Thời đại bảy mươi hai lộ yêu vương đã đi xa, mấy ngàn năm nay có không ít yêu tộc ở Cửu Châu vượt qua thiên kiếp thứ ba, trở thành yêu vương, duy trì thế lực cân bằng với nhân loại, Chẳng qua, chắc cũng chỉ có Đại Dung Thụ Vương mới có năng lực tập hợp lực lượng như vậy trong Vương Đình của Thập Phương Yêu Vương.
Lý Thanh Sơn cũng phải tán gẫu với Đại Dung Thụ Vương thì mới biết, trong Vương Đình của Long Vương Mặc Hải ở Thanh Châu cũng có một đám yêu vương, nhưng đều là nghe điều động chứ không nghe tuyên truyền, trên danh nghĩa thì phục tùng chỉ huy của Long Vương nhưng ai nấy cũng bí mật tu hành, trừ phi là nhân tộc và yêu tộc lại chiến một lần nữa nếu không thì đều không ra ngoài.
Trái ngược với nhân loại, tính tình yêu tộc quái gở, sẽ không lập môn phái, thành lập thị tộc. Mà ở thời đại nhân đạo hưng thịnh thì liên minh chư vương vẫn còn có tác dụng, đám yêu vương lại càng không dám đi ra ngoài đi loạn.
Vì tuổi thọ của yêu tộc dài, nên quan niệm về thời gian cũng không giống nhân loại, sau khi đạt đến cảnh giới này thì bế quan trăm năm cũng là việc bình thường. Mà từ khi Lý Thanh Sơn ra khỏi Ngọa Ngưu thôn cho đến hiện tại thì cũng chỉ mới khoảng hai mươi năm mà thôi, đa số thời gian đều hoạt động ở thế giới nhân loại,nên muốn gặp một yêu vương còn khó hơn nhiều so với thấy một đại tu sĩ nhân loại.
Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy vui mừng, may mà tính tình Long Vương kiêu ngạo, bằng không độ khó khi báo thù lại tăng vọt lên gấp mười lần.
Đúng vào lúc này, Tu La trận nhấp nhoáng huyết quang, tự động xoay chuyển.
Lý Thanh Sơn vội cho thần niệm đi vào trong thăm dò, phát hiện sau khi Đại Dung Thụ Vương rời đi thì chỗ trống mà lão để lại trong Tu La trận lại bị màn sương máu nhàn nhạt bao phủ.
Vòng xoáy màu đỏ ngòm trên không trung bắt đầu xoay tròn, nơi sâu trong vòng xoáy như là một cái phễu to lớn, khí tức thuộc về Tu La đạo mãnh liệt xông vào.
Lý Thanh Sơn giao Tu La trận cho Tiểu An bảo quản rồi tung người đi vào trong Tu La trận.
Cuồng phong tung bay, sát khí khuấy động.
Lý Thanh Sơn đứng bên dưới trung tâm vòng xoáy, nghe tiếng gào thét rung chuyển trời đất truyền đến bên tai mới nhận ra đó là tiếng của chính mình, tiếng Hổ Ma vắng lặng đã lâu, chỉ biết ngửa mặt lên trời gào thét điên cuồng!
Tuy từ sau trận chiến với Mặc Vũ, từ khi Phượng Hoàng niết bàn cho tới hiện tại thì hắn cũng gặp không ít đối thủ, chém giết không ít kẻ địch, nhưng chưa một ai có thể làm cho Hổ Ma phấn chấn tinh thần.
Lý Thanh Sơn vẫn chuyên tâm với Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh, tuy muốn để Hổ Ma đột phá tầng thứ năm nhưng thực tế vẫn không có khởi sắc gì. Cho tới giờ phút này, mãnh hổ trong lòng bừng tỉnh khỏi cơn ngủ mê, cảm nhận được lời kêu gọi đến từ một thế giới khác, nơi đó là mảnh đất giết chóc vô tận, chiến đấu là chủ đề duy nhất.
Tinh thần của Lý Thanh Sơn cũng vì đó mà rung một cái, tựa như người buồn ngủ hít thở không khí lạnh giá trong ngày đông, thầm nghĩ:
“Quả nhiên Tu La trận giúp đỡ rất nhiều cho Hổ Ma Biến!”
Đúng vào lúc nào, hình như có món đồ gì chợt lóe lên ở nơi sâu trong vòng xoáy. Thời gian loáng qua quá nhanh khiến Lý Thanh Sơn nhìn chăm chú vào mà vẫn không thấy gì, trong lòng đột nhiên dâng lên một mối nguy cơ, rồi hắn bỗng xoay người lại.
Nói cái này là linh cảm của Linh Quy thì chẳng bằng nói đó là năng lực chiến đấu của Hổ Ma. Trong tròng mắt đen nhánh phản chiếu ánh sáng sáng ngời, chợt có một thanh luân đao* bay một vòng đến hư không trước mắt, nhanh chóng xoay tròn rồi im hơi lặng tiếng cắt về phía cổ hắn. Góc độ được lựa chọn vô cùng xảo diệu ác độc, ngay cả Quỷ Ảnh Tử cũng không theo kịp, lại càng ẩn chứa vô số biến hóa.
*vũ khí hình tròn, hình bán nguyệt hoặc hình bánh xe.
Thế nhưng Lý Thanh Sơn đã trải qua vô số trận chiến mà vẫn có cảm giác không thể né tránh. Hiển nhiên ám sát thuật được phát huy trong đòn đánh này làm người ta nhìn mà chỉ biết than thở.
“Được!”
Lý Thanh Sơn khen một tiếng rồi phun ra một cỗ Xuy Tức Phong, gào thét thổi lệch luân đao rồi đấm một quyền về phía sau luân đao.
“Chấn!”
Hiện tại thực lực của hắn đã khôi phục hoàn toàn, hơn nữa trải qua sự điều hòa của Phượng Hoàng niết bàn thì còn hơn cả năm xưa, hoàn toàn phóng thích Ngưu Ma Chấn Đãng lực, bất kể đối phương nhanh cỡ nào thì cũng đều bị ảnh hưởng mà hiện ra thân hình.
Một tiếng ầm ầm thật lớn vang lên, mặt đất mười dặm xung quanh đều rạn nứt, bầu không khí nát tan.
“Hửm?”
Nhưng ngoài dự đoán của Lý Thanh Sơn, cú đấm này vẫn rơi vào khoảng trống, không bắn trúng thích khách ẩn náu kia, ngược lại chiếc luân đao kia lại bay tới lần nữa.
Lý Thanh Sơn mỉm cười, nói:
“Tu La thích khách sao? Thú vị đấy!”
…
Chiếc luân đao lao về phía Lý Thanh Sơn bỗng tỏa sáng huyết quang, ngoài rìa luân đao ngưng tụ một vòng cuộn sóng tựa như đao máu, hóa thành kích cỡ của cái bàn tròn, trong lúc cấp tốc xoay tròn thì phát ra tiếng gào thét thê thảm, tựa như phải cưa đứt cắn nát mọi thứ.
Bàn tay Lý Thanh Sơn dựng đứng, ánh mắt chăm chú.
“Linh Quy Huyền Giáp!”
Một lớp màn ánh sáng màu xanh lam nhạt mỏng manh do vô số hình lục giác hợp lại mà thành, ngăn cản đường đi của luân đao.