử kia nói.
“Một tấc trò chơi cũng muốn tranh thắng bại cao thấp, huống hồ là sự tồn vong của vùng đất vạn dặm?”
Bắc Việt vương gõ lên bàn cờ, phát ra tiếng vang tùng tùng.
“Ngươi không được ngụy biện, từ nhỏ ngươi đã không thành thật, đánh cờ cũng cực kém, Đại Dung gia gia còn mất tập trung hơn ngươi nhiều.”
Nữ tử không bỏ qua cho trò này của hắn, vạch trần Bắc Việt vương không chút khách khí.
“Ai bảo ta được đặt tên là Lăng Chí chứ? Tất nhiên là không cam lòng rơi vào thế hạ phong rồi!”
Đại Dung Thụ Vương cười không nói gì, giống như nữ tử kia đã nói, tâm thần của hắn chia ra hàng ngàn hàng vạn, đang lắng nghe vô số lời nói, thờ ơ quan sát vô số sự hưng thịnh suy sụp, sinh lão bệnh tử.
Đều là vui buồn li hợp. yêu hận tình thù diễn đi diễn lại, nhưng cẩn thận thưởng thức thì chúng rất khác nhau, tựa như ngàn vạn ngôi sao tụ lại trong lòng hắn rồi hóa thành một biển sao. Hắn chưa bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì tuổi thọ quá dài, vì còn rất nhiều chuyện cần suy nghĩ, rất nhiều vấn đề không thể trả lời.
Lúc đang chơi cờ với Bắc Việt vương thì hắn cũng nói chuyện với Lý Thanh Sơn. Đương nhiên, hắn vẫn tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc của mình, vẫn chưa tiết lộ điều gì, tất cả đều cần Lý Thanh Sơn tự mình nhận ra.
“Đạo hữu chuẩn bị kỹ càng chưa?”
Trong Tu La tràng, Lý Thanh Sơn đứng ở đầu cành to mà hỏi hắn. Hắn đã quyết nhất định phải chuyển Đại Dung Thụ Vương vào trồng trong Dã Nhân sơn, tất cả Dạ Du Nhân đều bị hắn dịch chuyển tức thời đến nơi khác trong Tu La trận.
“Được rồi.”
“Vậy thì phiền ngài tự mình đi ra, ta thực sự không thể di chuyển nổi ngài.”
Lý Thanh Sơn vung tay lên, phía trên Đại Dung Thụ Vương lập tức xuất hiện một vòng xoáy màu đỏ ngòm, trong nháy mắt đã mở rộng gấp mấy trăm lần.
Mặt đất rung chuyển, Đại Dung Thụ Vương từ từ nâng lên, mang theo ngàn vạn tấn đất đá mà bay về phía vòng xoáy màu đỏ ngòm, biến mất từng chút một trong vòng xoáy.
Trong thung lũng Dã Nhân sơn cũng xuất hiện một vòng xoáy như thế, dáng vẻ to lớn của Đại Dung Thụ Vương dần xuất hiện, tán cây xanh ngắt như một đám mây xanh che kín bầu trời.
Tất cả Dạ Du Nhân đều ngước nhìn khung cảnh này, nảy sinh tình cảm từ tận đáy lòng.
Mà đám động chủ Vu Vô Phong và Thiên Phì Lang Quân càng khó nén vẻ chấn động, vì Đại Dung Thụ Vương chỉ có ở trung bộ Vụ Châu, còn ở Nam Cương thì ít nhánh, họ đều mới nghe tên chứ chưa thấy tận mắt bao giờ.
Trong lòng đều không kìm lòng được mà thốt lên tiếng thán phục:
“Đây chính là Đại Dung Thụ Vương!”
Quỷ Ảnh Tử được coi như là người hiểu rõ Đại Dung Thụ Vương nhất ở đây, khi cảm nhận thấy chấn động ngày càng mãnh liệt thì lập tức nhìn chăm chú thật kỹ vào Lý Thanh Sơn ở trên nhánh cây.
Lúc trước Dạ Lưu Ba nói Lý Thanh Sơn và Đại Dung Thụ Vương gọi nhau là đạo hữu mà hắn còn tràn đầy nghi ngờ, mãi đến ngày tận mắt nhìn thấy Lý Thanh Sơn và Đại Dung Thụ Vương tán gẫu thì mới vững tin vào sự thật này. Sau đó hắn và Vu Vô Phong dứt khoát đàng hoàng tu hành, chờ ngày nào đó Lý Thanh Sơn khai ân.
“Dịch sang phía đông một chút, ừm ừm, dựa vào ngọn núi chính một xíu, lão gia ngài vững vàng xíu được không, đừng ngã ra đây, được được, hạ xuống!”
Lý Thanh Sơn chỉ huy, Đại Dung Thụ Vương nghe xong thì điều chỉnh phương hướng.
Một tiếng ầm ầm thật lớn vang lên, Đại Dung Thụ Vương từ từ hạ xuống, hạ vào đúng trung tâm của thung lũng, nơi thành trì ngày xưa, sau đó để cho bộ rễ đi sâu vào lòng đất.
Một tiếng “đạo hữu” của Đại Dung Thụ Vương có thể khiến mọi người kinh ngạc, vậy nếu hắn nói ra cái nhìn chân thực của mình về Lý Thanh Sơn thì e rằng ngay cả Bắc Việt vương cũng không thể tin nổi.
Tuy Lý Thanh Sơn cố ý né tránh rất nhiều chuyện nhưng sau nhiều lần trao đổi thì Đại Dung Thụ Vương vẫn phát hiện rất nhiều dấu hiệu, sau đó dựa vào trí tuệ mà tập trung phân tích, cuối cùng cho ra một đáp án làm hắn kinh ngạc rất lâu.
“Ai đang đợi hắn ở trên chín tầng trời xa xôi kia?”
“Lão gia ngài hài lòng với chỗ mới này chứ!”
Lý Thanh Sơn nói với Đại Dung Thụ Vương.
“Còn phải cảm ơn tiểu hữu, để ta có thể trở lại Vụ Châu, còn có một nơi tu hành tốt như vậy.”
Đại Dung Thụ Vương gửi lời cảm ơn tới Lý Thanh Sơn, tuy chỉ là một trong vô số nhánh nhưng có thể cắm rễ ở một nơi đất lành như vậy thì cũng rất có ích đối với việc tu hành của hắn.
“Không cần khách khí, chẳng qua ta còn có một yêu cầu nho nhỏ, sau này mong ngài chủ trì trận pháp của Dạ Du Nhân.”
Lý Thanh Sơn chắp tay nói, hắn cố ý thành lập một căn cứ ở Dã Nhân sơn để tiện cho việc phát triển hoạt động ở Nam Cương.
Tuy rằng hắn đã bố trí mấy tầng đại trận uy lực bất phàm, nhưng trận pháp ở cấp bậc này không phải cứ mang ra là dùng được, nếu muốn phát huy toàn bộ uy lực thì còn phải tương đối hiểu trận pháp đạo. Nhưng đây là chuyện cần tốn rất nhiều thời gian để nghiên cứu, cho dù với tài trí của Tiểu An thì cũng không thể một lần là xong.