Lại nói, hắn và Tiểu An không thể ở mãi trong Dã Nhân sơn, nếu không có người chủ trì thì uy lực của trận pháp còn giảm xuống ba phần. Hiện tại các đối thủ tiềm tàng của hắn đều là đại tu sĩ thiên kiếp thứ ba, tầng tầng trận pháp này khó mà ngăn cản khó quá lâu.
“Ta chỉ là một nhánh cây, che bóng mát là bổn phận rồi, còn chủ trì trận pháp…”
Đại Dung Thụ Vương hơi khó xử, trước giờ hắn đều giữ thái độ trung lập, không trực tiếp nhúng tay vào những việc này.
“Ngài bảo ta đến Vụ Châu lăn lộn với ngài, thế là ta cũng trở mặt với lão Long ở Thanh Châu kia, sau này ta chính là yêu soái thuộc hạ của ngài, sao lại không được săn sóc đôi chút chứ. Nếu bị người ta xông vào thì thân phận của ta lập tức bị lộ, lan truyền ra ngoài thì lão Long kia còn giết tới. Ngài nói xem ngài lo hay ngài vẫn mặc kệ?”
Lý Thanh Sơn trêu chọc.
“Tên tiểu tử ngươi...Vậy cũng được!”
Đại Dung Thụ Vương cười khổ nói. Dưới sự khống chế của hắn, mấy tòa pháp trận kia chợt dừng lại, một tấm phù văn thoáng hiện trên không trung rồi biến mất, sau đó các trận pháp bắt đầu hoạt động lần nữa, san sát ăn khớp với nhau, khí tức kéo dài không ngớt.
Nhìn từ bên ngoài thì thấy màn sương dày bao phủ Dã Nhân sơn càng ngày càng dày đặc, mà ở trong núi thì lại nhìn thấy được bầu trời bên ngoài.
“Sau này đại vương ngài có gì thì cứ dặn dò, có con sâu nào chọc ngài thì ta sẽ tới chém nó.”
Lý Thanh Sơn cười nói, lúc này hoàn toàn yên tâm rồi. Cứ như vậy thì không còn nỗi lo về sau nữa, cho dù là Bắc Việt Vương đánh tới thì cũng đừng hòng phá trận dễ dàng.
“Ta không làm nổi đại vương của ngươi, sợ giảm thọ!”
Đại Dung Thụ Vương tức giận.
“Dù sao tuổi thọ của lão gia ngài cũng vô vùng dài, thiếu mấy năm cũng không sợ.”
Đám người Vu Vô Phong đứng ngoài quan sát mà hoàn toàn không nói nên lời.
…
Lý Thanh Sơn ngồi ở đầu cành cây, nói nói cười cười với Đại Dung Thụ Vương.
“Này đâu chỉ là gọi đạo hữu…”
Thiên Phì Lang Quân lẩm bẩm:
“Này thực sự cứ như con ruột ấy.”
Đại Dung Thụ Vương nổi tiếng nhất về thái độ ôn hòa trung lập, cực đoan đến mức trong cây đầy sâu mọt cũng không muốn tự mình ra tay. Hiện tại lại đồng ý bảo vệ trận pháp giúp Lý Thanh Sơn, tuy rằng dáng vẻ là bất đắc dĩ nhưng chắc chắn đã đi ngược với nguyên tắc làm việc trước giờ của hắn.
“Chẳng trách hắn không sợ Bắc Việt Vương, có Đại Dung Thụ Vương che chở thì có thể tự do đi lại ở Vụ Châu này tựa như bước trên đất bằng rồi.”
Vu Vô Phong cảm khái.
Ở Vụ Châu, cũng là hai thế lực lớn chiếm hết nửa giang sơn. Một bên là nhân loại tu hành đạo do Bắc Việt Vương cầm đầu, còn một bên khác tất nhiên là thế lực yêu tộc. Nhưng trong đó không chỉ có mỗi yêu quái, mà có đông đảo chủng tộc dị nhân, đều do Đại Dung Thụ Vương dẫn đầu.
Trên thực tế thì thế lực của kẻ sau còn cao hơn một bậc, tuy rằng hắn chưa bao giờ dùng trực tiếp nguồn thế lực này để tranh cướp quyền thế gì. Nhưng “đào mận không nói, dưới tự thành đường”, hắn không giống những Thập Phương Yêu Vương khác, hắn làm việc theo đạo tự nhiên, ban ơn cho ngàn vạn sinh linh, không cần cường quyền mà vẫn thiết lập nên một trật tự ở Vụ Châu.
Chẳng qua Lý Thanh Sơn cũng không biết, lý do Đại Dung Thụ Vương đồng ý với yêu cầu “quá đáng” này không chỉ vì tán thưởng bản thân Lý Thanh Sơn mà còn do Lý Thanh Sơn biết tiến lùi, biết đúng mực. Ngay cả khi bị Long Vương Mặc Hải truy sát, cửu tử nhất sinh mà Lý Thanh Sơn cũng không cầu cứu với Đại Dung Thụ Vương, hoặc là trốn vào lãnh địa của hắn.
Nếu sợ khoảng cách quá xa sẽ bị Long Vương đuổi kịp thì Linh Vương Kim Thiền kia ở trong trong dung nham bên dưới lòng đất ở Thanh Hà phủ còn gì, rõ ràng viện trợ cường đại gần trong gang tấc nhưng Lý Thanh Sơn cũng không xin ân huệ hay che chở.
Chính vì khí phách ai làm nấy chịu này mà Đại Dung Thụ Vương đồng ý phá vỡ nguyên tắc của mình. Có thể nói sự tôn trọng này là do Lý Thanh Sơn liều mạng mới có được, nếu có một ngày Bắc Việt Vương thật sự tấn công quy mô lớn đến bước không thể cứu vãn thì Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ không nhờ cậy Đại Dung Thụ Vương che chở.
Dưới sự chỉ huy của Dạ Lưu Tô, đám Dạ Du Nhân mới ổn định nơi ở lần nữa, nam nữ già trẻ đều mừng rỡ không ngớt đối với hoàn cảnh mới tinh này.
“Tương lai nhất định phải tới Tham Thiên thành của ngài xem sao!”
Lý Thanh Sơn nói với Đại Dung Thụ Vương. Tham Thiên thành ở Độc Mộc quận, đó là đại thành đệ nhất Vụ Châu và cũng là nơi có bản thể của Đại Dung Thụ Vương.
“Được, lúc nào cũng hoan nghênh, đến lúc đó ta sẽ giới thiệu mấy vị tiểu hữu cho ngươi biết. Thực ra với tính tình của ngươi thì hợp làm yêu quái hơn.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
“Chung quy phải đợi sau khi vượt qua thiên kiếp thứ ba, kết thúc chuyện với Long Vương Mặc Hải thì mới có thể gặp lại họ, tránh mấy vị tiểu hữu của ngài coi khinh, còn tưởng rằng ta gây ra phiền phức cho ngài.”
Lý Thanh Sơn nói. Tất cả mấy vị tiểu hữu của Đại Dung Thụ Vương đều là yêu vương đã vượt qua thiên kiếp thứ ba, là lực lượng nòng cốt của yêu tộc Vụ Châu.